Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Prev
Next

Anh Ấy Luôn Trả Lời Thay Tôi - Chương 3

  1. Home
  2. Anh Ấy Luôn Trả Lời Thay Tôi
  3. Chương 3
Prev
Next

“Mệt rồi?”

“Không.”

“Khát?”

“Không.”

“…” anh khựng lại, “đói?”

Tôi sờ sờ bụng.

“…có một .”

Thời Việt lấy từ ba lô ra một túi lớn đồ ăn vặt, còn có một hộp trái cây đã cắt sẵn.

“Biết ngay cậu sẽ đói,” anh nói, “sáng nay cậu ăn chẳng bao nhiêu.”

Tôi xiên một miếng dâu vào miệng.

Chua chua ngọt ngọt.

“Anh sao biết tôi thích cái này?”

Thời Việt dời ánh mắt, “…đoán.”

Chu Mục ở bên cạnh trợn mắt, “Cái tờ đơn đăng ký lúc cậu vào hội, cậu ta lật đến nát luôn rồi, cũng cầm trên tay học thuộc như ôn thi.”

Thời Việt trừng cậu, “Nói nhiều thế?”

Chu Mục nhún vai, đi chỗ khác.

Tôi nhìn trái cây, lại nhìn Thời Việt.

anh lại đỏ.

“Cảm ơn.” tôi nói.

“…ừ.”

11

Buổi chiều tự do ảnh, tôi bị lạc.

Cây ở đây cái cũng giống nhau, tôi đi vòng vòng, cuối cùng đi đến bên một hồ nước.

Mặt hồ rất xanh, phản chiếu bầu trời.

Tôi giơ máy ảnh lên, rãi chỉnh thông số.

Sau lưng truyền đến tiếng chân.

Tôi quay đầu, nhìn thấy Thời Việt.

Anh chạy đến có thở dốc, tóc rối, ánh mắt hoảng loạn.

“Cậu chạy lung tung cái gì ?!”

“… ảnh.”

“ ảnh không biết nói một tiếng à?!”

“Tôi quên.”

Thời Việt hít sâu một , như đang cố kìm nén điều gì .

“Ôn Dữ,” anh nói, “cậu biết tôi tìm cậu bao lâu không?”

“Tôi tưởng cậu xảy ra chuyện rồi.”

anh run.

Tôi nhận ra, anh đang sợ.

“Xin lỗi,” tôi nói, “tôi quên nói với anh.”

Thời Việt nhìn tôi, ánh mắt rất sâu.

“Lần sau,” anh nói, “lần sau dù đi đâu cũng nói với tôi, không?”

“.”

Anh thở phào một , tới, đứng bên cạnh tôi.

“Đang gì?”

“Hồ.”

“Để tôi xem.”

Tôi đưa máy ảnh anh.

Anh đầu nhìn màn hình, mày nhíu lại.

“Bị dư sáng,” anh nói, “khẩu độ quá lớn.”

“Ồ.”

“Tôi dạy cậu,” anh nói, “chỉnh lại.”

Anh đứng phía sau tôi, tay nắm lấy tay tôi, điều chỉnh vòng xoay.

thở của anh ngay sau , ấm áp.

Tim “thình thịch thình thịch” đập, vừa vừa mạnh.

không gian yên tĩnh lại càng rõ ràng.

“Như ,” anh rất thấp, khàn, “hiểu chưa?”

“…hiểu rồi.”

Anh không buông tay.

Tôi cũng không động.

Gió thổi qua mặt hồ, làm bay tóc anh, cũng làm rối tóc tôi.

“Thời Việt.”

“Ừ?”

“Tim anh đập thật.”

Anh khựng lại.

Sau lập tức lùi lại một , chân tay luống cuống đi ra mép hồ, quay lưng về phía tôi.

“…tôi đang bình tĩnh lại.”

Lại là nói .

Tôi đầu nhìn máy ảnh, đột nhiên nhận ra.

Người tim đập .

Không chỉ có Thời Việt.

Còn có tôi.

12

Buổi tối cắm trại, mọi người quây quanh đống lửa chơi trò chơi.

Thật lòng hay thử thách, tôi rút trúng thử thách.

“Gọi người đầu tiên danh bạ, nói ‘tôi thích cậu’.”

Tôi rãi lấy ra.

Người đầu tiên danh bạ: Thời Việt.

Tôi sững lại.

Lưu từ lúc ? Sao tôi không nhớ?

Thời Việt ngồi đối diện tôi, biểu cảm rất bình thản, nhưng vành đỏ lên.

“Gọi đi gọi đi.” Chu Mục hò reo, “xem ai may mắn thế.”

Tôi nhấn nút gọi.

Chuông reo hai tiếng, của Thời Việt vang lên.

Anh lấy ra, nhìn tôi, nhấn nghe.

“…alo.”

“Tôi thích cậu.” tôi nói.

Cả bầu không khí im lặng.

của Thời Việt “bộp” một tiếng rơi xuống đất.

Anh xuống nhặt, đầu đập vào bàn.

“…Thời Việt?”

“Không sao,” anh truyền ra từ dưới gầm bàn, “tôi, tôi đang nhặt .”

Anh bò lên, mặt đỏ bừng, không chỉ mỗi vành .

“Ôn Dữ,” anh nói, “cậu…”

“Thử thách thôi,” tôi thích, “người đầu tiên danh bạ là anh.”

Biểu cảm của anh thay đổi.

Từ vui vẻ, đến thất vọng, rồi đến cố gắng tỏ ra bình tĩnh.

“…ồ,” anh miễn cưỡng nở một nụ cười, “là trò chơi à.”

“Tôi còn tưởng là trò chơi chứ.”

Anh đầu, “không sao, tiếp tục chơi đi.”

Sau , anh không nói thêm nữa.

13

Tôi một nhịp mới hối hận.

Không nên thích.

Thời Việt trông có vẻ rất thất vọng.

Nhưng tôi không biết nếu không thích thì sẽ xảy ra chuyện gì.

Anh sẽ hiểu lầm sao?

Hiểu lầm rằng tôi thích anh ?

Nhưng…

Điều này dường như cũng không là hiểu lầm.

thứ ba sau khi trở về từ buổi cắm trại, tôi cuối cùng cũng xác định một chuyện.

Thời Việt đang tránh tôi.

Không kiểu né tránh rõ ràng, mà là… trở nên nhạt dần.

Trước đây tôi đến lạc bộ, anh luôn là người đầu tiên ngẩng đầu nhìn tôi, mắt sáng lên như một con chó lớn nhìn thấy xương.

Rồi tới, líu ríu hỏi tôi có đói không, có mệt không, hôm nay thế .

tôi đến lạc bộ, anh chỉ liếc mắt một cái, như thể không nhìn thấy, rồi tiếp tục làm việc của mình.

Trước đây anh cũng nhắn tin tôi, hôm nay nói gặp một con mèo hoang rất dễ thương giống tôi, mai nói ăn một quán ngon, lần sau muốn dẫn tôi đi.

của tôi im lặng như bị hỏng.

Trước đây anh luôn thích đi bên cạnh tôi, chắn người giúp tôi, thỉnh thoảng đầu nhìn tôi một cái, xác nhận tôi vẫn theo kịp.

anh đi phía trước, rất , tôi chạy nhỏ mới đuổi kịp. Anh cũng không còn quay đầu lại nhìn tôi nữa.

Tôi nghĩ, có mình đã làm sai điều gì không?

Nhưng tôi nghĩ rất lâu, vẫn không hiểu ra.

14

Chiều thứ Năm, tôi ôm máy ảnh đến phòng hoạt động.

Thời Việt ngồi bên cửa sổ, đang chỉnh ảnh. Ánh nắng rơi trên người anh, phác họa đường nét rất đẹp.

Tôi đi tới, đứng bên cạnh anh.

“Thời Việt.”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt rất nhạt, như đang nhìn một thành viên bình thường.

“Có việc?”

“Cái này…” tôi đưa máy ảnh qua, “tôi chỉnh thông số không .”

Anh nhận máy ảnh, đầu nhìn màn hình.

“Khẩu độ quá lớn, tốc độ màn trập quá .”

“Ồ.”

“Tự chỉnh đi.”

Anh trả lại máy ảnh tôi, tiếp tục nhìn màn hình máy tính.

Tôi đứng tại chỗ, có không biết làm sao.

Trước đây anh nhất định sẽ nói “tôi dạy cậu”, rồi đứng phía sau tôi, tay nắm tay tôi, chỉnh từng một. thở anh sẽ rơi bên tôi, nhịp tim nghe rõ ràng.

Còn anh chỉ nói một nhàn nhạt “tự chỉnh đi”.

Tôi ôm máy ảnh, rãi đi về chỗ ngồi.

lòng có trống rỗng.

15

Chu Mục không chịu nổi nữa.

“Thời Việt, cậu đang làm cái gì ?”

Thời Việt không ngẩng đầu, “Làm cái gì là làm cái gì?”

“Ôn Dữ ,” Chu Mục hạ , “trước đây cậu không là muốn dính lấy người ta à? là sao?”

Ngón tay Thời Việt dừng lại trên bàn phím.

“ không thích tôi.”

“Sao cậu biết?”

“Hôm chơi thử thách,” Thời Việt rất thấp, “ nói ‘trò chơi thôi’.”

“Vốn dĩ đã là trò chơi mà…”

“ thích như ,” Thời Việt nói, “sợ tôi hiểu lầm.”

Chu Mục: “…”

“ căn bản không muốn tôi hiểu lầm,” khí áp của Thời Việt càng thấp, buồn bã.

“ căn bản là không thích tôi.”

Chu Mục mở miệng, muốn nói gì , lại nuốt xuống.

Bởi vì lần đầu tiên cậu thấy mắt Thời Việt đỏ lên.

“Thôi rồi thôi rồi.” Chu Mục thở dài.

“Tùy cậu.”

16

Thời Việt bắt đầu vùi đầu vào công việc.

Nhận rất nhiều việc ảnh, mỗi đi sớm về muộn.

Chúng tôi trở thành hội trưởng và thành viên đúng nghĩa, chỉ gật đầu chào nhau, khách sáo xa cách.

Tôi rất buồn.

Nhưng tôi không biết làm sao.

Tôi phản ứng , miệng lại vụng. Tôi không biết nên thích thế , làm sao để cứu vãn.

Tôi chỉ có thể mỗi đến lạc bộ, ngồi ở góc, lén nhìn anh.

Anh gầy đi, dưới mắt có quầng thâm nhạt.

Anh không còn cười, không còn đỏ , không còn lóng ngóng nữa.

Anh trở lại dáng vẻ lần đầu tôi gặp.

Đường nét sắc lạnh, trông rất hung dữ.

Giống kiểu chó lớn có thể cắn người, đối với ai cũng dựng lên phòng bị.

Chỉ là với tôi thì trước đây không như .

Trước đây đối với tôi, rõ ràng anh là một chú golden vẫy đuôi.

17

Chu Mục thật sự không chịu nổi nữa.

Trạng thái của Thời Việt ký túc xá, gần như giống một bóng ma.

Prev
Next
632106530_122262870314243456_613151278118186140_n-2
Đồng Hồ Đếm Ngượcc
Chương 4 28/03/2026
Chương 3 28/03/2026
650996792_122261352320175485_7288145927221993397_n
Ngày Tôi Không Còn Thích Cậu Nữa
Chương 5 28/03/2026
Chương 4 28/03/2026
631750291_918616250553986_4401553801932872025_n-9
Chủ Nhân Thật Sự
Chương 8 28/03/2026
Chương 7 28/03/2026
654302807_835966252874731_3674135455059999295_n-1
Album Bí Mật Trong Điện Thoại Chồng
Chương 6 28/03/2026
Chương 5 28/03/2026
646064477_122259984260175485_3871576975295066544_n-1
Cùng chuyến bay
Chương 5 28/03/2026
Chương 4 28/03/2026
630117766_918949880520623_5440375156865692094_n-6
Đứa Con Gái Có Giá Niêm Yết
Chương 4 28/03/2026
Chương 3 28/03/2026
616544946_122259113936243456_4404013310169663911_n
Em không là điều ưu tiên
Chương 6 28/03/2026
Chương 5 28/03/2026
afb-1774318075
Mùi Người Già
CHƯƠNG 8 19 giờ ago
CHƯƠNG 7 28/03/2026
afb-1774059488

Bí Mật Sau Cánh Cửa Nửa Đêm

afb-1774318072

Tụ Bảo Bồn Của Cả Thôn

afb-1774317979

Trọng Sinh Đoạt Phượng Vị

Ba Mươi Năm Hào Môn

afb-1774224607

Mượn Sân Tôi Cưới Vợ, Anh Mất Luôn Cả Vợ

653580942_1526307566170683_8090921856267278463_n-1

Vào khoảng khác tái sinh

652456032_833516039786419_8536640789456763542_n-2

Ở kiếp trước

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay