Ánh Nhìn Qua Mắt Mèo - Chương 3
Toàn thân tôi cứng đờ.
Phía sau tai vang lên giọng nói trầm thấp của Chu Hạo Khoan.
Tôi giật nảy người đứng bật dậy, chiếc ghế bị va đập kêu “rầm” một tiếng.
Tôi dựa vào tường, kinh ngạc nhìn Chu Hạo Khoan.
“Anh… anh sao lại ở nhà?”
Chu Hạo Khoan nhìn tôi dò xét, vẻ mặt có phần nghiêm túc.
“Không ở nhà thì anh ở đâu? Còn em, sao đột nhiên lại về? Không phải bảo tối mai mới về sao?”
“Ờ… ờ, kết thúc sớm, em muốn tạo bất ngờ cho anh mà.”
Nói xong tôi liếc nhìn màn hình bên cạnh vẫn đang phát đoạn ghi hình, tim chợt siết lại.
Chu Hạo Khoan cũng nhìn theo:
“Đây là gì vậy? Em lắp camera trong nhà à?”
Trong video, Chu Hạo Khoan đang cầm thứ gì đó, đưa vào cơ thể Tuyết Phù.
Thấy vậy tôi tức giận chất vấn:
“Anh đang làm cái gì vậy?!”
Anh ta không chớp mắt, nhìn thẳng vào mắt tôi như muốn xuyên thấu tâm can, mãi lâu sau mới mở miệng:
“Đó là nội soi. Anh thấy Phù Phù cứ co bụng lại, nên muốn xem có chuyện gì.”
“Chứ em nghĩ là gì?”
Kỳ lạ là, sau khi anh ta dứt lời, hình ảnh trong máy tính cũng dừng lại.
Dừng đúng tại thời điểm 23:48.
Tôi siết chặt tay, cố tỏ ra bình tĩnh đáp:
“Em nghĩ gì được chứ… em chỉ thấy Tuyết Phù không khỏe, nên nghĩ lắp camera để quan sát kỹ hơn. Vừa hay thấy cảnh đó, nên hỏi anh thôi.”
Sau đó tôi dè dặt hỏi:
“Thế… anh có thấy gì không?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, mong tìm ra chút gì đó.
Anh ta chậm rãi nói:
“Trong bụng Tuyết Phù không có gì cả.”
Chu Hạo Khoan vẫn luôn chăm chú quan sát nét mặt tôi, như đang theo dõi phản ứng.
Thấy tôi không nói gì nữa, anh ta mới nhẹ nhàng nói:
“Vậy nghỉ ngơi sớm đi, chuyện camera để mai xem.”
Nói rồi anh ta rời khỏi phòng khách, không còn thân mật dính lấy như thường ngày.
Tôi lập tức khóa cửa lại, vì đêm nay Chu Hạo Khoan quá bất thường.
Nghĩ lại cảnh anh ta nhìn chằm chằm vào mắt mèo, tôi vẫn còn rợn tóc gáy.
Tôi mở lại đoạn ghi hình trong máy, cố gắng tua đi tua lại, nhưng nó cứ dừng lại ở 23:48.
Chuyển sang chế độ xem trực tiếp thì chỉ còn tuyết trắng lóa mắt, rè rè không ngừng.
Camera hỏng rồi.
“Tên bạn của anh cho cái đồ vớ vẩn gì vậy, mới dùng mấy hôm đã hỏng!”
Tôi tức giận nhắn cho B., đúng là không nên tin vào mấy đồ trôi nổi.
Lần này anh ta không trả lời ngay, chắc đã ngủ rồi.
Tôi dựa mệt mỏi vào lưng ghế, đầu óc rối như tơ vò.
Chu Hạo Khoan về từ khi nào? Sao không hề có một tiếng động?
Tôi vội vàng lấy điện thoại ra kiểm tra mắt mèo điện tử.
Điều khiến tôi ngạc nhiên là: mắt mèo cũng hỏng rồi.
Dữ liệu chỉ ghi lại đến 00:11.
Sao lại trùng hợp thế? Cả camera trong nhà lẫn ngoài cửa đều hỏng đúng đêm nay?
Chắc chắn là do con người làm.
Vậy người đó là ai? Là Chu Hạo Khoan?
Nhưng rõ ràng anh ta đã rời khỏi nhà lúc 00:01 cơ mà.
Đang mơ hồ không có manh mối thì điện thoại rung lên.
Là B., hóa ra anh ta chưa ngủ:
“Không thể nào, anh đưa em đồ xịn đấy. Mai anh hỏi lại bạn xem.”
“Không cần hỏi nữa, chắc chắn là có người cố ý phá.”
“Sao em biết?”
“Mắt mèo nhà em cũng hỏng, chỉ cách nhau chưa đến nửa tiếng. Không thể nào trùng hợp như vậy được, lại còn đều hỏng đúng vào đoạn quan trọng. Nhất định có người làm.”
“Em còn lắp cả mắt mèo điện tử à?”
“Sao em không nói cho anh biết?”
Tôi đảo mắt:
“Tôi gắn cái gì lên cửa nhà mình cũng phải báo cáo với anh à?”
Lần này B. gõ máy rất lâu, nhưng lại không gửi tin.
Tôi chợt cảm thấy mình có hơi quá lời, dù gì B. cũng không quen không biết mà đã giúp tôi rất nhiều.
Tôi đang định nhắn gì đó để làm dịu không khí, thì B. lên tiếng trước:
“Thế bạn trai em giờ đang ở đâu, em biết không?”
“Không biết. Em cũng không rõ anh ta về nhà từ lúc nào, còn phát hiện ra em lắp camera nữa.”
“Camera hỏng đúng lúc anh ta nhét thứ gì đó vào bụng con chó.”
“Anh ta nói đó là nội soi, em cũng không biết thật giả ra sao. Giờ em cũng không dám ra xem, để mai rồi tính.”
Tôi lại mở lại tất cả bản ghi của mắt mèo trong mấy ngày qua xem từ đầu,
Trước đó toàn xem buổi tối, giờ muốn xem ban ngày có gì bất thường không.
Tôi dựa vào ghế, xem đến mức hơi díp mắt lại vì buồn ngủ, thì đột nhiên bật dậy khỏi lưng ghế.
Không đúng.
Tôi chưa từng nói cho B. biết chuyện Chu Hạo Khoan rời khỏi nhà.
Hắn biết bằng cách nào chứ?
Đầu tiên là B. đột nhiên xuất hiện trong danh sách bạn bè của tôi mà tôi không hề nhớ đã thêm.
Hắn dụ dỗ tôi tin rằng Tuyết Phù bị xâm hại.
Rồi lại hướng dẫn tôi lắp camera siêu nhỏ, bây giờ ngay cả chuyện Chu Hạo Khoan nửa đêm ra khỏi nhà hắn cũng biết.
Hắn tuyệt đối không chỉ đơn giản là người xa lạ.
Hắn đã trở thành bạn tôi một cách âm thầm như thế nào?
Tôi chưa từng kết bạn với người lạ. Ngoài tôi ra, người có thể đụng vào điện thoại của tôi chỉ có Chu Hạo Khoan.
Chẳng lẽ… hắn và Chu Hạo Khoan là cùng một phe?
Ý nghĩ đó vừa xuất hiện, toàn thân tôi nổi da gà.
Tiếng điện thoại rung trên bàn kéo tôi ra khỏi luồng suy nghĩ.
Là B.:
“Hay là tối nay cô cứ ở cùng bạn trai đi, tôi cứ thấy có gì đó không ổn.”
“Nếu mấy kẻ xấu kia vẫn còn quanh nhà thì sao? Ở cạnh hắn có khi lại an toàn hơn.”
Cảm giác bất an càng lúc càng mãnh liệt.
Trước đó hắn luôn bảo tôi tránh xa bạn trai,
Giờ lại nói Chu Hạo Khoan an toàn, bảo tôi về với hắn?
Tôi nhìn về phía cửa, xác nhận đã khóa kỹ mới thấy yên tâm một chút.
Đêm nay dù thế nào tôi cũng không ra khỏi căn phòng này.
Tôi quay lại kiểm tra lại toàn bộ bản ghi của mắt mèo, phát hiện mỗi ngày đều có đàn ông lạ xuất hiện trước cửa.
Đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, đứng hút thuốc rồi rời đi.
Mỗi ngày là một người khác nhau, chỉ có một người xuất hiện ba lần.
Tôi lôi hình ảnh của hắn ra xem đi xem lại.
Hắn đội mũ đen, mặc áo khoác nâu.
Không hiểu sao tôi cảm thấy rất quen mặt.
Nhưng nghĩ mãi cũng không nhớ ra đã gặp ở đâu.
Hắn móc từ túi ra một vật hình trụ, dí sát vào mắt mèo để nhìn vào trong.
Tôi tra mạng mới biết đó là kính phản gián mắt mèo.
Tôi lập tức toát mồ hôi lạnh.
Cửa chính của nhà tôi đối diện thẳng với phòng khách.
Tôi đưa tay vò tóc, cúi đầu nhắm mắt suy nghĩ.
Rốt cuộc là đã gặp hắn ở đâu?
Bỗng nhiên như có tia sáng lóe lên, tôi cầm điện thoại lướt nhanh.
Chiếc mũ trong bức ảnh B. đăng trên vòng bạn bè, giống hệt với mũ trong đoạn ghi hình!
Tay tôi run rẩy không ngừng.
Tôi đứng dậy, rón rén bước đến gần cửa phòng, áp sát tai vào cánh cửa nghe ngóng bên ngoài.
Phải lén đưa Tuyết Phù vào đây, Chu Hạo Khoan rất nguy hiểm.
Tay tôi vừa chạm vào tay nắm cửa thì lập tức dừng lại.
Đêm khuya hơn ba giờ, không gian yên tĩnh đến lạ thường, tôi nghe thấy hình như ngoài cửa có tiếng thở.
Tôi nuốt nước bọt, cố gắng ép nhịp tim xuống.
Nhìn xuống khe cửa, tôi thấy có hai cái bóng đen hẹp hẹp ở giữa khe.
Hành lang nhỏ ngoài phòng vẫn sáng đèn,
Cái bóng đen đó là đôi chân người. Có người đứng ngoài cửa!
Tôi hoảng hốt lùi lại vài bước, chân mềm nhũn ngồi bệt xuống giường.
Mắt tôi không dám rời khỏi cái bóng.
Vài phút sau hắn mới rời đi, nhưng tôi không dám mở cửa nữa.
Tôi trốn trong chăn, suốt đêm không dám chợp mắt.
Đợi đến khi trời sáng, tôi mới dám mở cửa phòng khách.
Tôi run rẩy bước vào phòng khách, thấy Tuyết Phù đang nằm bên cạnh ghế sofa.
Điều khiến tôi bất ngờ là — Chu Hạo Khoan đã biến mất.
Tôi nghĩ anh ta ra ngoài có việc, nhưng suốt một tuần trời, anh ta không hề quay lại.
Gọi điện cũng không liên lạc được.
Chu Hạo Khoan… mất tích rồi.
“Chu Hạo Khoan đâu rồi?”
“Cô hỏi tôi? Làm sao tôi biết được?!”
Quả nhiên, bọn họ có quen biết. Tôi chưa từng nói cho B. biết tên bạn trai mình.
Phản ứng đầu tiên của hắn không phải là “Chu Hạo Khoan là ai”.
“Đừng giả bộ nữa, tôi biết hết rồi. Hai người là đồng bọn. Anh biết anh ta ở đâu đúng không?”
“???”
Sau đó, dù tôi nhắn thế nào, B. cũng không trả lời nữa.
Dù sao tôi vẫn lo Chu Hạo Khoan gặp nguy hiểm, nên vội vàng báo cảnh sát.
Khu tôi ở chỉ có một camera giám sát ở cổng chính.
Cảnh sát họ Từ đến điều tra, vừa xoa đầu Tuyết Phù vừa nói:
“Camera khu này bị phá hỏng lúc 00:06 rạng sáng ngày 14 tháng 8.”
Dạo này sức khỏe Tuyết Phù đã phục hồi, không còn co rúm bụng, tinh thần cũng tốt hơn hẳn.
Cảnh sát Từ đến gần nó, nó không còn nhe răng gầm gừ như trước mà còn lè lưỡi liếm tay ông ta mấy cái.
Nghe xong lời ông, tôi trợn tròn mắt kinh ngạc.
Mắt mèo điện tử bị hỏng lúc 00:11,
Mà từ cổng khu đến nhà tôi mất đúng 5 phút.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com