Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Prev
Next

Ánh Sáng Giả Tạo - Chương 2

  1. Home
  2. Ánh Sáng Giả Tạo
  3. Chương 2
Prev
Next

“Cũng không có gì lớn. Chỉ là chuyện hôm nay, anh Lâm dặn phải ‘xử lý gọn’ một chút. Anh ấy nói, làm tốt thì không thiếu tiền.”

Tôi không trả lời.

“À đúng rồi,” hắn như nhớ ra điều gì, giọng hạ thấp đi, “mấy người kia bị đánh cũng không nhẹ đâu. Nhưng yên tâm, đều là người ngoài, không để lại dấu vết.”

Cúp máy.

Âm thanh “tút” vang lên, gọn gàng, lạnh lẽo.

Tôi đứng yên rất lâu, điện thoại trong tay nặng như một khối sắt.

Hóa ra không phải ngẫu nhiên.

Không phải trùng hợp.

Không phải “may mà anh đến kịp”.

Tất cả đều nằm trong phạm vi kiểm soát của anh ta. Từ việc tôi bị kéo vào góc tối, đến khoảnh khắc anh xuất hiện như một vị cứu tinh, thậm chí cả vết bầm trên cổ tay tôi – cái cớ hoàn hảo để anh thể hiện sự tức giận chính nghĩa.

Chỉ cần tôi còn sống.

Chỉ cần tôi còn thở.

Tôi đặt điện thoại trở lại bàn, động tác nhẹ đến mức không phát ra tiếng.

Trong phòng tắm, tiếng nước dừng lại.

Tôi bước nhanh về phòng ngủ, khép cửa lại đúng lúc cánh cửa phòng tắm mở ra phía sau.

“Thẩm Dĩnh?”

Giọng anh vang lên, dịu dàng, mang theo chút lo lắng được điều chỉnh vừa vặn. “Em gọi điện à?”

“Không.” Tôi ngồi xuống mép giường, cúi đầu, hai tay ôm lấy vai mình. “Chắc là nhầm số.”

Anh bước tới, lau tóc, ngồi xổm trước mặt tôi.

“Vẫn còn sợ sao?”

Anh khẽ chạm vào cổ tay tôi, nơi lớp băng gạc vừa được quấn lại. “Anh đã xử lý rồi. Sẽ không có chuyện như thế nữa.”

Tôi nhìn xuống mái tóc còn ướt của anh.

Từng sợi tóc, từng đường nét, từng biểu cảm quen thuộc – tất cả đều giống hệt người đàn ông đã quỳ xuống trước mặt tôi một năm trước, nói rằng sẽ dùng cả đời này để bảo vệ tôi.

Chỉ khác ở chỗ, khi ấy tôi không biết:

anh cũng chính là người đã đẩy tôi xuống vực sâu.

“Em mệt.” Tôi nói khẽ. “Muốn ngủ sớm.”

“Ừ.” Anh mỉm cười, đứng dậy tắt đèn. “Ngủ đi. Anh ở đây.”

Đèn phòng ngủ tắt.

Nhưng ánh đèn ngoài ban công vẫn hắt vào một dải sáng mỏng, cắt ngang trần nhà như một vết dao.

Tôi nằm nghiêng, lưng quay về phía anh.

Hơi thở của anh dần đều lại, trầm ổn, như thể chẳng có điều gì trên đời đủ sức làm anh bất an.

Còn tôi thì không.

Tôi mở mắt trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt.

Ba năm trước.

Livestream.

Họ gọi tôi là gì nhỉ?

Hồ ly tinh.

Tiểu t/h/ư đ/ồ b/ẩn.

Loại phụ nữ bán thân để leo lên giường quyền lực.

Những từ ấy từng như đinh sắt, đóng thẳng vào tim tôi. Tôi đã nghĩ, chỉ cần mình sống ngoan ngoãn, im lặng, chỉ cần có một người tin tôi là đủ.

Hóa ra người duy nhất đứng về phía tôi… lại là kẻ nắm dao.

Tôi khẽ xoay người.

Ánh đèn yếu ớt rơi lên gương mặt Lâm Cảnh. Ngủ say. Bình thản. Không chút áy náy.

Tôi đưa tay lên, chậm rãi đặt lên ngực mình.

Tim vẫn đập.

Mạnh mẽ hơn tôi tưởng.

Vậy thì tốt.

Chết dễ quá.

Nhảy xuống một lần là xong.

Còn sống mới khó.

Còn sống, nhìn từng người nghĩ rằng mình có thể điều khiển số phận tôi – mới là hình phạt.

Tôi khép mắt lại.

Trong đầu, lần đầu tiên sau rất lâu, không còn là tiếng mắng chửi, không còn là hình ảnh hỗn loạn của màn hình livestream.

Mà là một ý nghĩ duy nhất, rõ ràng đến đáng sợ:

Nếu anh muốn tôi làm quân cờ.

Vậy tôi sẽ ở lại bàn cờ.

Không lật ngay.

Không phản kháng vội.

Tôi sẽ ngoan ngoãn.

Ngoan đến mức anh quên mất rằng, quân cờ cũng có thể… đâm ngược vào tay người cầm nó.

Ngoài ban công, ánh đèn thành phố vẫn sáng.

Đêm nay, không có ai ngủ ngon cả.

Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy rất sớm.

Lâm Cảnh vẫn còn ngủ.

Ánh nắng mờ xuyên qua rèm cửa rơi lên gương mặt anh, dịu dàng đến mức nếu không biết sự thật, tôi sẽ tin rằng người đàn ông này sinh ra chỉ để che chở cho tôi.

Tôi nhìn anh rất lâu.

Không còn đau.

Cũng không còn muốn khóc.

Chỉ là một cảm giác kỳ lạ, giống như khi nhìn một bức tranh treo trên tường – đẹp, hoàn chỉnh, nhưng không liên quan gì đến mình nữa.

Tôi nhẹ nhàng rút tay ra khỏi vòng ôm của anh, xuống giường, không phát ra tiếng động.

Trong bếp, tôi pha cà phê như mọi ngày.

Hai tách.

Một cho tôi, một cho anh.

Thói quen này đã kéo dài suốt một năm. Anh từng cười bảo, chỉ cần thấy tách cà phê đặt đúng vị trí là biết tôi vẫn ổn, vẫn ở bên anh.

Hôm nay tôi vẫn làm như thế.

Chỉ khác ở chỗ, khi đặt tách cà phê xuống, tôi nhìn nó thêm một giây.

Rồi nghĩ:

Thứ người ta dùng để xác nhận bạn còn “ngoan ngoãn” – cũng có thể dùng để đánh lạc hướng.

“Dậy sớm vậy?”

Giọng Lâm Cảnh vang lên phía sau.

Tôi quay đầu, mỉm cười. Nụ cười vừa đủ mềm, vừa đủ mệt.

“Em ngủ không ngon.” Tôi nói. “Hơi đau đầu.”

Anh lập tức bước tới, đặt tay lên trán tôi.

“Không sốt.”

“Hay hôm nay ở nhà nghỉ đi, anh bảo thư ký hủy lịch của em.”

Em.

Tôi vẫn là “em” – thứ cách xưng hô khiến tôi từng nghĩ mình được bảo vệ.

“Không cần đâu.” Tôi lắc đầu. “Em muốn ra ngoài một chút. Đi dạo thôi.”

Anh nhìn tôi vài giây.

Ánh mắt ấy rất nhanh, rất nhẹ, nhưng tôi nhận ra.

Đó là ánh mắt đánh giá.

“Anh đưa em đi.” Anh nói.

“Không.” Tôi cười, cúi đầu uống một ngụm cà phê. “Em muốn đi một mình.”

Lần đầu tiên trong một năm, tôi nói câu đó.

Anh không phản đối ngay.

Anh chỉ gật đầu.

“Vậy gọi tài xế đi cùng.”

“Em đi taxi.” Tôi đáp. “Không quen biết, càng an toàn.”

Một giây im lặng.

Rồi anh cười.

“Được.”

Quá dễ dàng.

Dễ đến mức tôi biết: anh cho phép – vì anh đã sắp xếp người theo dõi rồi.

Prev
Next
afb-1774224405
Hầu Phu Nhân Không Tranh
Chương 5 17 giờ ago
Chương 4 3 ngày ago
632106530_122262870314243456_613151278118186140_n-7
Ly Hôn Xong Tôi Mang Thai Ba Đứa Con Của Bác Sĩ Lục
Chương 7 3 ngày ago
Chương 6 3 ngày ago
658157942_954953856920225_198522873476663286_n-1
Công tác ở Dubai
Chương 5 3 ngày ago
Chương 4 3 ngày ago
654836363_1528194779315295_6690103013697317202_n-1
Phượng Hoàng Tỉnh Giấc Mộng
Chương 6 3 ngày ago
Chương 5 3 ngày ago
635875036_927624409653170_619297274829514040_n-4
Xóa sạch mọi cách liên lạc
Chương 5 3 ngày ago
Chương 4 3 ngày ago
623853458_909412364807708_1533599841034748143_n-1
Hạt Dẻ Trong Đêm Cũ
Chương 5 3 ngày ago
Chương 4 3 ngày ago
afb-1774318071
Hầu Phủ Hữu Tam Nhi
Chương 13 16 giờ ago
Chương 12 3 ngày ago
624576342_122260847984243456_5164812775106159428_n
Yêu Nhau Như Lần Đầu
Chương 8 3 ngày ago
Chương 7 3 ngày ago
afb-1774059488

Bí Mật Sau Cánh Cửa Nửa Đêm

afb-1774318072

Tụ Bảo Bồn Của Cả Thôn

afb-1774317979

Trọng Sinh Đoạt Phượng Vị

Ba Mươi Năm Hào Môn

afb-1774224607

Mượn Sân Tôi Cưới Vợ, Anh Mất Luôn Cả Vợ

653580942_1526307566170683_8090921856267278463_n-1

Vào khoảng khác tái sinh

652456032_833516039786419_8536640789456763542_n-2

Ở kiếp trước

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay