Anh tự nguyện - Chương 5
Từng thìa thức ăn lỏng tôi đút cho anh.
Từng lần tôi xoa bóp cơ bắp cứng đờ.
Như dạy trẻ con, tôi cầm thẻ chữ dạy anh phát âm lại.
“Mạn…”
“Mạn…”
Anh gọi tên tôi nhiều nhất.
Mỗi âm tiết méo mó nhưng chan chứa yêu thương.
Bố mẹ mang con gái đến bệnh viện.
Lần đầu tiên anh gặp con sau khi tỉnh lại.
Đứa bé nằm trong tay bà ngoại, đôi mắt đen tròn nhìn bố.
Mắt anh lập tức đỏ lên.
Anh run rẩy đưa tay trái còn cử động được chạm vào má con.
Tôi dẫn tay anh đặt lên gò má mềm mại ấy.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống khóe mắt anh.
Anh mấp máy môi.
“… bé … con …”
Con bé không khóc.
Nó nhe nụ cười không răng với bố.
Nụ cười trong veo như thiên thần.
Xoa dịu mọi đau đớn trong căn phòng ấy.
Quá trình hồi phục dài và khắc nghiệt.
Mỗi ngày chuyên viên phục hồi đến tập luyện cho anh.
Từ nhấc chân đến tập ngồi dậy.
Mỗi động tác như leo Everest.
Anh chưa từng nói bỏ cuộc.
Tôi biết anh đang chiến đấu vì tôi và con.
Người nhà họ Chu không còn xuất hiện nữa.
Nghe nói Chu Quốc Bình sau phiên tòa đã bạc tóc chỉ sau một đêm và bệnh nặng.
Tất cả không còn liên quan đến tôi.
Thế giới của tôi chỉ còn Chu Nghị và con gái.
Một đêm, tôi mệt quá ngủ gục bên giường anh.
Nửa đêm, tôi cảm thấy có người vuốt tóc mình.
Tôi mở mắt, bắt gặp ánh nhìn dịu dàng của anh.
Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào phòng.
“… vất … vả … cho … em …”
Anh nói chậm rãi nhưng rõ ràng.
Tôi lắc đầu, nước mắt lại dâng lên.
“Không vất vả.”
“Chỉ cần anh ổn, em không sợ gì cả.”
Anh cười.
Nụ cười vẫn ấm áp như ngày đầu tôi gặp anh.
Anh cố nâng tay lau nước mắt cho tôi.
“… anh … yêu … em …”
Tôi nắm tay anh, hôn thật chặt.
“Em cũng yêu anh.”
“Trước đây, bây giờ và mãi mãi.”
Ngoài kia trăng sáng như nước.
Tôi biết đêm tối nhất đã qua.
Bình minh của chúng tôi đang đến.
20
Thời gian là vị lương y vĩ đại nhất, cũng là người thợ điêu khắc tàn nhẫn nhất.
Nó xoa dịu vết thương, nhưng cũng để lại những dấu ấn không bao giờ phai.
Chớp mắt đã hai năm trôi qua.
Chu Nghị xuất viện.
Chúng tôi bán căn nhà ở trung tâm thành phố – nơi chứa quá nhiều ác mộng.
Chuyển về ngoại ô, mua một căn nhà tầng trệt có sân nhỏ.
Trong sân, tôi trồng hoa dành dành – loài anh thích nhất.
Mỗi mùa hè, hương thơm ngập tràn cả khoảng trời.
Sự hồi phục của Chu Nghị tốt hơn dự đoán của bác sĩ, nhưng vẫn không thể trở lại như xưa.
Tay phải và chân phải của anh chưa hoàn toàn có cảm giác.
Khi đi lại, anh cần chống gậy, dáng hơi khập khiễng.
Tay phải không thể cầm bút, cũng không thể nhấc vật nặng.
Anh nói chậm hơn người bình thường rất nhiều, có những từ phức tạp phải nghĩ rất lâu mới thốt ra được.
Người đàn ông từng phong độ, từng tung hoành nơi công sở ấy, đã không còn nữa.
Anh không thể chơi bóng rổ, không thể lái xe nhanh, không thể đứng trong phòng họp nói không ngừng nghỉ.
Những ngày đầu sau khi xuất viện là khoảng thời gian khó khăn nhất với anh.
Anh thường ngồi một mình trong sân, hàng giờ liền.
Nhìn bàn tay phải không nghe lời, ánh mắt đầy mất mát và không cam lòng.
Có vài lần tôi thấy anh lén khóc.
Vùi đầu vào đầu gối, vai run lên dữ dội.
Tôi không làm phiền.
Tôi biết anh cần tự mình đối diện và chấp nhận con người không hoàn hảo ấy.
Tôi chỉ lặng lẽ ngồi phía sau.
Đợi anh bình tĩnh lại, rồi ôm anh từ phía sau.
“Chu Nghị, không sao đâu.”
“Dù anh thế nào, anh vẫn là chồng em, là bố của Dao Dao.”
“Thế là đủ.”
Dao Dao là con gái chúng tôi.
Con bé đã hơn hai tuổi, biết chạy, biết cười, giọng nói mềm như mật gọi “bố”, “mẹ”.
Nó là liều thuốc tốt nhất chữa lành Chu Nghị.
Mỗi chiều, Dao Dao lảo đảo chạy ra sân.
Con bé đặt quả bóng nhỏ lên đùi anh.
“Bố… chơi…”
Chu Nghị nhìn nụ cười ngây thơ của con, bóng tối trong mắt dần tan đi.
Anh dùng tay trái còn linh hoạt cầm bóng, ném ra không xa.
Con bé cười khanh khách, chạy đi nhặt lại, rồi đặt lên đùi anh lần nữa.
Hai bố con có thể chơi như vậy cả buổi chiều.
Ánh nắng rơi xuống họ, tạo thành một bức tranh ấm áp và yên bình.
Để duy trì gia đình, tôi đi làm lại.
Một công việc văn phòng ở khu dân cư gần nhà, nhẹ nhàng để tiện chăm sóc anh.
Bố mẹ tôi thường xuyên sang giúp đỡ.
Cuộc sống đơn giản, bình lặng, thậm chí có lúc chật vật.
Nhưng lòng tôi lại vô cùng vững vàng.
Vì người tôi yêu luôn ở bên cạnh.
Gia đình nhỏ của chúng tôi đầy ắp yêu thương.
Chuyện của Triệu Tú Phương, tôi không còn quan tâm nữa.
Bà ta như khối u độc đã bị cắt bỏ khỏi cuộc đời chúng tôi.
Còn nhà họ Chu, từ khi chúng tôi dọn đi, họ hoàn toàn cắt đứt liên lạc.
Cho đến một buổi chiều mùa đông năm ấy.
Hôm đó tuyết rơi rất lớn.
Tôi đang nấu cơm, Dao Dao xem hoạt hình, Chu Nghị ngồi bên cửa sổ đọc sách.
Chuông cửa bất ngờ vang lên.
Tôi mở cửa.
Chu Quốc Bình đứng trong gió tuyết.
Hai năm không gặp, ông như già thêm hai mươi tuổi.
Tóc bạc trắng, lưng còng, áo bông mỏng cũ kỹ.
Tay cầm túi lưới đựng vài quả táo.
Thấy tôi, ánh mắt ông lộ vẻ lúng túng.
“… Mạn Mạn…”
Giọng ông khàn khô.
Tôi nhìn ông, lòng không gợn sóng.
Không hận, không thương hại.
Chỉ như nhìn một người xa lạ.
“Có việc gì?”
Ông xoa tay, nhìn vào trong.
“… Tôi… đến thăm Chu Nghị…”
“… Nghe nói nó xuất viện rồi…”
“… Tôi mang ít táo…”
Tôi không cho ông vào.
Chỉ nghiêng người để ông nhìn thấy trong nhà.
Ánh đèn ấm áp, Dao Dao cười khúc khích.
Chu Nghị nghe tiếng, ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Chu Quốc Bình run lên.
“… Con… con trai…”
Ông bước lên một bước.
Chu Nghị chỉ lặng lẽ nhìn.
Không giận dữ, không xúc động.
Như nhìn một bông tuyết ngoài cửa sổ.
Rồi anh khẽ lắc đầu.
Nhẹ thôi.
Nhưng dứt khoát.
Chu Quốc Bình đứng sững.
Ông hiểu.
Con trai ông không còn nhận ông nữa.
Gia đình này không còn liên quan đến ông.
Túi táo rơi xuống tuyết.
Táo đỏ lăn khắp nơi.
Ông không nhặt.
Chỉ đứng nhìn rất lâu.
Rồi cúi người thật sâu với tôi.
Chín mươi độ.
Sau đó quay lưng, lảo đảo bước đi trong gió tuyết.
Tôi đóng cửa lại.
Chặn hết cái lạnh bên ngoài.
Tôi nắm lấy tay Chu Nghị.
Tay anh lạnh.
Khóe mắt anh ươn ướt.
Tôi không hỏi gì.
Chỉ siết chặt tay anh trong tay mình.
Tôi biết từ giây phút ấy, sợi dây cuối cùng trói buộc anh với gia đình cũ đã đứt.
Từ nay, chúng tôi chỉ có nhau.
Chúng tôi là cả thế giới của nhau.
Đêm đó, Dao Dao ngủ rồi.
Chu Nghị ôm tôi từ phía sau bằng tay trái.
Anh vùi mặt vào tóc tôi.
“… Xin… lỗi…”
“… Cảm… ơn… em…”
Tôi biết anh muốn nói gì.
Tôi xoay người hôn lên trán anh.
“Ngốc.”
“Chúng ta là vợ chồng.”
“Thế là đủ.”
Ngoài kia, tuyết đã ngừng rơi.
Thế giới trắng tinh khôi.
Như cuộc đời chúng tôi được gột rửa lại.
Vẫn còn những vết sẹo.
Nhưng sạch sẽ, thuần khiết và đầy hy vọng.
21
Năm tháng như khúc ca, thời gian lặng lẽ trôi.
Lại thêm năm năm nữa qua đi.
Dao Dao đã gần tám tuổi, thành một cô bé tiểu học buộc tóc đuôi ngựa, thích cười thích nhảy nhót.
Con bé thừa hưởng sự thông minh của Chu Nghị, thành tích trong lớp luôn đứng đầu.
Cũng thừa hưởng sự lạc quan của tôi, là “mặt trời nhỏ” trong mắt thầy cô và bạn bè.
Cơ thể Chu Nghị, qua từng năm kiên trì phục hồi, tiến bộ rõ rệt.
Anh đã có thể bỏ gậy, tự mình chậm rãi bước đi.
Dáng đi vẫn hơi cứng, nhưng với anh, đó là chiến thắng lớn.
Chức năng ngôn ngữ cũng hồi phục gần như hoàn toàn.
Chỉ cần nói chậm một chút, anh có thể giao tiếp bình thường.
Anh không thể quay lại công việc cường độ cao như trước.
Nhưng anh tìm được một hướng đi mới.
Anh mở một cửa hàng nhỏ trên mạng, bán thiết bị phục hồi chức năng và đồ dùng cho người cao tuổi.
Vì chính mình từng trải qua, anh luôn đưa ra những lời khuyên chân thành nhất.
Việc kinh doanh không quá phát đạt, nhưng đủ phụ giúp gia đình.
Quan trọng hơn, nó giúp anh tìm lại giá trị của bản thân.
Tôi vẫn làm việc ở cộng đồng.
Cuộc sống bình lặng, ấm áp.
Chúng tôi hiếm khi nhắc lại quá khứ.
Khoảng thời gian tăm tối ấy như chuyện của một kiếp trước.
Thỉnh thoảng Dao Dao tò mò hỏi.
“Bố ơi, sao tay chân bố không giống người khác?”
Mỗi lần như vậy, Chu Nghị lại bế con lên đùi, mỉm cười xoa đầu con.
“Vì ngày xưa bố bị một trận bệnh rất nặng.”
“Chính mẹ giống như siêu anh hùng, đánh bại quái vật virus cứu bố trở về.”
“Cho nên trên người bố có những huân chương của người chiến thắng.”
Dao Dao nghe nửa hiểu nửa không, nhưng luôn gật đầu thật mạnh.
Rồi quay sang ôm chặt tôi.
“Mẹ là siêu anh hùng!”
Tôi bật cười, ôm cả hai bố con vào lòng.
Có lẽ trong mắt con, tôi là anh hùng thật.
Nhưng tôi biết, trong gia đình này, ai cũng là anh hùng.
Chu Nghị là.
Anh dùng ý chí kiên cường đánh bại tử thần, đánh bại chính mình.
Tôi cũng vậy.
Tôi dùng tình yêu không rời bỏ để giữ lấy mái nhà này.
Ngay cả Dao Dao cũng vậy.
Con bé dùng nụ cười thiên thần chữa lành mọi vết thương của chúng tôi.
Chúng tôi là siêu anh hùng của nhau.
Một chiều cuối tuần.
Nắng vừa đủ, gió dịu nhẹ.
Tôi đi chợ về, thấy trong sân, Chu Nghị ngồi trên chiếc ghế nhỏ.
Anh đeo kính lão, tay trái cầm tua vít nhỏ, đang sửa chiếc xe đồ chơi của Dao Dao.
Động tác chậm chạp, vụng về.
Trán lấm tấm mồ hôi.
Nhưng vô cùng chăm chú.
Dao Dao ngồi xổm bên cạnh, hai tay chống cằm nhìn không chớp mắt.
“Bố ơi, xong chưa?”
“Sắp rồi.” Anh kiên nhẫn đáp, “Cái linh kiện này hơi bướng.”
Ánh nắng xuyên qua tán lá hoa dành dành, đổ xuống từng vệt sáng loang lổ.
Phủ lên hai bố con một màu ấm áp.
Tôi không làm phiền.
Chỉ dựa vào khung cửa, lặng lẽ nhìn.
Nhìn khoảnh khắc bình yên mà tôi đã dốc hết sức mới giữ được.
Mắt tôi hơi cay.
Nhưng lòng tràn đầy hạnh phúc.
Chu Nghị sửa xong.
Anh đặt xe xuống đất.
Dao Dao bấm công tắc, chiếc xe lập tức vừa hát vừa chạy.
“Woa! Bố giỏi quá! Bố là người bố giỏi nhất thế giới!”
Con bé nhảy cẫng lên, ôm cổ anh, hôn mạnh một cái lên má.
Chu Nghị cười.
Nụ cười ấy giống hệt khi anh hai mươi tuổi, ném trúng cú ba điểm trên sân bóng.
Rực rỡ, sáng bừng, đầy khí chất thiếu niên.
Anh ngẩng đầu nhìn thấy tôi.
Anh cũng mỉm cười, rồi đưa tay trái ra phía tôi.
Tôi bước tới, ngồi xuống bên cạnh anh.
Đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
Anh siết chặt.
Chúng tôi không nói gì.
Nhưng chúng tôi đều hiểu.
Chúng tôi đã mất rất nhiều.
Mất sức khỏe, mất cuộc sống đủ đầy, mất một phần thanh xuân và ước mơ.
Nhưng cũng nhận lại nhiều hơn.
Nhận lại tình yêu vững bền sau thử thách sinh tử.
Nhận lại sự ấm áp bình dị trong những ngày thường.
Nhận lại một cô con gái thông minh đáng yêu cùng vô số tiếng cười.
Cuộc đời có lẽ là vậy.
Có mất mới có được.
Có khổ đau mới biết trân trọng.
Bát canh định mệnh ấy không hủy diệt chúng tôi.
Nó khiến chúng tôi tái sinh theo cách kiên cường và dũng cảm hơn.
Dao Dao đuổi theo chiếc xe đồ chơi khắp sân.
Tiếng cười lan khắp buổi chiều.
Chu Nghị nắm tay tôi, chúng tôi ngồi vai kề vai, nhìn con gái, nhìn ánh nắng tràn ngập sân nhà.
Khoảnh khắc này, nhân gian tĩnh lặng.
Và đó chính là vĩnh hằng.
(Hoàn)