Ba Mươi Năm Chờ Em - Chương 4
6
Tôi kéo chiếc hộp sắt từ dưới gầm giường ra.
Chiếc hộp không lớn, màu xanh quân đội, bên trên có một chiếc khóa đồng nhỏ.
Khóa đã rỉ sét, nhìn là biết có từ rất lâu rồi.
Tôi không có chìa khóa.
Tôi tìm một sợi dây kẽm, loay hoay chọc mãi vào ổ khóa cũng không mở được.
Xem ra, chỉ còn cách dùng biện pháp ngu ngốc nhất.
Tôi vào bếp lấy một con dao, nhằm vào ổ khóa mà bẩy mạnh.
“Keng!” một tiếng, khóa bật mở.
Tim tôi cũng như nghẹn lên đến cổ họng.
Tôi mở hộp ra.
Những thứ bên trong khiến tôi chết lặng.
Không có những bức thư hay hình ảnh như tôi tưởng tượng.
Chỉ có một xấp phiếu chuyển tiền dày cộp, vài chiếc huân chương quân công, và một cuốn nhật ký cũ nát.
Tôi cầm lên tờ chuyển tiền trên cùng.
Tên người nhận: Vương Kiến Quốc.
Địa chỉ — chính là địa chỉ nhà mẹ đẻ của Vương Thái Phượng.
Người gửi: Lục Trưng.
Tôi lật xem từng tờ — tất cả đều giống nhau.
Bắt đầu từ một tháng trước khi chúng tôi kết hôn, tháng nào cũng có, đều đặn như kim đồng hồ.
Tay tôi bắt đầu run.
Vương Kiến Quốc là ai?
Vì sao Lục Trưng lại gửi cho ông ta nhiều tiền đến vậy?
Tôi cầm những huân chương quân công lên.
Huân chương hạng ba, hạng hai, hạng nhất…
Mỗi một chiếc, đều là vinh quang anh liều mạng trên chiến trường đổi lấy.
Vậy mà anh chưa từng nói với tôi một lần.
Cuối cùng, tôi cầm lấy cuốn nhật ký kia.
Bìa ngoài đã sờn rách, giấy bên trong ngả vàng.
Tôi mở trang đầu.
Nét chữ mạnh mẽ, rắn rỏi — là bút tích của Lục Trưng.
【Năm 196X, tháng X, ngày X, trời quang】
Hôm nay, tôi được xem ảnh cô ấy. Gầy, nhỏ, nhưng ánh mắt rất sáng, giống như sao trên trời.
Chính trị viên nói, cô ấy tên là Hứa Hòa, là con gái của ân nhân cứu mạng tôi.
Hô hấp của tôi nghẹn lại.
Ân nhân cứu mạng?
Là ba tôi sao?
Tôi tiếp tục đọc:
Chính trị viên nói, tâm nguyện cuối cùng của lão Trung đội trưởng, là mong tôi chăm sóc tốt cho cô ấy.
Tôi đáp: “Được.”
Tôi gửi cho cô ấy món tiền đầu tiên.
Tôi nghĩ, con gái còn nhỏ, phải ăn uống đầy đủ, nuôi cho mập mạp một chút.
Sau này, tôi lại gửi thêm nhiều lần.
Mỗi lần gửi tiền, tôi đều nghĩ: cô ấy khi nhận được, có cười không nhỉ?
Cô ấy cười chắc sẽ rất đẹp.
Từng dòng chữ ấy khiến nước mắt tôi rơi “tí tách, tí tách”.
Thì ra, anh đã bắt đầu âm thầm chăm sóc tôi từ rất lâu rồi.
Vậy mà tôi… không hề hay biết.
Tôi từng nghĩ, cuộc hôn nhân này chỉ là do cha mẹ sắp đặt.
Tôi từng nghĩ, anh tốt với tôi chỉ vì trách nhiệm.
Tôi lật về những trang sau.
Chúng tôi sắp kết hôn rồi.
Tôi rất vui, cũng rất căng thẳng.
Tôi sợ, một thằng quê mùa như tôi, không xứng với cô ấy.
Cô ấy trắng trẻo, sạch sẽ, như người trong tranh.
Đêm tân hôn, cô ấy rất sợ tôi. Tôi biết.
Tôi trông dữ tợn, lại không giỏi nói chuyện.
Tối đó, tôi không dám lên giường, sợ làm cô ấy sợ.
Tôi ngồi bên bàn cả đêm.
Cô ấy dường như hiểu lầm tôi. Không thèm nói chuyện, còn cãi nhau với Vương Thái Phượng.
Tôi rất buồn, nhưng không biết giải thích thế nào.
Tôi chỉ biết tốt với cô ấy hơn, tốt hơn nữa.
Tôi nghĩ, sẽ có một ngày, cô ấy sẽ hiểu.
Hôm nay cô ấy cười với tôi.
Còn gắp thịt cho tôi. Tôi rất vui.
Miếng thịt đó, là thứ ngon nhất tôi từng ăn.
Cô ấy nói tôi có mùi thơm.
Tôi lén đem chiếc áo bông lính đi giặt lại, phơi ngoài nắng thật lâu.
Nhật ký đến đó là kết thúc.
Trang cuối cùng — trắng tinh.
Tôi khép cuốn nhật ký lại, ôm vào lòng, khóc nức nở.
Tôi đúng là đồ ngốc!
Kiếp trước, tôi đã làm gì vậy chứ?
Tôi đã hiểu lầm anh, tổn thương anh, đẩy anh ra xa.
Trong lòng anh bao nhiêu nỗi khổ, vậy mà chẳng hé răng một lời.
Chỉ âm thầm, vụng về, dùng cách của mình để yêu tôi suốt một đời.
Nhưng người tên Vương Kiến Quốc ấy… rốt cuộc là ai?
Vì sao Lục Trưng lại gửi tiền cho ông ta?
Chợt, tôi nhớ ra một chuyện.
Hình như Vương Thái Phượng có một người anh trai, tên là Vương Kiến Quốc.
Tôi lau nước mắt, cất mọi thứ vào hộp, đẩy lại dưới gầm giường.
Rồi, tôi đến nhà chị Lý Tú Mai.
“Chị Lý, em muốn hỏi chị một chuyện.”
“Chuyện gì đấy? Em cứ nói.”
Chị Lý đang khâu đế giày, vui vẻ trả lời.
“Vương Thái Phượng… có phải có một người anh trai?”
“Có chứ.”
Chị Lý không ngẩng đầu, nói:
“Tên là Vương Kiến Quốc, hồi trước cũng trong quân đội, cùng đại đội với doanh trưởng Lục.”
Trái tim tôi chùng hẳn xuống.
“Thế… bây giờ anh ấy còn sống không?”
“Ôi, đừng nhắc nữa.”
Chị Lý thở dài,
“Mệnh khổ. Mấy năm trước đi làm nhiệm vụ thì hy sinh rồi.”
“Hy sinh?”
“Ừ.”
Chị Lý hạ giọng, thần bí nói:
“Nghe bảo là vì cứu người mà hy sinh. Mà người được cứu… hình như chính là doanh trưởng Lục của mình.”
Ầm một tiếng!
Trong đầu tôi như có tiếng nổ vang dội.
Tất cả manh mối, vào khoảnh khắc ấy, kết nối lại với nhau.
Vương Kiến Quốc vì cứu Lục Trưng mà hy sinh.
Lục Trưng cảm thấy mắc nợ nhà họ Vương, nên mỗi tháng gửi tiền để hỗ trợ họ.
Mà Vương Thái Phượng — em gái của Vương Kiến Quốc — lại cầm tiền Lục Trưng đưa, vừa ghen tị với tôi, vừa tìm cách gây khó dễ cho tôi.
Tất cả… đều hợp lý.
Bí mật này, Lục Trưng giấu quá kỹ.
Anh không muốn tôi biết rằng, trên lưng anh mang theo một mạng người.
Anh không muốn tôi biết, sự tử tế anh dành cho tôi, xen lẫn cả cảm giác áy náy với người khác.
Anh chỉ muốn dành cho tôi một tình yêu trọn vẹn, trong sáng, không vướng bận.
Người đàn ông ngốc nghếch ấy.
Trên đời này, làm gì còn ai ngốc hơn anh nữa chứ!
Tôi bước ra khỏi nhà chị Lý Tú Mai, nước mắt cứ thế không ngừng tuôn rơi.
Trong lòng tôi, vừa đau, vừa xót, vừa tràn đầy.
Lục Trưng, người đàn ông của em.
Kiếp này, em nhất định sẽ không để anh phải một mình gánh vác mọi thứ nữa.
7
Tôi trở về nhà, bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Tôi muốn nấu cho anh một bữa thật ngon.
Tôi lấy miếng thịt ba chỉ mà anh vẫn tiếc không nỡ ăn, băm thành nhân, rồi nhào bột, chuẩn bị gói bánh bao cho anh.
Nhân thịt heo với hành lá — món anh thích nhất.
Trời sắp tối, Lục Trưng trở về.
Anh trông rất mệt mỏi, giữa chân mày vương vẻ u sầu khó tan.
Khi nhìn thấy tôi, anh sững lại, ánh mắt lảng tránh.
“Anh… anh về rồi.”
“Ừ, về rồi.” Tôi cười với anh, đôi mắt cong cong, “Mau đi rửa tay, chuẩn bị ăn cơm.”
Anh nhìn nụ cười của tôi, có phần lúng túng.
“Em… không giận nữa à?”
“Giận gì chứ?” Tôi bước tới, tự nhiên giúp anh cởi áo khoác, “Em là vợ anh. Em không tin anh, thì tin ai?”
Thân thể anh chấn động, bất ngờ ngẩng đầu lên.
Trong đôi mắt đen láy ấy, trào dâng những cảm xúc mà tôi không thể đọc được.
“Hòa Hòa…”
“Thôi nào, đi rửa tay nhanh lên.” Tôi đẩy anh một cái, “Bánh bao sắp chín rồi.”
Anh “ờ” một tiếng, có phần ngốc nghếch đi vào bếp.
Khi ăn, anh vẫn ít nói như mọi khi, chỉ chăm chăm ăn bánh bao.
Tôi gắp một cái cho anh, anh ăn một cái.
Rất nhanh, bát trước mặt anh đã sạch trơn.
“Ăn nữa không?” Tôi hỏi.
Anh gật đầu.
Tôi lại gắp cho anh một bát nữa.
Nhìn anh ăn ngon lành như vậy, mũi tôi chợt cay cay.
Người đàn ông này, trong lòng ôm bao nhiêu chuyện, chắc chắn rất khổ sở.
Ăn xong, anh giành rửa chén.
Tôi không tranh với anh.
Đợi anh rửa xong, tôi rót cho anh một cốc nước nóng.
“Lục Trưng, chúng ta nói chuyện một chút nhé.”
Tôi ngồi bên mép giường, vỗ vỗ chỗ cạnh mình.
Anh bước tới, ngồi xuống bên tôi.
Cơ thể vẫn còn có chút căng cứng.
“Em muốn biết chuyện của Vương Kiến Quốc.”
Tôi đi thẳng vào vấn đề.
Thân thể anh lập tức căng chặt.
“Sao em biết?”
“Anh đừng hỏi em biết bằng cách nào.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ một nói rõ ràng:
“Em chỉ muốn nghe chính miệng anh nói.”
Anh im lặng.
Trong phòng, chỉ còn tiếng “lách tách” của đèn dầu cháy.
Một lúc rất lâu sau, anh mới lên tiếng.
Giọng anh khản đặc.
“Anh ấy là anh em của anh.”
“Chúng anh nhập ngũ cùng lúc, vào cùng đại đội, ngủ giường trên giường dưới.”
“Lần làm nhiệm vụ ấy, lẽ ra… người phải chết là anh.”
Anh nói rất chậm, rất khó khăn.
Tôi cảm nhận được, mỗi lần nhớ lại là một lần tâm can anh rỉ máu.
“Chính anh ấy đã đẩy anh ra.”
“Anh ấy trúng ba phát đạn.”
“Trước khi chết, anh ấy nhờ anh… chăm sóc cha mẹ anh ấy, chăm sóc em gái anh ấy.”
“Anh đã đồng ý.”
Nói xong, anh vùi đầu vào hai bàn tay.
Tôi thấy đôi vai rộng lớn ấy, khẽ run lên.
Trái tim tôi như bị ai bóp chặt.
Đau đến mức khó thở.
Tôi đưa tay, từ phía sau ôm chặt lấy anh.
Áp mặt vào tấm lưng rộng ấy, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
“Không phải lỗi của anh.”
Tôi nghẹn ngào nói.
“Lục Trưng, đó không phải lỗi của anh.”
“Em biết anh đau lòng, em biết anh tự trách. Nhưng chuyện đó… không phải lỗi của anh.”
“Anh đã làm rất tốt rồi. Anh giữ lời hứa, chăm sóc gia đình anh ấy. Anh là một người đàn ông chân chính, có khí phách.”
Cơ thể anh run rẩy dữ dội hơn.
Tôi cảm giác được, những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên mu bàn tay tôi.
Anh đang khóc.
Người đàn ông này — người từng đổ máu không đổ lệ — giờ đây đang khóc trước mặt tôi.
Tôi càng ôm chặt anh hơn.
“Lục Trưng, mọi chuyện qua rồi.”
“Sau này, có em ở bên anh.”
“Dù có chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ cùng anh đối mặt.”
Anh không quay đầu lại, cũng không nói gì.
Chúng tôi cứ lặng lẽ ôm nhau như thế.
Rất lâu sau, anh mới khàn khàn nói một câu:
“Anh xin lỗi.”
“Vì sao lại xin lỗi?”
“Anh không nên giấu em.”
“Em tha thứ cho anh rồi.”
Tôi hít mũi một cái, nói tiếp:
“Nhưng, anh phải hứa với em một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Sau này, bất kể xảy ra chuyện gì, không được giấu em nữa.”
“Được.”
Anh gật đầu thật mạnh.
Khoảnh khắc ấy, tôi biết — bức tường ngăn cách giữa chúng tôi, đã hoàn toàn sụp đổ.