Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Prev
Next

Ba Trăm Năm Dưới Mộ Chờ Huynh - Chương 6

  1. Home
  2. Ba Trăm Năm Dưới Mộ Chờ Huynh
  3. Chương 6
Prev
Next

“Bùi Cửu Dạ đã là nỏ mạnh hết đà! Cửu U Hoàn Hồn Thảo ngay trước mắt! Chư vị, theo ta g/iết lấy!”

Là những con linh cẩu chờ bên ngoài sơn cốc.

Chúng cuối cùng cũng ngửi thấy mùi m/áu, không nhịn được nữa.

thể Bùi Cửu Dạ trong nháy mắt căng chặt.

Huynh đột nhiên đẩy ta ra, chắn ta phía sau.

Đôi mắt vừa mới khôi phục thanh minh kia, lại lần nữa màu đỏ lẽo bao phủ.

Huynh nhặt ma kiếm trên lên, một mình đứng chắn trước mặt ta.

Bóng lưng cô tịch, nhưng lại quyết tuyệt.

Giống hệt ba trăm năm trước, khi ở Thanh Vân Tông, huynh đứng chắn trước mặt ta.

Chỉ là lần này.

Ta không còn trốn sau lưng huynh nữa.

Ta bước tới bên cạnh huynh, đứng sóng vai cùng huynh.

Ta nhìn huynh, mỉm .

“Sư huynh, huynh quên rồi sao?”

“Ta đã nói, lần này… chúng ta cùng nhau.”

11

Mấy chục đạo lưu quang từ trên giáng .

Rơi quanh đàn.

Vây chặt chúng ta ở giữa.

Người tới chia phe.

Một phe mặc đủ loại đạo bào, tay cầm pháp kiếm, dáng vẻ phong đạo cốt, vẻ mặt chính khí.

Chính là những cái gọi là chính đạo môn.

Phe còn lại thì ma khí quấn quanh, hình thái khác nhau, trong mắt lóe lên sáng tàn nhẫn và tham lam.

Là những kiêu hùng của thế lực ma đạo.

Chính và tà.

Ba trăm năm qua, lần đầu “hòa thuận” đứng chung một chỗ như vậy.

Mục tiêu của chúng, lại giống nhau đến kinh ngạc.

Gốc Cửu U Hoàn Hồn Thảo đang tỏa bảo quang trên đàn.

Còn có…Ma tôn Bùi Cửu Dạ đang trọng thương.

Một lão đạo râu tóc bạc bước ra.

Lão cầm phất trần, chỉ vào Bùi Cửu Dạ, giọng chính nghĩa.

“Ma đầu Bùi Cửu Dạ! Ngươi tàn s/át Quỷ Khốc Cốc, tội nghiệt ngập ! Hôm nay chúng ta sẽ thay hành đạo, lập tức trừ khử ngươi!”

Lão nói chính khí.

Nhưng mắt lại không ngừng liếc về phía Cửu U Hoàn Hồn Thảo.

“Ha ha, lão đạo Huyền Thanh, bớt giả nhân giả nghĩa đi.”

Phía ma đạo, một tráng hán có cánh tay .

“Mọi người đều vì thảo mà tới, hà tất nói cho đường hoàng như vậy.”

“Không bằng thế này, chúng ta liên thủ g/iết Bùi Cửu Dạ trước, rồi mỗi người dựa vào bản lĩnh, tranh đoạt thảo và… hồn thể cực phẩm bên cạnh hắn, thế ?”

mắt hắn rơi trên người ta.

mắt tràn dâm tà và tham lam không chút che giấu.

Giống như đang nhìn một món hàng có thể tùy ý cướp đoạt.

“Ầm!”

Một cỗ sát ý khủng bố từ trên người Bùi Cửu Dạ bên cạnh ta ầm ầm bộc phát.

Đôi mắt huynh đỏ đến mức gần như rỉ m/áu.

“Ngươi, t/ìm, c/ế/t!”

Huynh từng chữ từng chữ nói ra, trong giọng không mang theo chút cảm xúc .

Chỉ có sát cơ lẽo đủ để đóng băng linh hồn.

Huynh động rồi.

Kéo theo thể trọng thương, thành một đạo hắc điện, trực tiếp lao về phía tráng hán tay kia.

“Sư huynh!”

Ta kinh hô một , muốn ngăn huynh lại.

Nhưng tốc độ của huynh quá nhanh.

Huynh đã mang theo quyết tâm ch/ế/t.

Huynh muốn trước khi ch/ế/t, kéo theo tất cả những kẻ dám nhòm ngó ta, cùng địa ngục!

“Đến hay lắm!”

Tráng hán tay kia chẳng những không sợ mà còn mừng rỡ, cánh tay đồng thời vung binh khí, nghênh chiến.

Những người xung quanh cũng đồng thời ra tay.

Nhưng mục tiêu của chúng không Bùi Cửu Dạ.

Mà là ta.

Trong mắt chúng, Bùi Cửu Dạ đã là cá trong chậu, chỉ còn giãy giụa trước khi ch/ế/t.

Còn ta – hồn thể trông không hề có uy hiếp này – cùng với gốc thảo kia, mới là bảo vật thật sự.

Mấy chục đạo pháp thuật và ma công, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa, từ phương tám hướng đánh về phía ta.

Chúng muốn bắt ta trước.

“Thanh Từ!”

Bùi Cửu Dạ trợn mắt như muốn nứt ra.

Huynh muốn quay lại cứu ta, nhưng lại tráng hán tay cùng mấy tên ma đầu khác quấn chặt.

Huynh chỉ có thể trơ mắt nhìn ta công kích kia nuốt chửng.

Huynh phát ra một gào tuyệt vọng.

Trong mắt chảy dòng huyết lệ c’ay/o’t thứ .

Cảnh tượng ba trăm năm trước, dường như lại sắp tái diễn.

Huynh lại sắp lần nữa… mất ta.

Đáng tiếc.

Hiện tại đã không còn giống trước.

Ta nhìn những công kích đang ập tới , trên mặt không có chút sợ hãi.

Ta chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên.

Đối với vùng dưới chân – nơi được tạo thành từ vô số bạch cốt và oán niệm vô tận.

Khẽ nói.

“Tỉnh dậy.”

Thanh âm của ta dường như mang theo một loại ma lực ngôn xuất pháp tùy.

Toàn bộ Quỷ Khốc Cốc động dữ dội.

Mặt nứt ra vô số khe sâu không thấy đáy.

Từng bàn tay xương bệch khô quắt vươn ra từ trong khe nứt.

Từng bộ hài cốt tàn phá bò lên từ dưới .

Từng luồng oán khí đã được ta tịnh , phục ta, lần nữa tụ lại.

thành từng quỷ ảnh cầm binh khí.

Trong hốc mắt trống rỗng của chúng cháy lên ngọn lửa linh hồn màu lam u ám.

Chúng là những hộ vệ đã ngủ say trên mảnh này suốt mấy vạn năm.

Giờ đây chủ nhân mới của chúng đánh thức.

“Rống!”

Vạn quỷ cùng gào.

Thanh cửu thiên.

Những hài cốt và quỷ ảnh bò dậy, tạo thành một đội vong linh không sợ ch/ế/t.

Chúng chắn trước mặt ta.

Dùng chính thể mình nghênh đón những công kích đủ sức hủy thiên diệt địa kia.

“Ầm ầm ầm!”

va chạm dữ dội vang lên quanh đàn.

Khói bụi mịt mù, che lấp tất cả.

Tất cả mọi người đều dừng tay, kinh nhìn cảnh này.

Bất luận là Bùi Cửu Dạ, hay những tu chính tà đạo.

Không ai có thể hiểu nổi tất cả những gì đang diễn ra trước mắt.

Khói bụi chậm rãi tan đi.

Ta không tổn hao một sợi tóc, đứng tại chỗ.

Dưới chân ta là một bức tường thành không thể phá vỡ, do hài cốt và quỷ ảnh tạo thành.

Sau lưng ta là hàng vạn vong linh quỳ một gối , phục ta.

Khoảnh khắc này.

Ta không còn là Lạc Thanh Từ của ba trăm năm trước, người cần được bảo vệ.

Ta là chúa tể duy nhất của Quỷ Khốc Cốc.

Là vương duy nhất của quốc độ vong linh này.

Ta nhìn những tu đang đứng sững tại chỗ vì kinh.

Khóe môi khẽ cong lên một độ cong lẽo.

“ ngươi muốn gốc cỏ này?”

Ta đưa tay chỉ về phía Cửu U Hoàn Hồn Thảo trên đàn.

“Cũng muốn… ta?”

mắt ta quét qua từng người một.

Thanh âm không lớn.

Nhưng rõ ràng truyền tới tai tất cả mọi người.

“Được thôi.”

“Lấy mạng ngươi… đến đổi.”

12

Lời ta nói giống như một chậu nước .

Dội thẳng lên đầu tất cả những kẻ tham lam.

Khiến chúng trong nháy mắt tỉnh táo khỏi cơn cuồng nhiệt vì bảo vật.

Chúng nhìn đội vong linh đen nghịt phía sau ta, kéo dài không thấy điểm cuối.

Nhìn những binh xương , trong mắt cháy ngọn quỷ hỏa lam u, tỏa ra khí tức t/ử v/ong.

Trên mặt lần đầu lộ ra biểu cảm mang tên “sợ hãi”.

Chúng cuối cùng cũng nhận ra.

Chúng rốt cuộc đã chọc một tồn tại như thế .

“Yêu… yêu nữ!”

Lão đạo Huyền Thanh kia chỉ vào ta, ngón tay run rẩy dữ dội vì sợ hãi.

“Ngươi… ngươi vậy mà có thể điều khiển vong linh! Ngươi rốt cuộc là quái vật gì!”

“Quái vật?”

Ta .

vang lên trong Quỷ Khốc Cốc tĩnh mịch này, đặc biệt trong trẻo.

Cũng đặc biệt lẽo.

“So với ngươi, những kẻ miệng nhân nghĩa đạo đức nhưng thực chất nam đạo nữ x/ướng.”

“Ta lại cảm thấy, đám trẻ của ta… đáng yêu hơn nhiều.”

Ta nhẹ nhàng vuốt đầu một binh xương bên cạnh.

Ngọn quỷ hỏa lam u trong mắt nó dường như cũng dịu lại vài phần.

“Bây giờ, ta cho ngươi một cơ hội.”

mắt ta lần nữa trở nên sắc bén.

“Lập tức biến mất khỏi trước mắt ta.”

“Nếu không, thì vĩnh viễn ở lại đây, trở thành một phần của chúng.”

Lời ta vừa dứt.

Đội vong linh phía sau đồng loạt phát ra một gầm tru tréo rung .

Chúng giơ lên cốt đao và kiếm gỉ trong tay.

Chĩa về phía những “vị khách” không mời mà tới.

Cỗ sát khí và t/ử khí do mấy vạn vong linh tụ lại gần như thành thực chất.

Giống như một ngọn núi nặng nề, đè lên trong lòng tất cả mọi người.

Những tu kia sắc mặt bệch.

Không còn sinh ra nổi nửa phần ý niệm chống cự hay tham lam.

Chúng cuối cùng cũng hiểu.

Ở nơi này, ta chính là .

Là vị nắm giữ sinh t/ử của chúng.

“Đi! Mau đi!”

Không là ai, người đầu phát ra gào kinh hoảng.

Sau đó giống như ngọn cỏ đổ rạp từng mảng dưới dòng thác lũ.

Tất cả mọi người tranh nhau quay đầu bỏ chạy.

Bất luận là chính đạo môn hay kiêu hùng ma đạo.

Giờ phút này đều hận không thể có thêm cái chân.

Chúng ra pháp bảo, thi triển độn thuật, chật vật bỏ chạy về phía ngoài cốc.

Sợ rằng chạy chậm một bước sẽ đội vong linh khủng bố kia xé thành từng mảnh.

Ta không ra lệnh truy kích.

Những kẻ đó chỉ là một đám hề nhảy nhót.

G/iết chúng, chỉ bẩn tay ta.

Mục đích của ta chỉ là xua đuổi.

Rất nhanh, quanh đàn chỉ còn lại người chúng ta.

Cùng với đội vong linh đang lặng lẽ quỳ một gối phía sau ta.

Ta xoay người, nhìn về phía Bùi Cửu Dạ.

Huynh cũng đang nhìn ta.

mắt phức tạp đến cực điểm.

Có động, có an tâm, có đau lòng.

Nhưng nhiều hơn là một loại… xa cách xa lạ.

Huynh nhìn ta, giống như đang nhìn một người hoàn toàn không quen .

.

Lạc Thanh Từ của ba trăm năm trước, ngay cả g/iết một con gà cũng còn sợ.

sao có thể giống như bây giờ, trong lúc nói , hiệu lệnh vạn quỷ, bức lui quần hùng.

Giữa chúng ta, cách nhau ba trăm năm thời gian.

Cách nhau khoảng cách giữa sinh và t/ử.

Cách nhau con đường khác biệt giữa và ma.

Chúng ta… còn có thể quay lại được sao?

Ta không .

Nhưng ta .

Ta không thể để huynh… một mình nữa.

Ta khẽ phất tay.

Đội vong linh phía sau lập tức thành hắc khí, lần nữa chìm lòng .

Toàn bộ Quỷ Khốc Cốc lại trở về vẻ tĩnh mịch như t/ử.

Ta từng bước từng bước đi tới trước mặt huynh.

Huynh theo bản năng lại muốn lùi lại.

Lần này ta không để huynh được.

Ta một tay nắm lấy tay áo huynh.

“Sư huynh, huynh còn muốn trốn đi đâu nữa?”

thể huynh cứng lại, không nói gì.

Chỉ lặng lẽ cúi mắt.

Không dám nhìn ta.

Ta thấy bàn tay đang cầm ma kiếm của huynh, vì siết quá chặt mà khớp tay đã bệch.

Huynh đang căng thẳng.

Huynh đang sợ hãi.

Huynh đang sợ ta.

Nhận thức này khiến tim ta lại nhói đau.

Ta nắm tay áo huynh, nhẹ nhàng lay lay.

Giống hệt ba trăm năm trước, mỗi lần ta nũng với huynh.

“Sư huynh, huynh thương rồi.”

“Chúng ta về nhà, được không?”

“Ta sẽ chữa thương cho huynh.”

Về nhà.

chữ này khiến thể huynh run lên dữ dội.

Huynh chậm rãi ngẩng đầu.

Đôi mắt đỏ ngầu o’t-c’ay không từ lúc đã lại trở nên trong trẻo.

Huynh nhìn ta, trong mắt tràn giằng xé.

Rất lâu sau.

Huynh mới dùng giọng gần như thở dài, khẽ nói.

“Thanh Từ.”

“Ta không còn nhà nữa.”

Hốc mắt ta lập tức đỏ lên.

.

Thanh Vân Tông không còn nữa.

Nơi chúng ta cùng lớn lên, đã không còn.

Ba trăm năm qua, huynh luôn cô độc một mình, bôn ba khắp nơi.

Huynh gì còn nhà.

“Không.”

Ta cố nhịn nước mắt, nở với huynh một nụ còn khó coi hơn cả khóc.

“Huynh có.”

“Nơi có ta… nơi đó chính là nhà của huynh.”

Nói xong, ta không cho huynh thêm bất kỳ cơ hội từ chối .

Ta kéo huynh đi về phía đàn.

Lấy gốc Cửu U Hoàn Hồn Thảo mà huynh đã dùng nửa cái m/ạ/ng đổi lấy.

Sau đó, ta quay đầu lại.

Nhẹ giọng gọi về phía cửa sơn cốc trống không.

“Huyền Minh.”

Ngay khoảnh khắc sau.

Chiếc cốt ma chu khổng lồ bằng bạch cốt xuất hiện giữa không trung.

Huyền Minh đang quỳ một gối trên mũi thuyền.

“Chủ mẫu.”

Ta kéo Bùi Cửu Dạ, phi lên.

“Về ma cung.”

“Vâng.”

Cốt chu khởi động, thành một đạo lưu quang, biến mất nơi chân đỏ sậm.

Bên trong khoang thuyền.

Ta đỡ Bùi Cửu Dạ, để huynh ngồi .

Huynh vẫn luôn trầm mặc, không nói một lời.

Giống như một con rối đã mất linh hồn.

Ta , huynh vẫn chưa thể hoàn hồn sau cú động quá lớn này.

Ta không ép huynh.

Ta chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh huynh.

Đem gốc Cửu U Hoàn Hồn Thảo nâng tới trước mặt huynh.

“Sư huynh, ăn nó đi.”

Huynh cuối cùng cũng có phản ứng.

Huynh đột nhiên ngẩng đầu, không dám tin nhìn ta.

“Không!”

Prev
Next
584584956_1161095316212086_6743730529054911467_n-5
Là Anh Chọn Mà
No title 2 ngày ago
Chương 9 28/03/2026
afb-1774907145
Chồng Tôi Nuôi Thế Thân, Còn Tôi Là Ký Ức Bị Vứt Bỏ
Chương 11 16 giờ ago
Chương 11 08/04/2026
651719829_122267928794243456_6493205819274075833_n-1
Vợ Của Bác Sĩ Thiên Tài
Chương 2 28/03/2026
Chương 1 11 giờ ago
afb-1774907118
Ngày Tôi Nhìn Thấy Suy Nghĩ Của Chồng, Tôi Quyết Định Ly Hôn
Chương 12 23 giờ ago
Chương 11 07/04/2026
623838209_1215251307463153_4291790530698418720_n
Kiếp Này Anh Nợ Em
Chương 7 28/03/2026
Chương 6 28/03/2026
653701692_122261971016175485_7642763650761791171_n
Quay Lại Năm Mười Bảy
Chương 5 28/03/2026
Chương 4 28/03/2026
afb-1774913446
Nữ Thần May Mắn Cứu Gia Tộc
Chương 9 20 giờ ago
Chương 8 03/04/2026
afb-1774317693
Một Lần Trễ Kinh, Vạch Trần Cả Gia Đình
CHƯƠNG 7 7 giờ ago
CHƯƠNG 6 28/03/2026
24-6

Tôi Muốn Trả Hàng Cố Tổng

23-6

Tôi Lén Vào Giấc Mơ Của Tình Địch

22-6

Bảo Mẫu Phá Gia Chi Tử

21-6

Trêu Nhầm Chú Của Bạn Trai Cũ

20-6

Tiêu Chuẩn Quá Gắt, Ai Ngờ Dì Hai Kiếm Được Thật

19-6

Ngày Gặp Lại Anh, Con Gọi Tôi Là Mẹ

18-6

Đừng Gõ Nhầm Cửa

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay