Chương 7

  1. Home
  2. Bán Chồng Nuôi Con
  3. Chương 7
Prev
Next

Tôi đẩy mạnh anh ta ra, túm lấy cà vạt, gằn giọng:

“Phải, tôi không cam lòng! Đương nhiên là không cam lòng!”

“Anh là đồ đàn ông già, nếu không phải vì tiền của anh, tôi có thèm ở bên anh à?!”

“Anh giàu thế rồi, có cần phải tính toán từng đồng với tôi không?!”

“Lý Minh Châu còn bảo anh hào phóng đấy, hào phóng cái đầu anh!”

Càng nói tôi càng ấm ức, càng ấm ức lại càng bật khóc.

Khoản tiền nhỏ tôi vừa tích góp được…

Giờ lại phải trả hết.

May mà Cố Hoài An chưa phát hiện chuyện tôi từng thỏa thuận với Trương Khả Khả.

Vẫn còn khoản mười triệu của cô ta, tôi tiết kiệm một chút chắc vẫn đủ sống.

Nhưng ngay lúc đó, điện thoại của Cố Hoài An lại đổ chuông — người gọi chính là Trương Khả Khả, mà lại gọi… để tìm tôi.

“Giang Vân Anh đâu? Cô ấy có đang ở cạnh anh không?!”

“Đưa máy cho cô ta!”

“Hai người đúng là cặp chó má, tôi chỉ là công cụ giải trí trong trò chơi của hai người phải không?!”

“Cô ta còn mang thai con của anh, vậy mà còn giả vờ nhường anh lại cho tôi? Đồ trà xanh!”

“Đọc tiểu thuyết tổng tài nhiều quá hả? Mang thai bỏ trốn cái quái gì?!”

20

Tôi mấy lần hé miệng định nói.

Nhưng khi chạm phải ánh mắt của Cố Hoài An, tôi lại không dám thốt ra một chữ.

Cuối cùng, Trương Khả Khả cũng chửi xong.

Cố Hoài An mở miệng:

“Cô ta còn nói gì với em nữa? Nói hết cho tôi nghe.”

“Tôi… để tôi nói.”

Tôi chỉ vào mình, vội vàng lên tiếng.

Nhưng Cố Hoài An chẳng thèm để tâm đến tôi.

Anh ta vẫn nói với Trương Khả Khả trong điện thoại:

“Mười triệu. Nói cho tôi biết tất cả.”

Tôi lập tức nhào tới kéo tay anh ta xuống, ánh mắt cầu xin:

“Không cần vậy đâu, tốn tiền lắm.”

“Tôi… tôi nói hết cho anh, anh đừng tốn tiền nữa.”

“Cô ta thì có thể nói gì tốt chứ… ha ha, cô ta chỉ là… một bé ba mà.”

Trương Khả Khả trong điện thoại như nổ tung:

“Tôi… tôi là bé ba?!”

“Cái con khốn kiếp này! Là ai tìm đến tận cửa nhờ tôi xuất hiện nhiều hơn trước mặt chồng cô?!”

“Là ai bảo Cố Hoài An nhiều tiền nhưng ngốc, luôn đối xử tử tế với phụ nữ?!”

“Là ai nói muốn tác hợp cho tôi với anh ta, để tôi không phải gánh áp lực đạo đức gì cả?!”

“Giang Vân Anh, cô tốt nhất nên nói rõ ràng mọi chuyện!”

Giọng Trương Khả Khả đột ngột biến mất — là Cố Hoài An cúp máy.

Tôi chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình.

Trời ơi, tôi vừa nói những cái quái gì thế này…

Cố Hoài An đúng lúc đó cũng lạnh lùng lên tiếng:

“Vậy thì, em tốt nhất… nên nói rõ ràng đi.”

21

“Nói rõ à? Nói cái gì mà nói rõ?”

“Rõ ràng là anh để mắt đến cô ta trước.”

“Em chẳng qua là thuận nước đẩy thuyền, chiều theo sở thích của anh thôi, giờ anh lại quay sang trách em?”

“Trương Khả Khả không tốt sao? Xinh đẹp như hoa, trẻ trung rạng rỡ.”

Tôi dứt khoát không diễn nữa, lật bài.

“Em sớm đã đợi ngày này rồi.”

“Loại đàn ông như anh, sao có thể cả đời chỉ yêu một người?”

“Vậy mà mới năm năm, năm năm thôi mà anh đã muốn thay đổi!”

“Được thôi, nếu đã sớm muộn gì anh cũng đổi, chi bằng em tự mình chủ động, còn có thể giành lại chút lợi ích cho bản thân.”

“Dù sao thì em cũng chỉ là người bình thường, rồi sẽ phải sống cuộc đời bình thường thôi.”

Tôi tức đến đỏ cả mắt, nghẹn ngào.

Nước mắt chẳng thể kìm được nữa.

Cố Hoài An là người đàn ông tốt — tốt đến mức khiến người ta đau lòng.

Anh ấy tôn trọng tôi, ngay cả khi tôi xem video ngắn vô nghĩa cũng không chê tôi nông cạn.

Anh ấy thấu hiểu tôi, bất cứ thứ gì tôi thích, anh đều âm thầm phát hiện và mua tặng tôi.

Anh chưa từng ghét bỏ tôi.

Nhưng tôi thì luôn tự hỏi mình có xứng đáng không.

Tôi không có học vấn, chỉ vừa đủ không bị coi là thất học.

Mỗi khi tôi cố gắng cầu tiến, mọi thứ đều rối tung, thế là tôi từ bỏ luôn.

Nhưng càng buông xuôi thì lại càng lo lắng, bất an.

Cho đến một ngày tôi thấy bài báo đó, tôi mới thở phào.

Anh ấy cuối cùng cũng để mắt đến người khác rồi.

Một người có học thức, có khí chất, có tri thức và sắc đẹp…

Dường như mới thật sự là người xứng với anh.

Nhưng trong lòng tôi lại nghẹn lại, khó chịu đến mức nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi xuống.

22

“Cuộc sống của người bình thường… là gì vậy?”

Cố Hoài An bất ngờ mở miệng, vẻ mặt có phần ngỡ ngàng.

Anh nhìn tôi rất nghiêm túc.

“Anh tưởng cuộc sống của chúng ta vốn đã là cuộc sống bình thường rồi. Vậy em muốn gì?”

“Em… thật ra cũng chẳng muốn gì lớn lao, chỉ cần một nhà ba người, bốn mùa ba bữa cơm.”

Tôi lau nước mắt, lí nhí nói.

Cố Hoài An càng thêm nghi hoặc.

“Anh vẫn hay ăn cơm ở nhà mà?”

“Không giống.”

Tôi lắc đầu.

Prev
Next
afb-1774469261
Sư Tỷ Chỉ Nghe Lời Ta
Chương 10
Chương 9
655265921_122269148750243456_3522080507691555709_n
Em Vẫn Ổn Khi Không Có Anh
Chương 5
Chương 4
649075520_122260840544175485_2671788317372667766_n-4
Bảy năm hôn nhân trong quân ngũ
Chương 5
Chương 4
622562929_909067401508871_5729270857923671711_n-2
Không Phải Là Con Gái Ngoan
Chương 8
Chương 7
644507350_122259917912175485_1738343008592936906_n-7
Chất Lượng Cao
Chương 6
Chương 5
623867670_908595128222765_8677234777006118067_n
Không Hẹn Gặp Lại
Chương 9
Chương 8
640920029_929258282823116_3502967118920450373_n
Nuôi Bạn Cùng Phòng, Nuôi Luôn Lòng Tham
Chương 8
Chương 7
632106530_122262870314243456_613151278118186140_n-6
Món quà kỉ niệm
Chương 4
Chương 3
Trước Khi Cưới, Tôi Đã Mua Một Căn Nhà

Trước Khi Cưới, Tôi Đã Mua Một Căn Nhà

0 Type: Genres:
Bạn thân tôi từng nhắc: “Trước khi cưới, mua đứt một căn nhà, đừng nói với bất kỳ ai.” Tôi nghe theo. Quả nhiên, đúng một ngày trước khi đi đăng ký kết hôn, mẹ chồng tương lai mở lời. “Tiểu Vũ à, căn nhà ở khu mới của con, ghi thêm tên Tiểu Lôi...
Continue Reading →
Áo Ngủ Và Ánh Sáng Ấm Áp

Áo Ngủ Và Ánh Sáng Ấm Áp

0 Type: Genres:
Năm 25 tuổi, tôi sinh con cho Thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh. Vì thân phận chênh lệch quá lớn, tôi hiểu rõ giữa tôi và anh vốn dĩ không có tương lai. Thế nên khi nhà họ Hạ đưa tiền và tài nguyên đến, tôi nhận hết, rồi dứt khoát rời...
Continue Reading →
Cảnh Cầu Hôn Lãng Mạn Ấm Áp

Cảnh Cầu Hôn Lãng Mạn Ấm Áp

0 Type: Genres:
Đại ca trường nổi tiếng với khoản “phí chia tay” hào phóng, khiến toàn bộ nữ sinh trong trường đều rục rịch không yên. Ký túc xá của chúng tôi lập ra một kế hoạch “vặt lông cừu” cực kỳ chặt chẽ, ba người bạn cùng phòng đầu tiên đều thắng lợi trở về đầy...
Continue Reading →
Bạn Trai Ăn Bám, Tôi Cho Anh Ta Một Cốc Coca

Bạn Trai Ăn Bám, Tôi Cho Anh Ta Một Cốc Coca

0 Type: Genres:
Tôi dùng chiếc thẻ cơm bố mẹ đã nạp sẵn 30.000 tệ để mua một phần bít tết giá 55 tệ trong căng tin trường. Không ngờ bạn trai tôi lại đứng ngay giữa đám đông, lớn tiếng quát tháo: “Em tiêu tiền kiểu gì vậy? Xa xỉ vừa thôi chứ! Không biết tiết kiệm...
Continue Reading →
Miếng Mỡ Hai Mươi Năm

Miếng Mỡ Hai Mươi Năm

0 Type: Genres:
Tôi bán thịt ở chợ đã tròn hai mươi năm. Ngày nào cũng vậy, có một cô bé chừng tám tuổi. Tan học là con bé lại đi ngang qua sạp thịt của tôi, nhân lúc tôi không để ý liền lén lút cuộn lấy một miếng mỡ thừa còn sót lại trên sạp. Tôi...
Continue Reading →
Chăn Chở Tình Yêu Âm U

Chăn Chở Tình Yêu Âm U

0 Type: Genres:
Tôi và Thái tử gia nổi danh khắp kinh thành – Thẩm Tẫn – đã được hai nhà định hôn ước từ khi còn rất nhỏ. Nhờ danh phận ấy, từ thuở bé tôi đã quen việc quản anh đủ điều đủ chuyện. Mỗi lần bị tôi quản quá chặt, Thẩm Tẫn đều nghiến răng...
Continue Reading →
Nữ Phụ Ác Độc Và Phản Diện Văn Nguyện

Nữ Phụ Ác Độc Và Phản Diện Văn Nguyện

0 Type: Genres:
Hệ thống của tôi dường như cực kỳ ghét tôi. Nó lạnh lùng nói:“Đừng mơ mộng nữa, nam chính với nam phụ đều không thích cô đâu.” “Cô ác độc như vậy thì chẳng ai yêu cô cả!” Những lời cay nghiệt đó thực sự khiến người ta khó chịu. Một lúc sau, hệ thống...
Continue Reading →
Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay