Bạn trai không phải người thật - Chương 5
28
Đám đồng nghiệp kéo tôi đứng dậy, chúng tôi cùng hoà vào đám đông náo nhiệt, nghe người dẫn chương trình bắt đầu đếm ngược.
“Ba, hai, một!”
Bó hoa rực rỡ trong tay cô dâu bay lên giữa không trung — một cánh hoa rơi đúng vào lòng bàn tay tôi.
Một người đàn ông nhảy lên bắt được bó hoa, vui vẻ trao lại cho bạn gái bên cạnh.
Không khí càng thêm rộn ràng, vui vẻ — và tôi cũng cảm thấy một niềm vui chân thật đã lâu không có.
Sau bữa tiệc, chúng tôi bước ra khỏi khách sạn. Trời đã tối hẳn, đèn phố rực rỡ vừa lên.
Tôi nhìn thấy Tống Dạ đứng giữa đám đông, lặng lẽ dõi theo tôi.
Ánh mắt của anh khiến tôi khó lòng phớt lờ.
“Chị Thu Thu, bọn em không làm phiền nữa nha~” Các đồng nghiệp đẩy nhau cười đùa rời đi, chỉ còn tôi đứng nguyên tại chỗ.
Thật ra Tống Dục và Tống Dạ… hoàn toàn không giống nhau.
Linh hồn họ khác biệt đến mức, dù anh có giả vờ giống bao nhiêu, cũng không thể là anh ấy.
Nếu ánh mắt của Tống Dục là nắng ấm của mùa đông, thì ánh nhìn của Tống Dạ lại như vầng huyết nguyệt vỡ tung giữa đêm khuya.
Tôi không thể không bước lại gần.
“Sao anh lại đến đây?” Tôi hỏi.
Nửa năm không gặp, anh gầy đi nhiều, sắc mặt tái nhợt, nhìn tôi đầy day dứt.
“Xin lỗi… anh biết em không muốn gặp anh…”
“Vậy tại sao còn đến?”
Tôi vừa hỏi xong, vành mắt anh lập tức đỏ hoe.
Tôi xoay người bước đi, không ngoảnh lại.
29
Thành phố về đêm rực rỡ ánh đèn, khói bụi và hơi thở cuộc sống lan khắp không trung, làn gió cuối ngày thổi tung những mảnh suy nghĩ lộn xộn trong tôi.
Trên cây cầu vượt, tôi dừng bước.
Người phía sau cũng khựng lại.
“Tôi đã nói rồi… anh hoàn toàn không cần phải sống trong cái bóng của anh ấy. Đó chỉ là một tai nạn… chúng ta đều nên bước ra khỏi đó.”
Giọng tôi bắt đầu run, viền mắt đỏ lên vì gió.
Anh chầm chậm bước đến sau lưng tôi, giọng nhẹ như gió thoảng:
“Anh biết… đáng lẽ không nên lừa em. Nếu lúc đầu chỉ vì áy náy, thì sau này… là vì anh thật sự không muốn mất em. Mạnh Thu, xin lỗi em…”
Tôi thở dài, xoay người lại nhìn anh.
Giọng anh khẽ run: “Em có thể tha thứ cho anh không?”
Trong lòng tôi dậy lên bao cảm xúc đan xen.
“Tống Dạ…”
Anh vội vàng bước tới gần tôi, muốn đưa tay chạm vào nhưng lại kìm nén, rụt tay về.
“Mạnh Thu, em từng yêu anh… đúng không?”
Nhìn vào ánh mắt đầy hy vọng của anh, tôi không biết phải trả lời thế nào.
Tôi đã từng yêu Tống Dục, cũng từng yêu hình bóng mà anh cố gắng mô phỏng theo Tống Dục…
Nhưng riêng con người thật sự của Tống Dạ — tôi chưa từng yêu.
Tôi khẽ lắc đầu: “Tống Dạ, em hy vọng anh có thể thật sự buông bỏ… Tống Dục cũng sẽ mong điều đó.”
30
Từ sau lần gặp đó, Tống Dạ không còn xuất hiện nữa.
Lại một mùa xuân nữa đến.
Tôi đến xem buổi biểu diễn của đội hợp xướng nơi mẹ tôi tham gia.
Vừa bước ra khỏi hội trường đã bị một nhóm các dì vây quanh, lịch sự nên tôi đành kết bạn WeChat với mấy cậu con trai của họ.
“Con ngoan, mấy hôm nữa đến nhà dì ăn cơm nha, con trai dì nấu ăn ngon lắm đó!”
“Nói bậy! Nhà bà toàn đồ ăn sẵn, không tươi đâu! Về nhà tôi này!”
Cả nhóm ríu rít cười nói, tranh nhau giới thiệu, còn tôi chỉ biết mỉm cười… gật đầu đồng ý tất cả.
Lên xe, mẹ tôi trong tâm trạng phấn khởi mở nhạc trong xe, tôi cười nói: “Chúc mừng mẹ hát chính thành công, buổi diễn hoàn hảo kết thúc, giờ mình đi ăn một bữa thật ngon nha.”
“Ôi chao, ăn uống thì không quan trọng, mẹ chỉ mong con sớm có một mái nhà ổn định. Sau này mẹ không còn nữa, cũng có người ở bên chăm sóc cho con.”
“Mẹ, sao lại nói những chuyện này?”
“Mẹ biết con không thích nghe, nhưng thật ra… Tống Dạ cũng là một đứa trẻ tốt. Lúc con dẫn nó về ra mắt mẹ, con nghĩ đó là lần đầu mẹ gặp nó đúng không? Nhưng thực ra… ngay từ khi nó xuất hiện bên cạnh con, mẹ đã phát hiện rồi.”
“Mẹ đã mắng nó sau lưng không biết bao nhiêu lần. Mấy đứa đệ tử của em con thì còn muốn khiến nó biến mất luôn. Nhưng nó mặc kệ bị đánh, bị mắng, thế mà vẫn nhất quyết không chịu rời đi.”
Tôi im lặng lắng nghe mẹ thao thao bất tuyệt kể chuyện.
“Nhưng lúc còn sống, em con từng nói một câu — nhân quả đều có luân hồi. Nó không thể thay đổi được vận mệnh của Tiểu Dục, nhưng nó hy vọng con được hạnh phúc. Mẹ nghĩ mãi… có lẽ sự xuất hiện của Tống Dạ chính là lời chúc phúc cuối cùng mà em con dành cho con.”
Nước mắt tôi không kìm được nữa, tôi vội tấp xe vào lề, cúi đầu nức nở.
Mẹ nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi.
Tôi nghẹn ngào nói: “Là con hại Tiểu Thác…”
“Con ngoan, tuyệt đối đừng nghĩ như vậy. Con người ai cũng có số mệnh riêng. Con sống tốt, đó mới là điều Tiểu Thác hy vọng nhất.”
Một lúc lâu sau, tôi mới hít sâu một hơi, kéo lấy khăn giấy lau nước mắt cho mẹ.
“Con xin lỗi, mẹ… con không nên làm mẹ buồn.”
“Mẹ sau này chỉ muốn rơi nước mắt vì hạnh phúc của con thôi, được không?”
Tôi gật đầu, nghẹn ngào đồng ý.
Bộp bộp — tiếng gõ cửa kính vang lên, một viên cảnh sát giao thông đứng bên ngoài nghiêm giọng nói: “Chỗ này không được đỗ xe, một phút nữa là bị phạt rồi.”
Tôi vội vã cúi đầu nói: “Xin lỗi, xin lỗi!”
Cảm xúc buồn chưa kịp cất đi, tôi đạp mạnh chân ga phóng đi ngay.
Chạy được một đoạn thì gặp đèn đỏ, mẹ tôi vừa lau nước mắt vừa cười khẽ: “Suýt nữa khóc mất hai trăm nghìn rồi đấy.”
Tôi cũng bật cười, đưa tay lên quệt đại nước mắt còn sót lại.
Mẹ nói: “Tháng sau là giỗ của Tiểu Dục rồi, con muốn đi thì cứ đi nhé.”
“Tống Dạ có nhắn tin cho mẹ, nếu con muốn đến, mẹ sẽ bảo nó biết.”
“Mẹ…”
“Đèn xanh rồi, đi tiếp thôi.”
31
Nghĩa trang.
Trời lất phất mưa bay, từng hạt nhỏ rơi trên tấm ảnh chân dung trên bia mộ — là bức ảnh Tống Dục thời đại học.
Tôi ngồi xuống, nhẹ nhàng lau đi những giọt mưa đọng trên mặt ảnh.
Nụ cười của anh… như hiện lên rõ ràng hơn một chút.
“Anh vẫn ổn chứ?” Tôi khẽ hỏi.
Đáp lại tôi chỉ là tiếng gió thổi xào xạc qua những tán cây.
Tiếng bước chân vang lên phía sau. Tống Dạ bước đến, mở chiếc ô đen che lên đầu tôi.
Chúng tôi không nói gì, chỉ lặng yên đứng đó khi cơn mưa bắt đầu nặng hạt hơn.
“Dì dạo này thế nào?” Tôi lên tiếng.
Tống Dạ nhẹ giọng đáp: “Mẹ đã nhận ra anh… bà nói… bà không còn trách anh nữa.”
“Khi nào có dịp, em sẽ đến thăm dì.”
“Mẹ nói… bà mong được gặp em.”
Tôi từ từ đứng dậy, nhìn lần cuối về phía bia mộ của Tống Dục.
“Đi thôi.” Tôi nói.
Tống Dạ lặng lẽ cầm ô bước đi bên cạnh tôi. Khi đến bãi đỗ xe, anh mở cửa ghế phụ cho tôi.
“Anh lái được chứ?” Tôi hỏi.
“Sau khi em rời đi… anh mới bắt đầu học cách cầm lái lại.” Anh đáp khẽ.
Tôi không nói thêm gì nữa.
Chiếc xe lăn bánh, chạy một cách êm ái trên con đường ướt mưa.
Tôi hạ cửa kính xuống, làn gió dịu dàng mang theo chút mưa phùn thổi vào mặt, khiến tôi thấy tỉnh táo hơn đôi chút.
Tống Dạ theo thói quen hỏi: “Thu Thu muốn ăn gì?”
Rồi như sợ tôi hiểu lầm, anh vội bổ sung: “Ý anh là…”
“Gì cũng được.” Tôi đáp.
Anh nghẹn ngào một thoáng, rồi mới nói: “…Được.”
Ngoài cửa sổ, cơn mưa rào đã dứt hẳn. Một vài tia
nắng len qua tầng mây dày, rọi xuống mặt đường — ánh sáng đầu ngày cuối cùng cũng lộ ra.
HẾT
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com