Bao Nhầm Đại Gia Thảo Nguyên - Chương 6
30
“Ừm… phải rồi, trùng hợp thật.”
Tôi theo bản năng né ánh mắt anh, cố tìm chuyện khác để chú ý — rồi tầm mắt rơi lại trên người anh.
“Vậy nên…”
Tôi cẩn trọng dò xét:
“Vậy là… anh vốn định đến Nam Thành… để làm việc à?”
Ánh mắt tôi quét lên bộ vest chỉn chu của anh:
“Bộ đồ vest này… là đồng phục làm việc hả? Anh làm tài xế?”
Dừng một chút, tôi lại bổ sung:
“Hay là… vệ sĩ?”
Lục Trầm thoáng nghẹn họng.
Im lặng rất lâu, anh mới cố ép ra một chữ:
“Ừ.”
Sắc mặt… có chút không được tốt cho lắm.
Tôi liếc nhìn chiếc Maybach bên kia, lại nhìn bộ đồ vest đắt tiền của anh:
“Quả nhiên, đẹp trai là lợi thế lớn. Mới tới Nam Thành chưa bao lâu mà đã làm tài xế cho sếp lớn rồi, giỏi ghê đó~”
Nghe tôi khen, vẻ mặt Lục Trầm dịu đi đôi chút.
“Ừ.”
Lúc này, đầu tôi vận hành hết công suất.
Sếp tôi cũng đi Maybach, tài xế của ông ấy từng bị điều tra lý lịch kỹ lắm.
Dù gặp Lục Trầm ở đây hơi quá trùng hợp,
nhưng… chắc anh không phải người xấu đâu nhỉ.
Vả lại, làm gì có cách nào định vị được tôi chính xác đến thế.
Có khi, thật sự chỉ là… trùng hợp thôi.
Nghĩ vậy, niềm vui gặp lại bắt đầu thắng thế lý trí đang vùng vẫy.
Tôi mím môi, còn chưa kịp nghĩ xem nên nói gì tiếp,
Thì Lục Trầm đã mở lời:
“Em trưa nay có rảnh không?”
“Trưa nay thì không, có cuộc họp.”
“Vậy em tan làm lúc mấy giờ?”
“Không chắc nữa, có thể phải tăng ca, chắc khoảng… chín giờ tối.”
“Anh chờ em.”
Giọng anh rất nghiêm túc, rồi lại nhanh chóng bổ sung:
“Ý anh là… nếu đưa sếp về xong, còn kịp giờ, thì anh sẽ đến đợi em.”
“Được thôi.”
Tôi khẽ gật đầu:
“Vậy… để em mời anh ăn khuya nhé.”
31
Ăn khuya?
Đùa đấy à — ăn anh ta thì còn hợp lý hơn.
Vừa dẫn Lục Trầm về nhà, cửa còn chưa kịp khóa hẳn, quần áo đã vương vãi khắp sàn.
Khi Lục Trầm lại một lần nữa “triển khai” thứ sức sống đáng kinh ngạc của mình, tôi không nhịn được mà phân tâm…
Phải đổi cái giường to hơn.
Còn cần chắc chắn hơn nữa.
Cấp thiết.
…
Tôi cuộn người trong vòng tay anh.
Lồng ngực anh rộng rãi, ấm áp, tiếng tim đập trầm ổn và đầy lực.
Anh khẽ vuốt tóc tôi, dịu dàng đến mức không thể tin nổi.
Cái cảm giác được chiếm hữu hoàn toàn, được ôm trọn vào lòng như thế này, thật khiến người ta đắm chìm.
Tôi cố vùng ra khỏi lòng anh, giả vờ hờ hững hỏi:
“Lục Trầm, anh đến Nam Thành được bao lâu rồi?”
“Một… tuần hơn.”
“Tìm được việc nhanh thế à?”
Tôi hỏi với giọng pha chút lo lắng rất vừa phải:
“Nói thật đi, công việc của anh… đáng tin không đấy?”
“Sao thế?”
“Không có gì.”
“Công việc là do đồng hương giới thiệu, anh liên hệ trước rồi.”
Giọng anh nghe rất tự nhiên, không sơ hở:
“Bà con vùng mình đi xa đều giúp nhau cả.”
Anh dừng một chút, rồi bổ sung:
“Ông chủ của anh tên Jason, hôm đó đến tòa nhà em làm để gặp bạn, nên… mới lại tình cờ gặp em.”
Nghe cũng có lý.
Nhưng trong lòng tôi, sợi dây cảnh giác vẫn chưa được buông lỏng.
Tất cả… quá trùng hợp.
Thật ra, chiều nay trong lúc nghỉ uống cà phê ở công ty,
Tôi đã tranh thủ gọi điện về khách sạn cũ.
Vòng vo một hồi mới nối máy được với cô lễ tân trẻ nhiệt tình hôm đó.
Tôi thăm dò hỏi chuyện về Lục Trầm.
“Anh Lục Trầm á? Anh ấy đương nhiên là người tốt rồi! Chỗ tụi em cả vùng ai mà không biết nhà ảnh, ai cũng quý ảnh lắm!”
Giọng cô bé bỗng khựng lại, trở nên dè dặt:
“Chị… chị là chị dâu hả? Hai người giận nhau à?”
Tôi còn chưa kịp trả lời, cô ấy đã nhanh chóng hiến kế:
“Nếu chị không yên tâm á, thì bảo anh ấy thề với Tiểu Phong Tử đi!
Bảo ảnh nói là sẽ không bao giờ dám chọc chị giận nữa luôn!”
…
Tôi im lặng nhìn người đàn ông vừa khiến giường tôi gần sập kia.
Bảo… anh ấy đối mặt thề thốt với con ngựa?
Xin lỗi, tôi sợ Tiểu Phong Tử bật cười trước tôi mất.
32
Dòng suy nghĩ quay cuồng trong đầu tôi.
Thề? Thề với… một con ngựa á?
Tôi bao nhiêu tuổi rồi mà còn tin mấy thứ đó?
Một lời thề, nhẹ tênh như gió — thì có thể chứng minh được gì chứ?
Nhưng…
“Lục Trầm.”
Tôi ngồi dậy khỏi lòng anh:
“Anh thề đi.”
Anh hơi ngẩn ra trước yêu cầu bất chợt này:
“Thề á?”
“Thề với Tiểu Phong Tử của anh.”
Từng chữ một, tôi nói rành rọt:
“Thề là anh không phải người xấu.”
Lục Trầm nhìn tôi vài giây, ánh mắt thoáng qua chút sửng sốt,
Rồi chuyển thành nụ cười bất lực và dịu dàng.
Anh nghiêng người tới gần, dùng trán chạm nhẹ vào trán tôi:
“Được. Anh, Lục Trầm, thề trước người anh em tốt nhất đời mình — Tiểu Phong Tử.”
Ánh mắt anh rực lên:
“Anh thích Hạ Tri Dao.”
Tôi chết sững.
Lẽ ra… tôi phải đáp lại.
Nhưng cổ họng như bị tắc nghẽn, chẳng thể thốt nên lời.
Sự im lặng dần kéo dài, kéo dài…
Lục Trầm thu lại ánh nhìn,
“Hạ Tri Dao.”
Anh nhẹ nhàng véo má tôi, cố tình chuyển chủ đề:
“Anh thấy… đi lấy giấy xác nhận không tiền án tiền sự chắc còn đáng tin hơn lời thề.”
Tôi đỏ bừng mặt, xấu hổ cực độ:
“Anh nói cái gì vậy! Em chỉ thấy… chúng ta mới gặp nhau mấy lần thôi mà—”
“Mới gặp mấy lần thì sao?”
Anh ngắt lời, tay siết lại, ghì tôi vào lòng:
“Em đã ‘bắt nạt’ anh từ trong ra ngoài, xong giờ lại bảo ‘mới gặp vài lần’?”
Anh bóp nhẹ cằm tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh:
“Hạ Tri Dao, muộn rồi. Anh bám lấy em rồi đấy.”
Tim tôi như có thứ gì đó đâm mạnh vào.
Nhưng tôi vẫn chẳng nói nên lời.
Chỉ có thể ngẩng đầu lên —
Chủ động hôn anh.
33
Lại một lần nữa, tôi đắm chìm trong vòng tay anh.
“Bảo bối.”
Lục Trầm khẽ hôn lên đỉnh đầu tôi:
“Tối nay… anh có thể ngủ lại đây không?”
Cơ thể tôi khẽ cứng lại, gần như không thể nhận ra.
Cho anh ở lại, nghĩa là mối quan hệ giữa chúng tôi…
đang trượt về một hướng rất khác — phức tạp hơn, mơ hồ hơn.
“Ừm… để em gọi xe cho anh.”
Lúc đó đã là 1 giờ sáng.
Cuối cùng, Lục Trầm rời khỏi nhà tôi vào 2 giờ sáng.
Ngày thứ ba, tôi nhìn ánh bình minh sắp ló ngoài cửa sổ, trong đầu như có hai phe thần – ma đánh nhau túi bụi.
“…Thôi vậy.”
Tôi cáu kỉnh vò đầu:
“Anh… ngủ sofa đi.”
“Được.”
Anh đồng ý quá nhanh.