Bắt cô ta ra đi tay trắng - Chương 2
4.
Ngày thứ tư.Tôi gửi bản thỏa thuận ly hôn mà luật sư soạn sẵn cho Trần Hạo.
Rất đơn giản.Nhà, tôi lấy.Xe, tôi lấy.Tiền tiết kiệm, tôi lấy.Anh ta ra đi tay trắng.
Mười phút sau, Trần Hạo gọi tới.“Tô Tình, em điên rồi à?!”“Sao vậy?”“Em muốn anh tay trắng ra đi?”
Giọng anh ta đầy phẫn nộ.“Căn nhà đó là anh mua, xe cũng là anh mua, dựa vào đâu em lấy hết?”“Vì anh ngoại tình.”
“Ngoại tình thì sao?” Anh ta gào lên, “Ngoại tình cũng đâu thể khiến anh ra đi tay trắng!”
“Có thể.”
Tôi bình thản đáp.
“Căn cứ theo luật hôn nhân, nếu một bên có lỗi trong thời gian hôn nhân, bên còn lại có thể được chia phần tài sản lớn hơn.”
“Nhưng không thể lấy hết!”“Có thể.”
Tôi nhấn mạnh lại lần nữa.
“Vì anh không chỉ ngoại tình, mà còn chuyển 290 vạn tài sản chung cho người thứ ba.”
“Đó là tiền của anh!”“Không phải.”
Tôi mở văn bản pháp luật.
“Thu nhập sau hôn nhân là tài sản chung của vợ chồng. Anh mang tài sản chung tặng cho tiểu tam là hành vi tự ý định đoạt, tôi có quyền đòi lại.”
Anh ta cứng họng.
“Hơn nữa,” tôi nói tiếp, “nhà tuy anh mua trước hôn nhân, nhưng sau khi cưới là cả hai cùng trả nợ.”
“Thì sao?”“Thì tôi có quyền chia phần trả góp sau hôn nhân và phần tăng giá trị.”
Tôi dừng một chút.
“Nhưng tôi rộng lượng, không so đo mấy chuyện đó.”
“Cô rộng lượng?” Anh ta cười khẩy, “Cô bắt tôi ra đi tay trắng mà gọi là rộng lượng?”
“Chứ anh muốn sao?”
Tôi cũng cười.
“Anh muốn tôi kiện Chu Uyển à?”“Ý gì?”“290 vạn anh chuyển cho cô ta, tôi hoàn toàn có thể kiện để lấy lại.”
“Cô dám?!”“Tất nhiên là dám.”Giọng tôi trở nên lạnh lùng.
“Chỉ là tôi lười dây dưa thôi. Vậy nên, anh tự lo mà xoay tiền về, rồi ký vào bản thỏa thuận.”
“Tôi không ký!”“Không ký?”Tôi cười.“Vậy thì gặp nhau ở tòa.”
Tôi cúp máy.Chiều hôm đó.Mẹ Trần Hạo đến.
Lần này, bà không còn khuyên tôi “nên rộng lượng” nữa.
“Tiểu Tình,” bà ngồi đối diện tôi, vẻ mặt phức tạp, “con… có phải đã biết từ lâu rồi không?”
“Mẹ nói gì ạ?”“Hôm qua Hạo Hạo nói với mẹ, con có bằng chứng…”
Bà nhìn tôi chằm chằm.“Con biết nó ngoại tình bao lâu rồi?”
Tôi im lặng vài giây.“Tám tháng.”“Tám… tháng…”
Bà sững người.“Vậy tại sao không nói sớm hơn?”“Nói cái gì ạ?”
Tôi hỏi lại.“Nói chồng con ngoại tình? Nói anh ta mua nhà, mua xe cho tiểu tam? Nói anh ta bắt con phá thai nhưng lại chu cấp cho người khác mỗi tháng hai vạn?”
Tôi đứng dậy.“Mẹ, nếu con nói ra… thì có ích gì?”“Nhưng mà…”“Nhưng mà sao ạ?”
Tôi nhìn bà.“Hôm trước, trước mặt mẹ, Chu Uyển bảo con tay trắng ra khỏi nhà. Mẹ nói sao?”
Sắc mặt bà biến đổi.“Mẹ nói: đàn ông ai chẳng vậy, bảo con nên rộng lượng một chút.”“Con…”“Mẹ, con đã rộng lượng suốt năm năm rồi.”
Tôi bước đến bên cửa sổ.“Giờ… đến lượt anh ta rộng lượng.”
Phòng khách im lặng hồi lâu.“Còn bản thỏa thuận ly hôn đó…” bà lên tiếng, “con nghiêm túc thật sao?”“Rất nghiêm túc.”“Tiểu Tình, con có thể…”“Không thể.”
Tôi ngắt lời.“Đây đã là sự nhân nhượng cuối cùng của con rồi.”
Tôi xoay người lại.“Trong thỏa thuận đó, không hề có mục đòi lại 290 vạn kia.”
Tôi nhìn bà.“Nếu anh ta không ký, con sẽ đưa ra tòa, đòi lại cả gốc lẫn lãi.”
Sắc mặt bà tái nhợt.“Con…”“Mẹ, mẹ về đi.”
Tôi mở cửa.“Nói với Trần Hạo, tự mình suy nghĩ cho kỹ.”
Bà bước đến cửa, rồi lại dừng lại.“Tiểu Tình, con… thật sự không chừa đường lui cho nó sao?”“Đường?”Tôi bật cười.
“Ba năm ngoại tình, anh ta từng chừa đường cho con chưa?”Bà không nói gì nữa.Cánh cửa khép lại.
Tối hôm đó.Trần Hạo trở về.
Anh ta trông rất tiều tụy.“Tô Tình,” giọng anh ta khàn khàn, “chúng ta có thể… nói chuyện được không?”“Nói gì?”“Nói… nói về bản thỏa thuận ly hôn.”
Anh ta ngồi xuống sofa.“Em có thể… đừng bắt anh ra đi tay trắng được không?”
Tôi không đáp.“Nhà có thể để em, nhưng… tiền tiết kiệm, em chia cho anh một nửa được không?”
“Vì sao?”“Vì… vì anh sắp không còn tiền để sống.”
Anh ta cúi đầu.“Anh… anh tiêu hết cho Chu Uyển rồi.”
Tôi nhìn anh ta.“Trần Hạo, anh có biết mấy năm nay tôi đã tiết kiệm được bao nhiêu không?”
Anh ngẩng đầu.“Mỗi tháng tôi lương 12 ngàn, đưa cho anh 5 ngàn làm sinh hoạt phí, còn lại 7 ngàn tôi tự cất.”
Tôi lấy điện thoại ra, mở một tài khoản.“Năm năm, tôi tiết kiệm được tổng cộng 42 vạn.”
Tôi đưa điện thoại cho anh ta xem.
“Nhưng anh biết không? Trong 42 vạn đó, tôi đã chuyển 35 vạn cho ba mẹ tôi rồi.”
Mặt anh ta biến sắc.“Cô… cô chuyển từ khi nào?”“Tám tháng trước.”
Tôi rút điện thoại lại.“Ngày thứ ba sau khi tôi phát hiện anh ngoại tình.”
Anh ta chết lặng.“Số tiền đó là tôi tự kiếm, là tài sản trước hôn nhân của tôi.”
Tôi nhìn anh ta.“Không liên quan đến anh.”
“Vậy… vậy trong tài khoản còn bao nhiêu?”“67 vạn.”“67 vạn…”
Mắt anh ta sáng lên như thấy cọng rơm cứu mạng.“Vậy… chia cho anh một nửa được không?”“Không.”“Tại sao?”
“Vì 67 vạn đó,” tôi cười, “ba tháng trước, tôi đã chuyển hết sang tài khoản ba mẹ tôi rồi.”
Cả người anh ta cứng đờ.“Cô…”
“Tôi chỉ gửi nhờ bên đó thôi,” tôi giải thích, “dù sao tôi cũng sợ anh giở trò chuyển tài sản khi ly hôn.”
Tôi đứng dậy.“Nhưng cuối cùng thì sao,” tôi nhìn anh ta, “tôi lo xa quá rồi.”“Vì anh làm gì còn tài sản mà chuyển.”
Mặt anh ta trắng bệch.“Vì 290 vạn của anh,” tôi chỉ ra ngoài cửa, “nằm hết trong tay Chu Uyển rồi.”
5.
Trần Hạo đã ký vào bản thỏa thuận ly hôn.
Lúc ký tên, tay Trần Hạo run lên bần bật.“Tô Tình,” anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, “em hài lòng rồi chứ?”“Tạm ổn.”
Tôi cất tờ thỏa thuận ly hôn đi.“Ngày mai, tôi sẽ nhờ luật sư làm thủ tục.”“Vậy… vậy tôi ở đâu bây giờ?”“Chuyện đó,” tôi cười nhạt, “anh nên hỏi Chu Uyển.”“Tô Tình!”
Anh ta bất ngờ đứng bật dậy, nắm lấy cổ tay tôi.“Em… em hận anh đến vậy sao?”“Hận anh?”
Tôi cúi đầu nhìn tay anh ta, rồi gạt mạnh ra.“Trần Hạo, tôi không hận anh.”
Tôi bước ra cửa.“Tôi chỉ… không muốn bị xem là con ngốc nữa.”
Tôi cầm lấy túi xách.“Ba năm, anh xem tôi là con ngốc ba năm trời.”
Tôi ngoái đầu lại nhìn anh ta.“Giờ đến lượt anh nếm thử mùi vị đó.”
Cánh cửa khép lại.Hôm sau.
Luật sư Lý đi cùng tôi đến Cục dân chính làm thủ tục.
“Cô Tô, quá trình ly hôn thuận tình diễn ra rất suôn sẻ,” anh ấy nói, “việc bảo toàn tài sản của cô làm rất chắc chắn.”“Cảm ơn.”
Tôi nhìn cuốn sổ đỏ nhỏ mới nhận được — giấy chứng nhận ly hôn.
Bìa đỏ, bên trong vẫn còn ảnh hai người chúng tôi chụp chung.“Cô Tô?”“Vâng.”
Tôi lấy lại tinh thần.“Không sao, chỉ là…”
Tôi cất giấy ly hôn vào túi.“Hơi choáng một chút.”
“Chuyện bình thường thôi,” luật sư Lý mỉm cười, “dù sao cũng là năm năm mà.”“Ừ…”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.“Năm năm.”
Rời khỏi Cục dân chính, tôi gọi cho bạn thân — Trương Vi.
“Tiểu Tình? Làm xong thủ tục rồi à?”“Xong rồi.”“Tuyệt vời!” Cô ấy hét lên trong điện thoại, “Tôi biết mà, cậu làm được!”
“Làm được gì chứ…”“Làm được gì hả?” Cô ấy ngắt lời tôi, “Tô Tình, cậu có biết mình giỏi đến mức nào không?”
“Tôi á?”
“Một mình gồng suốt tám tháng, thu thập bằng chứng không kẽ hở, cuối cùng khiến tên cặn bã ra đi tay trắng—”
Cô ấy hít sâu một hơi.“Nếu là tôi, tôi sụp đổ lâu rồi.”Tôi im lặng vài giây.
“Vi Vi à,” tôi nói, “tối nay tôi muốn uống rượu.”“Ở chỗ cậu?”“Ừ.”“Tôi mang rượu qua.”
Buổi tối.Trương Vi đến, mang theo hai chai rượu vang đỏ.“Đây là rượu mừng,” cô ấy nói, “mừng cậu giành lại tự do.”“Tự do…”
Tôi cười chua chát, mở nắp chai rượu.“Đúng là tự do thật.”“Sao vậy?” Cô ấy nhìn tôi, “Không vui à?”“Cũng không hẳn…”
Tôi uống một ngụm lớn.“Chỉ là… thấy hơi trống rỗng.”“Trống rỗng?”“Ừ.”
Tôi nhìn chằm chằm ly rượu trong tay.
“Tám tháng nay, ngày nào tôi cũng nghĩ làm sao thu thập chứng cứ, làm sao bảo toàn tài sản, làm sao ép anh ta tay trắng rời đi…”
Tôi bật cười.
“Giờ xong hết rồi, đột nhiên không biết phải làm gì tiếp.”
“Cái đó thì dễ thôi mà,” Trương Vi rót thêm rượu cho tôi, “ăn ngon, uống ngon, ngủ đến khi nào tỉnh thì thôi.”
“Rồi sao nữa?”“Rồi hả?” Cô ấy nghĩ một lúc, “Thì đi du lịch! Cậu không phải luôn muốn đến Tam Á sao?”
“Tam Á…”
Tôi hơi ngẩn ra.“Năm ngoái tôi nói với Trần Hạo là muốn đi Tam Á, anh ta bảo đắt quá.”
“Xì!” Trương Vi suýt phun cả ngụm rượu, “Tiêu 290 vạn cho tiểu tam thì không chớp mắt, mà đi Tam Á lại tiếc tiền?”“Đúng vậy.”
Tôi uống thêm một ngụm.“Nên tôi mới nói,” tôi nhìn cô ấy, “anh ta đáng đời.”“Chuẩn!” Trương Vi nâng ly, “Đáng đời!”
Chúng tôi cụng ly.
Tiếng leng keng giòn tan vang lên trong căn phòng nhỏ.“À đúng rồi,” Trương Vi như nhớ ra điều gì, “con tiểu tam kia sao rồi?”“Chu Uyển?”“Ừ, con đó, bụng còn bầu nữa mà.”“Nó hả…”
Tôi đặt ly xuống.“Không biết, tôi không quan tâm.”“Không quan tâm thật?”“Thật.”
Tôi nhìn ra cửa sổ, ngắm cảnh đêm.
“Chuyện của nó… chẳng liên quan gì đến tôi nữa.”“Phải rồi,” Trương Vi gật đầu, “giờ thì nó là gánh nặng của Trần Hạo rồi.”“Ừ.”
Tôi khẽ cười.“Cứ để anh ta đau đầu tiếp đi.”
6.
Ngày thứ ba sau khi ly hôn.
Tôi đang làm việc ở công ty thì nhận được một tin nhắn WeChat.
Là từ Chu Uyển.“Tô Tình, đừng vội đắc ý quá sớm.”
Tôi không trả lời.“Cô tưởng cô thắng rồi à?” Cô ta tiếp tục nhắn, “Trần Hạo sớm muộn cũng là của tôi.”
Tôi vẫn không phản hồi.“Cô chờ đó, tôi sẽ khiến cô phải hối hận.”
Tôi lập tức chặn cô ta.
Lúc ăn trưa, đồng nghiệp Tiểu Lý ghé lại gần tôi.“Chị Tô, chị nghe gì chưa?”“Nghe gì?”
“Trần Hạo đó…” Cô ấy hạ giọng, “Bị công ty yêu cầu nghỉ việc rồi.”
Tôi sững lại.“Tại sao?”“Hình như là… biển thủ công quỹ gì đó.”
Cô ấy nhìn tôi đầy nghi hoặc.“Chị không biết thật à?”“Không biết.” Tôi lắc đầu. “Bọn tôi ly hôn rồi.”
“Ly hôn rồi?” Tiểu Lý trợn tròn mắt, “Từ bao giờ vậy?”“Ba ngày trước.”“Vậy… vậy anh ta biển thủ tiền là để làm gì?”
Tôi im lặng vài giây.“Có lẽ… để trả nợ.”
Chiều.Trần Hạo gọi điện tới.“Tô Tình, giúp anh với…”“Giúp gì?”“Công ty… công ty định kiện anh.”
Giọng anh ta như sắp khóc. “Anh có biển thủ 15 vạn, định xoay vòng chút rồi trả lại, ai ngờ…”“Ai ngờ sao?”“Ai ngờ bị phát hiện…”
Tôi im lặng.“Tô Tình, anh xin em… cho anh mượn 15 vạn được không?”“Anh mượn tôi?”
“Anh hết cách rồi…” Giọng anh ta nhỏ dần. “Chỗ Chu Uyển… cô ta không chịu trả tiền.”“Cô ta không trả?”“Cô ta nói đó là tiền anh cho, tại sao phải trả.”
Tôi bật cười.“Trần Hạo, lúc anh đưa tiền cho cô ta, sao không nghĩ đến hôm nay?”“Anh…”
“Còn nữa,” tôi ngắt lời, “Chúng ta đã ly hôn rồi.”
Giọng tôi lạnh đi rõ rệt.“Chuyện của anh, không liên quan đến tôi nữa.”“Tô Tình—”
Tôi cúp máy.Tối hôm đó.
Mẹ chồng lại đến.“Tiểu Tình, chuyện của Hạo Hạo… con biết rồi chứ?”“Biết rồi.”“Con có thể…”“Không thể.”
Tôi cắt ngang.“Mẹ à, chúng con đã ly hôn.”“Mẹ biết, nhưng mà…”“Không có nhưng nhị gì cả.”
Tôi đứng dậy.“Việc anh ta biển thủ công quỹ là chuyện của anh ta.”
“Nhưng đó là con trai mẹ…” Mắt bà đỏ hoe.
“Mẹ,” tôi thở dài, “Anh ta ngoại tình ba năm, con gồng gánh một mình tám tháng.”
Tôi nhìn thẳng vào bà.
“Suốt tám tháng đó, con không ngủ nổi một giấc yên ổn.”“Tiểu Tình…”“Giờ thì đến lượt anh ta nếm mùi rồi.”
Tôi mở cửa.“Mẹ về đi.”“Tiểu Tình, con… thật sự nhẫn tâm vậy sao?”
“Không phải con nhẫn tâm,” tôi khẽ cười, “Là anh ta tự chuốc lấy.”
Cánh cửa đóng lại.
Tối hôm đó, Chu Uyển chờ tôi ở trước cổng công ty.
Bụng cô ta đã to hơn, chắc cũng gần bảy tháng.“Tô Tình.”
Cô ta đứng dưới đèn đường, sắc mặt vô cùng khó coi.
“Có phải cô giở trò sau lưng không?”“Gì cơ?”
“Chuyện Trần Hạo bị đuổi việc ấy!” Cô ta bước đến gần. “Có phải cô đi tố cáo không?”
Tôi lùi lại một bước.“Chu Uyển, cô nên làm rõ chuyện này.”“Làm rõ cái gì?”
“Trần Hạo biển thủ công quỹ là do anh ta, liên quan gì đến tôi?”“Cô—”
“Còn nữa,” tôi lại ngắt lời, “Dù có liên quan thì cũng không tới lượt cô xen vào.”
Tôi vòng qua cô ta.“Vì tôi đã ly hôn rồi.”“Tô Tình!”
Cô ta níu lấy tay tôi.“Cô tưởng mình thắng rồi sao?”
Tôi cúi nhìn bàn tay cô ta.“Chu Uyển, buông ra.”“Tôi không buông!” Mắt cô ta đỏ hoe.
“Cô lấy hết tài sản, khiến anh ấy ra đi tay trắng, giờ lại khiến anh ấy mất việc—”
“Khiến anh ta mất việc?”
Tôi cười lạnh.”Chu Uyển, Trần Hạo biển thủ công quỹ là để trả món nợ gì, trong lòng cô không rõ sao?”
Cô ta sững người.
“290 vạn,” tôi gỡ từng ngón tay cô ta đang bám lấy tay tôi, “nuốt được thì đừng sợ nghẹn.”
Tôi đẩy cô ta ra.”Chuyện của anh ta, cô tự mà lo đi.”
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com