Bất Ngờ Của Anh - Chương 4
Chu Dục Đình…
Anh ta làm vậy là vì hối hận sao?
Hay lại là một màn kịch tự cảm động của bản thân?
“Ninh Ninh, thầy biết giữa hai đứa từng xảy ra chuyện.”
“Nhưng nhìn là biết, anh ta rất yêu em. Anh ta gần như đã quỳ xuống cầu xin thầy.”
“Em có muốn… cho anh ta một cơ hội nữa không?”
Tôi lắc đầu, mỉm cười.
“Thầy ơi, đã quá muộn rồi.”
Có những tổn thương một khi đã gây ra, thì vĩnh viễn không thể bù đắp.
Niềm tin một khi đã sụp đổ, thì không thể nào dựng lại.
Ca phẫu thuật rất thành công.
Giáo sư Hans nói, đây là ca phẫu thuật hoàn mỹ nhất trong sự nghiệp của ông, tay tôi có đến chín mươi phần trăm khả năng hồi phục như trước.
Tôi nằm điều trị tại trung tâm phục hồi chức năng của bệnh viện suốt một tháng.
Ngày xuất viện, nắng rất đẹp.
Tôi đứng trước cổng bệnh viện, chậm rãi nâng tay phải lên, ánh mặt trời xuyên qua kẽ ngón tay rọi xuống, ấm áp mà chân thật.
Tay tôi đã có thể cảm nhận được gió, cảm nhận được nhiệt độ, thậm chí thực hiện được những động tác tinh tế nhất.
Tôi đã trở lại rồi.
Thẩm Ninh – người thuộc về bàn mổ, đã quay lại.
Vừa mở nguồn điện thoại, vô số cuộc gọi nhỡ và tin nhắn dồn đến.
Tất cả đều là của Chu Dục Đình.
【Ninh Ninh, em đang ở đâu? Nghe máy đi.】
【Ninh Ninh, anh sai rồi, em về được không? Anh đã thay toàn bộ đồ trong nhà thành những thứ em thích rồi.】
【Ninh Ninh, chỉ cần em về, chuyện gì anh cũng đồng ý. Anh đã điều chuyển Linh Nhạc đi rồi, điều cô ta đến bệnh viện cộng đồng xa nhất. Cả đời này anh sẽ không gặp lại cô ta nữa.】
【Ninh Ninh, anh không thể sống thiếu em. Chúng ta bên nhau từ đại học, chúng ta là cả thế giới của nhau, sao em có thể nói bỏ là bỏ vậy được?】
Tôi lặng lẽ đọc hết từng tin nhắn, sau đó xóa toàn bộ.
Chặn luôn số của anh.
Chu Dục Đình, giữa chúng ta, từ lúc anh hết lần này đến lần khác chọn bảo vệ Linh Nhạc, từ lúc anh để tôi lỡ mất thời điểm điều trị tốt nhất, là đã chấm dứt rồi.
Sau khi về nước, tôi không quay lại Nam Thành.
Tôi đến một thành phố ven biển xa lạ khác, dựa vào hồ sơ công tác của mình và thư giới thiệu từ thầy, tôi nhanh chóng được nhận vào khoa ngoại tim mạch tốt nhất ở đó.
Khoác lại chiếc áo blouse trắng, cầm lại dao mổ, tôi cảm thấy nửa linh hồn từng bị đánh mất cuối cùng cũng được lấp đầy.
Tôi dồn toàn bộ tâm trí vào công việc.
Hết ca mổ phức tạp này đến ca khác, hết bệnh nhân cận kề ranh giới tử thần này đến bệnh nhân khác được tôi kéo lại.
Tôi tìm lại được cảm giác thành tựu và giá trị bản thân đã đánh mất bấy lâu.
Cho đến một ngày, đúng một năm sau, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Là Linh Nhạc.
Giọng cô ta the thé, đầy oán hận không chút che giấu.
“Thẩm Ninh, cô giỏi thật, trốn đến tận đây.”
“Cô có biết không, vì cô mà sư huynh… anh ấy sắp sụp đổ rồi!”
“Anh ấy nghỉ việc ở bệnh viện Nam Thành, bán luôn nhà, phát điên đi khắp nơi tìm cô, cô thấy hài lòng chưa? Cô hại anh ấy thành thế này, cô vui chưa?”
Tôi không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe.
“Thẩm Ninh, tôi nói cho cô biết, cho dù cô có quay về, sư huynh cũng là của tôi, cô đừng hòng giành lại!”
“Đồ đàn bà độc ác! Cô căn bản không xứng với anh ấy!”
Cô ta gào thét như thể tôi là tội đồ không thể tha thứ.
Tôi đợi đến lúc cô ta dừng lại thở, mới nhàn nhạt lên tiếng.
“Nói xong chưa?”
“Nói xong thì cúp máy đi, tôi còn phải vào họp tiền phẫu.”
Tôi cúp máy, chặn luôn số cô ta.
Trong lòng không gợn lên bất kỳ cảm xúc nào.
Chu Dục Đình ra sao, liên quan gì đến tôi?
Đó là lựa chọn của anh ta, là cái giá anh ta phải trả cho những việc mình làm.
Buổi chiều hôm đó, tôi vừa kết thúc một ca phẫu thuật kéo dài suốt sáu tiếng, cơ thể mệt rã rời bước ra khỏi phòng mổ.
Liền thấy trước cổng bệnh viện, có một bóng dáng quen thuộc đang đứng chờ.
Là Chu Dục Đình.
Anh ta gầy đi rất nhiều, hốc mắt trũng sâu, sống lưng từng thẳng tắp nay cũng hơi còng xuống, trông tiều tụy vô cùng.
Thấy tôi, ánh mắt anh ta lập tức sáng lên, vội bước nhanh về phía tôi.
“Ninh Ninh.”
Giọng anh khàn đặc.
Tôi theo phản xạ lùi lại một bước, né khỏi bàn tay anh đang đưa ra định nắm lấy tôi.
“Anh đến đây làm gì?”
“Anh đến tìm em.” Mắt anh hoe đỏ: “Ninh Ninh, về với anh đi.”
“Không thể nào.”
“Tại sao?” Anh nắm lấy cánh tay tôi: “Em vẫn đang giận anh phải không?”
“Anh thừa nhận trước đây anh khốn nạn, anh sai rồi, thật sự biết mình sai rồi. Suốt một năm qua, ngày nào anh cũng hối hận.”
“Anh đã đuổi Linh Nhạc đi rồi, giữa anh và cô ta không còn bất kỳ quan hệ gì nữa. Anh đã cầu xin viện trưởng, cam đoan cô ta sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt chúng ta nữa.”
“Ninh Ninh, xin em… cho anh một cơ hội nữa, được không?”
Anh van nài một cách thấp hèn.
Nhưng tôi không còn là Thẩm Ninh yếu lòng của ngày trước nữa.
Tôi mạnh mẽ gạt tay anh ra.
“Chu Dục Đình, anh nhầm rồi.”
“Tôi rời bỏ anh, không phải vì tôi giận anh, cũng không phải để anh đi đuổi ai.”
“Tôi rời bỏ anh, chỉ vì tôi không còn yêu anh nữa.”
Không còn yêu nữa.
Ba chữ đó như ba lưỡi dao cắm sâu vào tim anh.