Bất Ngờ Của Anh - Chương 7
Đợi đến khi thức ăn nguội lạnh, anh mới lặng lẽ mang đi.
Ánh mắt đồng nghiệp nhìn tôi ngày càng trở nên kỳ lạ.
Có thương hại, có ngưỡng mộ, cũng có khó hiểu.
Tôi sắp bị anh ta ép đến phát điên rồi.
Hôm đó, tôi vừa kết thúc một ca phẫu thuật áp lực cực lớn, tâm trạng tệ đến cực điểm.Nhìn thấy anh ta lại đặt hộp cơm ở đó, tôi lao tới, cầm hộp cơm lên ném mạnh xuống trước mặt anh.
Cơm canh văng tung tóe khắp nơi, nước canh bắn đầy người anh.
“Chu Dục Đình, rốt cuộc anh muốn cái gì!”
“Anh có phải nghĩ rằng diễn mấy màn khổ tình thế này thì tôi sẽ tha thứ cho anh không?”
“Anh có phải nghĩ rằng làm mấy chuyện này là có thể bù đắp những tổn thương anh đã gây ra cho tôi trước đây không?”
“Tôi nói cho anh biết, không thể nào! Vĩnh viễn không thể nào!”
“Anh làm càng nhiều, chỉ càng khiến tôi thấy ghê tởm!”
Anh lặng lẽ nhìn tôi trút giận, không nói một lời.
Đợi tôi nói xong, anh mới ngồi xổm xuống, lấy khăn giấy, từng chút một dọn dẹp đống cơm canh vương vãi trên đất.
Bóng lưng anh trông cô độc đến lạ, tiêu điều đến lạ.
Bỗng nhiên, tôi cảm thấy rất mệt.
“Anh đi đi.”
“Xin anh đấy.”
Anh đứng dậy, nhìn tôi.
“Ninh Ninh, anh tra được ở nước M có một công nghệ tái sinh thần kinh mới, còn tiên tiến hơn cả kỹ thuật của Giáo sư Hans.”
“Có thể sẽ giúp tay của em tốt hơn nữa.”
“Anh đã liên hệ với các chuyên gia bên đó, gửi toàn bộ hồ sơ bệnh án của em rồi.”
“Anh…”
“Tay tôi đã khỏi rồi.” Tôi cắt lời anh.
Anh sững người.
Tôi giơ tay phải lên trước mặt anh, chậm rãi xòe ra, rồi nắm lại thành nắm đấm.
Linh hoạt, tự nhiên.
“Anh thấy chưa?”
“Không có anh, tôi vẫn có thể hồi phục.”
“Thậm chí, còn tốt hơn cả khi có anh.”
Sắc mặt anh trong khoảnh khắc ấy trắng bệch hoàn toàn.
Anh nhìn tay tôi, rồi lại nhìn khuôn mặt tôi.
Môi mấp máy, nhưng không thốt ra nổi một chữ.
Ngày hôm đó, cuối cùng anh cũng rời đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh kéo vali rời khỏi bệnh viện, biến mất nơi góc rẽ, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng trong lòng lại như trống đi một mảng, gió lạnh ùa vào.
Lại thêm một năm trôi qua.
Tôi trở thành trưởng khoa trẻ nhất của khoa.
Tay tôi hồi phục rất tốt, thậm chí còn vững vàng hơn trước.
Tôi chủ trì ca phẫu thuật ghép tim trẻ sơ sinh có độ khó siêu cao đầu tiên trong nước, danh tiếng vang dội.
Tôi có cuộc sống mới, bạn bè mới.
Thỉnh thoảng, cũng có người theo đuổi.
Nhưng tôi đều từ chối.
Có lẽ, tôi đã đánh mất khả năng yêu một người.
Hôm đó, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Là một người đồng nghiệp cũ của Chu Dục Đình ở Nam Thành, một sư huynh có quan hệ rất thân với anh.
Anh ta nói, Chu Dục Đình bệnh rồi.
Rất nặng.
Suy thận giai đoạn cuối.
Tay tôi cầm điện thoại, cứng đờ tại chỗ.
Sao có thể như vậy được…
“Anh ấy… suốt hơn một năm qua, vì để ém hết mấy tin tức tiêu cực về em, đã đi khắp nơi cầu xin, uống rượu đến hỏng dạ dày.”
“Sau đó lại liều mạng làm việc ở một bệnh viện tư nhân, ngày đêm không rời khỏi bàn mổ, chỉ để kiếm được nhiều tiền hơn, nói là để lại cho em. Cơ thể sớm đã chịu không nổi rồi.”
“Anh ấy vẫn luôn chờ em.”
“Anh nói, nếu không thể gặp em lần cuối, anh chết cũng không nhắm mắt được.”
Tôi cúp máy, ngồi thẫn thờ trong văn phòng rất lâu, rất lâu.
Ngoài cửa sổ, đèn phố vừa lên, những ánh đèn neon lấp lánh khắp thành phố, nhưng không có ánh sáng nào chạm được đến lòng tôi.
Cuối cùng, tôi vẫn đặt vé máy bay trở về Nam Thành.
Tôi tự nhủ, mình chỉ đi gặp một người xưa lần cuối.
Chỉ vậy mà thôi.
Nam Thành vẫn như cũ.
Mùi thuốc khử trùng trong bệnh viện dày đặc đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Trước cửa phòng bệnh, tôi nhìn thấy mẹ của Chu Dục Đình.
Bà ấy đã già đi rất nhiều, tóc bạc trắng, khuôn mặt đầy nếp nhăn.
Nhìn thấy tôi, trong đôi mắt đục ngầu của bà lập tức bùng lên lửa giận, lao đến cho tôi một cái tát thật mạnh.
“Cô còn đến đây làm gì!”
“Đồ sao chổi! Chính cô hại con trai tôi ra nông nỗi này!”
“Nếu không phải vì đi tìm cô, không phải vì giúp cô, nó đâu đến mức liều mạng làm việc, đâu đến mức đổ bệnh nặng thế này!”
“Cút! Tôi không muốn nhìn thấy cô!”
Tôi không phản kháng, cũng không lên tiếng, mặc cho bà ấy đánh mắng.
Cho đến khi y tá chạy tới kéo bà ấy đang kích động ra.
Tôi đẩy cửa phòng bệnh.
Chu Dục Đình nằm trên giường bệnh, gầy trơ xương, khắp người cắm đầy ống truyền và thiết bị.
Anh phải thở máy, sắc mặt xám xịt, không còn chút sức sống.
Nghe thấy tiếng động, anh chậm rãi mở mắt.
Thấy tôi, trong đôi mắt lờ đờ ấy bỗng sáng lên một tia sáng nhỏ.
Anh muốn nói gì đó, nhưng không thể phát ra âm thanh.