Truyện Mới Hay
  • Home
  • New
Sign in Sign up
  • Home
  • New
  • Home
  • New
Sign in Sign up
Prev
Next

Bảy năm - Chương 2

  1. Home
  2. Bảy năm
  3. Chương 2
Prev
Next

Là giọng mẹ Chu Thịnh.
“Tô Đường, cô quá đáng lắm rồi đấy!”
Tôi nói: “Dì có chuyện gì sao?”
“Cô làm công ty nó sụp đổ rồi! Cô có biết không?!”
Tôi nói: “Tôi không hiểu dì đang nói gì.”
“Đừng có giả bộ! Hệ thống là cô phá đúng không! Khách hàng là cô cướp đi đúng không?!”
Tôi nói: “Dì à, hệ thống là tôi xây, tôi nghỉ việc rồi, không có người bảo trì, đó là chuyện bình thường. Còn khách hàng, họ chọn làm việc với ai là quyền của họ.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi hỏi: “Còn chuyện gì nữa không ạ?”
Bà ta bỗng dịu giọng lại.
“Tô Đường… con nói chuyện với Thịnh Thịnh một chút đi. Dù sao hai đứa cũng là vợ chồng một thời…”
“Dì ạ, bọn cháu đã ly hôn rồi.”
“Ly hôn rồi thì có thể tái hôn mà…”
“Không thể.”
“Tô Đường, con đừng tuyệt tình như thế—”
Tôi cắt lời bà ta.
“Dì à, lúc con trai dì ngoại tình, dì bảo tôi nên rộng lượng một chút. Lúc tôi ký vào giấy tay trắng ra đi, dì lại nói ‘con gái cần gì nhiều tiền như vậy’. Giờ công ty gặp chuyện, dì lại muốn tôi quay về?”
Bên kia im bặt.
Tôi nói: “Dì, tạm biệt.”
Tôi cúp máy.
Sau đó, tôi cũng chặn số đó luôn.
Tối hôm đó, tôi nằm trên giường khách sạn.
Nghĩ về bản thân bảy năm trước.
Cô gái ngốc nghếch từng đưa 2000 tệ tiền thuê nhà cho Chu Thịnh.
Cô gái từng thức trắng đêm viết đề án giúp anh ta.
Cô gái từng nói “chúng ta là một gia đình”.
Cô gái bị anh ta hỏi ngược lại: “Em có gì?”
Chu Thịnh, anh hỏi tôi có gì?
Tôi có tất cả những năng lực tôi tích lũy suốt bảy năm qua.
Tôi có tất cả các mối quan hệ tôi xây dựng trong bảy năm ấy.
Tôi có chính tôi.
Những điều đó, còn đáng giá hơn cả ba mươi triệu của anh.
5.
Ngày thứ ba sau khi tay trắng ra đi.
Tôi bắt đầu tìm văn phòng.
Không cần quá lớn, sáu mươi mét vuông là đủ.
Một mình tôi, thêm một trợ lý, trước tiên dựng khung đã.
Giám đốc Trương rất nể mặt, nói cuối tháng sẽ ký hợp đồng.
Bên quản lý Lý cũng đã xác nhận, hợp đồng sẽ chốt vào tuần sau.
Còn vài khách hàng cũ nữa, đang trong giai đoạn đàm phán.
Mọi thứ đang tiến triển đúng như kế hoạch.
Chiều hôm đó, khi tôi đang xem hợp đồng thuê văn phòng thì điện thoại đổ chuông.
Một số lạ gọi đến.
Tôi bắt máy.
“Alo?”
“Chị Tô Đường!”
Là giọng của Lâm Mạn Mạn.
Tôi cau mày.
“Có chuyện gì?”
“Chị, chị quay về đi! Công ty sắp sụp rồi!”
Tôi nói: “Không liên quan đến tôi.”
“Sao lại không liên quan!” Giọng cô ta the thé, “Tất cả là do chị! Chị phá hệ thống! Cướp khách hàng! Chu Thịnh anh ấy—”
Tôi cắt lời cô ta.
“Lâm Mạn Mạn, tôi hỏi cô một câu.”
Cô ta khựng lại.
“Câu gì?”
“Ba tháng trước, khi cô và Chu Thịnh ở trong văn phòng, có từng nghĩ đến hôm nay không?”
Cô ta im lặng.
Tôi nói: “Cô giật chồng tôi, cô nghĩ tôi sẽ giúp cô sao?”
“Tôi—”
“Còn nữa, hệ thống là tôi làm, tôi có quyền sở hữu trí tuệ. Khách hàng là do tôi chăm sóc, người ta muốn theo ai là quyền của họ. Mọi việc tôi làm đều hợp pháp. Các người không phục, có thể kiện.”
“Cô—”
Tôi cúp máy.
Rồi cho vào danh sách đen.
Tối hôm đó, Tiểu Trần lại nhắn tin.
“Chị Tô, hôm nay công ty lại nổ rồi.”
Tôi nói: “Sao nữa?”
“Hệ thống tài chính cũng gặp sự cố. Dữ liệu không khớp, báo cáo không xuất ra được, tổng giám đốc Chu bảo IT sửa, IT nói cần quyền quản trị. Sau đó mọi người mới phát hiện, quyền admin chỉ có một, là của chị, mà giờ đã bị hủy rồi.”
Tôi nói: “Ừ.”
“Chu tổng bảo IT dựng lại hệ thống, IT nói cần thời gian, nhanh nhất cũng mất hai tuần. Nhưng có mấy dự án phải quyết toán trong tuần này, mà dữ liệu toàn nằm trong hệ thống cũ, không thể xuất ra được.”
Tôi không trả lời.
Tiểu Trần gửi một icon che mặt.
“Bên khách hàng gọi điện tới mắng té tát. Nói công ty lớn vậy mà không quản nổi một cái hệ thống, sau này còn hợp tác kiểu gì.”
Tôi nói: “Bình thường thôi.”
Tiểu Trần nói: “Đúng rồi, hôm nay Chu tổng còn nói một câu.”
“Gì cơ?”
“Anh ta nói: ‘Tô Đường thì biết cái gì về kỹ thuật? Cô ta chỉ là bình hoa thôi. Hệ thống chắc chắn là thuê ngoài làm.’”
Tôi sững người.
Sau đó bật cười.
“Thật à.”
Tiểu Trần gửi một loạt icon khóc cười lẫn lộn.
“Chị Tô, anh ta đến giờ còn không biết hệ thống là do chị làm.”
Tôi nói: “Không còn quan trọng nữa.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Chu Thịnh, đến giờ anh vẫn cho rằng tôi “không biết gì”.
Anh không biết còn nhiều lắm.
Nhưng không sao.
Rồi anh sẽ sớm biết thôi.
6.
Ngày thứ năm sau khi tay trắng ra đi.
Công ty mới của tôi đã đăng ký xong.
Tên rất đơn giản: Đường Cẩm Khoa Học Kỹ Thuật.
Ngành nghề cũng rất rõ ràng: Giải pháp số hóa cho doanh nghiệp.
Nói trắng ra là: giúp các công ty xây dựng hệ thống quản lý.
Đây là việc tôi giỏi nhất.
Hợp đồng với giám đốc Trương đã ký xong.
Hợp đồng với quản lý Lý cũng ký rồi.
Tuần đầu tiên, ký được ba đơn, tổng giá trị hợp đồng: 1,2 triệu.
Không nhiều, nhưng đủ dùng.
Cùng ngày hôm đó, Tiểu Trần nhắn cho tôi:
“Chị Tô, hôm nay tổng giám đốc Chu họp, nói là sẽ kiện chị.”
Tôi hỏi: “Kiện tôi vì gì?”
“Nói chị phá hoại hệ thống công ty, cướp khách hàng.”
Tôi nói: “Cứ để anh ta kiện.”
“Tôi cũng thấy chẳng kiện nổi đâu. Nhưng anh ta không tin, nói đã mời luật sư rồi.”
Tôi nói: “Được thôi.”
Chiều hôm đó, luật sư của Chu Thịnh gọi đến.
“Chị là cô Tô Đường đúng không? Tôi là luật sư đại diện cho anh Chu Thịnh.”
“Chào anh.”
“Về các vấn đề xảy ra sau khi chị nghỉ việc—hệ thống công ty bị sự cố, khách hàng rút lui—phía thân chủ của tôi cho rằng chị có hành vi ác ý—”
Tôi ngắt lời anh ta:
“Luật sư, tôi hỏi anh vài câu.”
“Xin mời.”
“Thứ nhất, hệ thống công ty là tôi xây dựng trong thời gian còn làm việc, mã nguồn là do tôi viết, quyền sở hữu trí tuệ thuộc về cá nhân tôi. Sau khi nghỉ việc, tôi xóa tài khoản của mình. Xin hỏi, tôi đã vi phạm điều luật nào?”
Anh ta khựng lại.
“Cái này… còn phải xem trong hợp đồng lao động có quy định không.”
“Tôi chưa từng ký hợp đồng lao động. Lúc đó tôi giúp với tư cách ‘người nhà’.”
Anh ta im lặng.
“Thứ hai,” tôi nói tiếp, “khách hàng là tôi chăm sóc. Tôi nghỉ rồi, khách không muốn hợp tác nữa, đó là lỗi của tôi sao?”
Anh ta nói: “Nếu chị chủ động liên hệ khách hàng, hướng dẫn họ chấm dứt hợp tác—”
“Tôi không hề hướng dẫn ai cả. Tôi chỉ gửi một email thông báo nghỉ việc. Việc khách hàng chọn hợp tác với ai là quyền tự do của họ.”
Anh ta lại im lặng.
Tôi nói:
“Thứ ba, tôi đã tay trắng ra đi, không lấy của công ty một đồng, một món đồ. Tôi xóa là xóa tài khoản của mình, mang theo là kiến thức, tài sản trí tuệ và mối quan hệ do tôi gây dựng. Xin hỏi, anh định khởi kiện tôi với tội danh gì?”
Bên kia im lặng rất lâu.
“Cô Tô…” giọng luật sư đã đổi, “Tôi kiến nghị cô và anh Chu gặp mặt nói chuyện. Có lẽ có thể tìm ra phương án hai bên đều chấp nhận được.”
Tôi nói: “Không cần.”
“Cô Tô—”
“Tôi nói rồi, không cần.”
Tôi cúp máy.
Tối hôm đó, tôi nhận được một tin nhắn WeChat.
Chu Thịnh dùng điện thoại mẹ anh ta để kết bạn với tôi.
“Tô Đường, chúng ta nói chuyện đi.”
Tôi không trả lời.
Anh ta lại nhắn:
“Cô phá công ty ra nông nỗi này, cô vui lắm hả?”
Tôi không trả lời.
Anh ta gửi một đoạn tin nhắn thoại dài.
Tôi không nghe, xóa luôn.
Anh ta lại nhắn:
“Tô Đường, cô độc ác thật.”
Tôi chỉ trả lời hai chữ:
“Cảm ơn.”
Sau đó tôi cũng chặn luôn mẹ anh ta.
7.
Ngày thứ mười sau khi tay trắng ra đi.
Chu Thịnh tìm đến tận nơi.
Anh ta không biết tôi ở khách sạn, đi tìm tôi ba ngày liền.
Cuối cùng chặn được tôi trên đường tôi đi gặp khách.
Tôi bước ra khỏi quán cà phê, một chiếc BMW đen dừng ngay cửa.
Chu Thịnh bước xuống xe.
Anh ta gầy đi.
Mắt thâm quầng, râu ria chưa cạo, cả người tiều tụy đến đáng thương.
“Tô Đường.”
Tôi dừng lại.
“Có chuyện gì?”
Anh ta bước đến, đứng trước mặt tôi.
“Anh muốn nói chuyện với em.”
“Không có gì để nói.”
“Tô Đường,” giọng anh ta khàn đặc, “Công ty sắp không trụ nổi nữa rồi.”
Tôi nói: “Không liên quan đến tôi.”
“Sao lại không liên quan?” Anh ta nhìn chằm chằm tôi. “Hệ thống là em phá—”
“Hệ thống là em làm. Em nghỉ rồi, ai bảo trì?”
Anh ta khựng lại.
“Khách hàng là em cướp—”
“Khách hàng nhận người. Họ tin em, không tin anh.”
Sắc mặt anh ta thay đổi.
Tôi nói: “Chu Thịnh, anh từng hỏi em có gì. Bây giờ anh biết chưa?”
Anh ta há miệng, nhưng không nói nổi gì.
Tôi nói tiếp:
“Anh nghĩ công ty là do một mình anh làm nên? Anh tưởng ba chục triệu đó là năng lực của anh? Anh chẳng qua chỉ đang đứng trên cái sân khấu do em dựng lên mà diễn suốt bảy năm.”
“Cô—”
“Giờ cái sân khấu sập rồi, anh mới phát hiện ra mình chẳng là gì cả.”
Mặt anh ta đỏ bừng lên.
“Tô Đường, em độc ác quá.”
Tôi bật cười.
“Em độc ác?”
Tôi bước lên một bước.
“Chu Thịnh, lúc anh ngoại tình, anh có thấy mình độc ác không?
Lúc bắt em ký giấy tay trắng ra đi, anh có thấy mình độc ác không?
Trước mặt Lâm Mạn Mạn, anh nói em ‘không biết gì’, lúc đó anh có thấy mình độc ác không?”
Anh ta lùi lại một bước.
Tôi nói: “Mỗi việc hôm nay em làm được, nếu anh có chút lương tâm, em sẽ không làm.”
Anh ta đứng chết trân.
Tôi nói:
“Dù anh có quỳ xuống xin lỗi, em cũng không quay lại.”
Môi anh ta run rẩy.
“Tô Đường…”
“Đừng tìm em nữa. Anh mà còn đến, em báo cảnh sát.”
Tôi bước vòng qua anh ta, rời đi.
Đi được mười mấy bước, tôi nghe thấy sau lưng có tiếng động.
Tôi không quay đầu lại.
Anh ta không đuổi theo.
Anh ta chỉ đứng yên tại chỗ, như một cái cây đã bị rút cạn nhựa sống.
Tôi không thấy đáng thương.
Bảy năm rồi.
Anh ta có một vạn cơ hội để đối xử tốt với tôi.
Anh ta không làm.
8.
Chu Thịnh đã tìm tôi ba lần.
Lần đầu là hôm đó.
Lần thứ hai là dưới toà nhà văn phòng mới của tôi.
Anh ta cầm một bó hoa, nói muốn mời tôi ăn cơm.
Tôi không để ý, đi thẳng lên lầu.
Lần thứ ba là nhờ người truyền lời.
Nói chỉ cần tôi quay về, anh ta sẽ cho tôi 30% cổ phần công ty.
Tôi nhờ người đó nhắn lại:
“Cổ phần của anh sớm đã sang tên mẹ anh rồi, anh lấy gì mà cho tôi?”
Người đó đi rồi, không quay lại nữa.
Cùng lúc đó, công ty của Chu Thịnh sụp đổ thấy rõ bằng mắt thường.
Tiểu Trần nói, tháng này đã có hơn chục người nghỉ việc.
Lương không trả nổi.
Khách hàng ngày càng ít.
Có mấy nhà cung cấp còn đang đòi nợ.
“Nghe nói tổng giám đốc Chu đã đem nhà đi thế chấp,” Tiểu Trần nói, “Không biết còn trụ được bao lâu nữa.”
Tôi đáp:
“Không liên quan đến tôi.”
Cô ấy im lặng vài giây, rồi hỏi:
“Chị Tô, chị không buồn chút nào sao?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Không buồn.”
“Tại sao?”
“Vì tất cả những chuyện này, là do anh ta tự chọn.”
Tôi nói:
“Anh ta có thể không ngoại tình.
Anh ta có thể không bắt tôi tay trắng ra đi.
Anh ta có thể ngồi xuống nói chuyện tử tế với tôi.
Nhưng mỗi bước anh ta đi, đều là tự đẩy mình xuống hố.”
Tiểu Trần không nói gì.
Tôi nói tiếp:
“Còn tôi, chỉ là không muốn làm cái phao cứu sinh cho anh ta nữa.”
Tối hôm đó, tôi nằm trên giường, suy nghĩ rất lâu.
Tôi không nghĩ về Chu Thịnh.
Tôi nghĩ về bản thân mình.
Bảy năm trước, tôi là người như thế nào?
Khi đó tôi nghĩ, yêu là cho đi.
Tôi tưởng chỉ cần tôi tốt với anh ấy, anh ấy sẽ đối xử tốt lại.
Tôi tin rằng đã là vợ chồng thì không phân biệt anh – tôi.
Tôi đã sai.
Giữa con người với nhau, vĩnh viễn có ranh giới.
Bạn cho đi mười phần, chưa chắc người ta trả lại một phần.
Bạn nghĩ bạn chân thành, nhưng người ta có thể coi đó là điều đương nhiên.
Bạn nghĩ hai người là một nhà, nhưng có lẽ người ta sớm đã tính chuyện vứt bỏ bạn.
Bảy năm qua, điều quan trọng nhất tôi học được chính là điều này.
Nên tôi không buồn.
Tôi chỉ thấy may mắn—
Vì cuối cùng, tôi đã tỉnh ngộ.
9.
Ba tháng sau.
Công ty của tôi từ hai người đã phát triển thành mười hai người.
Chúng tôi chuyển đến một văn phòng mới rộng 200 mét vuông, nằm ở trung tâm thành phố.
Khách hàng lớn đầu tiên là do giám đốc Trương giới thiệu.
Một tập đoàn sản xuất, cần một hệ thống quản lý chuỗi cung ứng hoàn chỉnh.
Giá trị hợp đồng: tám triệu.
Ngày ký hợp đồng, giám đốc Trương đích thân đến dự.
Ông kéo tay tôi nói:
“Tô Đường, ngày trước tôi đã nhìn ra em có năng lực.”
Tôi nói:
“Cảm ơn giám đốc Trương đã tin tưởng suốt những năm qua.”
Ông xua tay:
“Không phải tin tưởng, là nhìn rõ. Em là người làm nên chuyện.”
Tôi chỉ cười, không nói gì thêm.
Khách hàng lớn thứ hai là do quản lý Lý giới thiệu.
Một công ty thương mại điện tử, cần nâng cấp hệ thống quản lý khách hàng.
Hợp đồng trị giá năm triệu.
Khách hàng thứ ba, thứ tư, thứ năm…
Liên tục kéo đến.
Chỉ sau nửa năm, công ty tôi từ số 0 đã đạt doanh thu 12 triệu.
Không nhiều, nhưng đủ dùng.
Và còn đang tăng trưởng.
Cùng thời điểm đó, công ty của Chu Thịnh sụp đổ.
Tiểu Trần đã nghỉ việc từ lâu.
Giờ cô ấy đang làm tài chính cho công ty tôi.
Cô nói với tôi, Chu Thịnh đã bán cả nhà lẫn xe, vẫn không lấp nổi cái hố nợ.
Cuối cùng công ty giải thể, tài sản không đủ trả nợ.
Anh ta bây giờ nợ như chúa chổm, không ai biết anh ta đang ở đâu.
“Còn Lâm Mạn Mạn?” Tôi hỏi.
Tiểu Trần nói:
“Chạy từ sớm rồi. Vừa mới có chuyện là chuồn ngay. Nghe đâu theo một ông chủ khác rồi.”
Tôi gật đầu.
“Không ngạc nhiên.”
Tiểu Trần ngập ngừng, hỏi:
“Chị Tô… chị sẽ không… đi tìm anh ta chứ?”
Tôi cười.
“Tôi tìm anh ta làm gì?”
“Em chỉ hỏi thế thôi…”
“Tiểu Trần,” tôi nói, “tôi không hận Chu Thịnh. Anh ta không đáng để tôi hận.”
Cô ấy sững người.
Tôi nói:
“Mỗi việc anh ta làm, đều là lựa chọn của anh ta.
Mỗi việc tôi làm, cũng là lựa chọn của tôi.
Mỗi người đi một con đường, như thế là tốt nhất.”
Cô ấy gật đầu, không nói thêm gì.
Tối hôm đó, tôi một mình đi ăn lẩu.
Không phải ăn mừng.
Chỉ là muốn ăn thôi.
Đang ăn được nửa, có người đến chào hỏi:
“Tổng giám đốc Tô? tổng giám đốc Tô Đường?”
Tôi ngẩng đầu.
Là một cô gái trẻ mặc đồ công sở.
“Em là Vương Hiểu của công ty XX, tuần trước vừa ký hợp đồng với chị.”
Tôi nhớ ra.
“Chào cô Vương.”
“Không ngờ lại gặp chị ở đây! Tổng giám đốc Tô, chị đi một mình ạ?”
Tôi cười:
“Ừ, một mình.”
Cô ấy nhìn chỗ trống đối diện, ngập ngừng một lúc.
“Chị Tô, em có thể… ngồi xuống nói chuyện với chị một chút không?”
“Được chứ.”
Cô ấy ngồi xuống.
“Chị Tô, em rất khâm phục chị.”
“Tại sao?”
“Nghe nói chị trước đây…” cô ấy dừng lại, “từng khởi nghiệp, sau đó gặp chuyện, rồi bắt đầu lại.”
Tôi không nói gì.
Cô ấy nói tiếp:
“Em cũng muốn khởi nghiệp. Nhưng em sợ thất bại.”
Tôi nhìn cô ấy.
“Em sợ thất bại, vì em nghĩ thất bại là hết đúng không?”
Cô gật đầu.
Tôi nói:
“Thật ra không phải vậy. Thất bại rồi, em vẫn là em.
Năng lực của em vẫn còn, đầu óc vẫn còn, những thứ em học được vẫn còn.
Chỉ cần còn những thứ đó, em luôn có thể bắt đầu lại.”
Cô ấy ngẩn người.
Tôi nói:
“Vậy nên, đừng sợ.”
Cô nhìn tôi, ánh mắt sáng lên.
“Cảm ơn chị Tô.”
“Không có gì.”
Tôi cúi đầu tiếp tục ăn lẩu.
Vương Hiểu ngồi thêm một lát, nói “Không làm phiền chị nữa” rồi rời đi.
Tôi nhìn lớp dầu đỏ sôi ùng ục trong nồi lẩu.
Chợt nhớ đến chính mình của bảy năm trước.
Khi đó tôi cũng như thế, chẳng sợ gì cả.
Sau này, tôi đã đánh mất sự “không sợ” ấy.
Giờ thì, tôi lấy lại được rồi.
10.
Một năm sau.
Tôi vừa họp xong ở công ty, đang chuẩn bị tan làm.
Thư ký gõ cửa bước vào.
Thư ký ngập ngừng một chút.
“…Chu Thịnh.”
Tôi sững người một giây.
“Cho anh ta vào.”
Cửa mở ra.
Chu Thịnh bước vào.
So với một năm trước, anh ta còn gầy hơn.
Da mặt vàng vọt, ánh mắt đờ đẫn.
Mặc một chiếc áo khoác cũ, bạc màu vì giặt nhiều.
Anh ta đứng trước mặt tôi, cúi đầu.
“Tô Đường.”
“Có chuyện gì?”
Anh ta im lặng rất lâu.
Sau đó nói:
“Anh đến… để xin lỗi.”
Tôi không nói gì.
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi.
“Tô Đường, suốt một năm qua, anh đã suy nghĩ rất nhiều. Anh biết anh đã có lỗi với em.”
Tôi nói:
“Rồi sao?”
Anh ta nói:
“Anh không đến để mong em tha thứ. Anh biết có những chuyện… không thể tha thứ.”
Tôi gật đầu.

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

631775494_122142345993125184_2303083653080802991_n

Tình Yêu Ở Cuối Mùa

625675307_122108176317217889_2181797458271398412_n-5

Vào ngày kỷ niệm bảy năm yêu nhau

627481127_122113583517161130_2183509722025143427_n-4

Bảy năm

605756463_122270276852242697_7338717542304681107_n

Ly Hôn Ôm Tiền Bỏ Đi

615171276_122137496283125184_6022852267371190930_n

Ảnh Giường Chiếu Của Bạch Nguyệt Quang

627355670_122108275263217889_7530551295076232012_n-3

Thay da khi đến mười tám tuổi

627475973_122113613769161130_2880675847909154424_n-2

Hôn Phu Của Tôi

50ac4690-74cf-47e3-89f6-3a74bc2956ab
Hệ Liệt Người Cá Kỳ Ảo
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
bay-ngay-bay-dem
Bảy Ngày Bảy Đêm
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
761
Nuông Chiều – Tiểu Nan Qua
Chương 4 24/07/2025
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
Advanced
  • Home
  • New

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay