Bé Bỏng - Chương 3
Anh ta luôn nói: “Vợ con anh đã quen với cuộc sống ở đây rồi.”
Đến năm thứ tư, tôi không muốn anh ta khó xử nữa, chủ động đề nghị về quê ăn Tết.
Lục Thập mắt đỏ hoe, xúc động nói: “Vợ anh đúng là tốt nhất.”
Từ đó, mẹ chồng không còn tỏ thái độ với tôi, nhưng cũng không ngừng gợi ý chuyện sinh thêm con trai.
Lục Thập lúc ấy còn đứng về phía tôi, luôn tìm cách từ chối giúp tôi.
Nhưng đến hai năm trước, một người bạn thuở nhỏ của anh ta đưa ra đề nghị:
“Không cần ly hôn, chỉ cần tìm ai đó sinh hộ, như vậy cũng có người nối dõi, ba mẹ cậu cũng yên tâm.”
Lục Thập giận dữ cắt đứt quan hệ với người đó ngay lập tức.
Thế nhưng, một năm trước, tôi phát hiện họ lại lén lút liên lạc trở lại.
Cũng chính lúc đó, tôi bắt đầu nhìn lại mối quan hệ giữa mình và Lục Thập.
Anh ta mới ngoài bốn mươi, đang ở giai đoạn đỉnh cao của sự nghiệp.
Có những lúc anh ta nhìn con gái mà ngẩn người, lịch sử xem video toàn là những khoảnh khắc đáng yêu của trẻ sơ sinh.
Nhưng tôi không cam lòng.
Hai mươi năm qua, tôi đã chăm lo cho gia đình này đâu ra đấy.
Con gái tôi học giỏi, có giáo dưỡng, tâm lý vững vàng, thói quen tốt…
Lục Thập, dưới sự chăm sóc của tôi bao năm nay, đã hết hẳn chứng đau dạ dày.
Mỗi năm đi kiểm tra sức khỏe, tất cả chỉ số đều hoàn hảo.
Huống hồ gì, tôi và anh ta là bạn cùng lớp đại học, năm đó tốt nghiệp, tôi cũng nhận được cùng một lời mời làm việc như anh ta.
Nếu không phải vì mang thai sinh con, nếu không phải vì mẹ anh ta không chịu trông cháu giúp…
Tôi cũng sẽ không trở thành một cô vợ bé bỏng như bây giờ.
Tôi không muốn bị anh ta chán ghét vứt bỏ, cũng không muốn nhẫn nhịn để anh ta muốn làm gì thì làm.
Mỗi một thành tựu anh ta có hôm nay, đều có công của tôi.
Không ai có thể hái quả từ cái cây mà tôi đã dày công vun trồng.
9
Những khu dân cư tốt nhất ở Hải Thành cũng chỉ có mấy chỗ đó.
Dựa theo số tiền tiết kiệm của nhà tôi, tôi nhắm một căn hộ giá tám triệu.
“Liệu có đắt quá không? Nhất định phải trả hết một lần sao?”
Lục Thập lại bắt đầu có ý rút lui.
Tôi cau mày:
“Con bé còn chưa tốt nghiệp, chẳng lẽ bắt nó gánh nợ ngân hàng?”
“Với lại lương anh bây giờ cũng cao, qua đợt thăng chức này, một năm kiếm được vài triệu, cũng đâu cần lo.”
“Tiền tiết kiệm sẽ nhanh chóng gom đủ, không đáng phải trả thêm đống lãi suất đó.”
Nhắc đến chuyện thăng chức tăng lương, sắc mặt anh ta lập tức thư giãn, có vẻ mọi chuyện đang tiến triển thuận lợi.
Tôi nhân cơ hội tiếp lời:
“Sau này thu nhập của anh không cần đưa cho em nữa đâu, mắt nhìn tài chính của em không bằng anh, có giữ cũng chỉ để đấy thôi.”
“Chi bằng anh cầm đi đầu tư, để tiền đẻ ra tiền.”
“Phần em, chỉ cần lo chu toàn gia đình nhỏ của chúng ta là được rồi.”
Lục Thập sững lại vài giây, rồi hoàn toàn yên tâm, ôm tôi vào lòng.
“Được rồi, nghe em hết.”
Tôi cố nhịn cảm giác buồn nôn, rúc vào ngực anh ta.
Khoảng nửa năm trước, Lục Thập đã bắt đầu bóng gió hỏi han về số tiền tiết kiệm của gia đình.
Mỗi tháng, lương anh ta cũng không còn đưa thẳng tay như trước.
Thậm chí, đôi khi tôi phải nhắc thì anh ta mới chuyển khoản cho tôi.
Rõ ràng, anh ta đã sớm muốn nắm lại quyền kiểm soát tài chính.
Một ngày trước khi ký hợp đồng mua nhà, Phương Di tức tối tìm đến tôi.
“Cậu đã nói gì với anh ấy?”
10
Tôi chớp mắt ngây thơ:
“Chẳng gì cả, chỉ là nói với anh ta rằng cậu không chỉ có mỗi anh ta là bạn trai thôi.”
“Tớ nói sai à?”
Cô ta tức đến mức mặt mày tái mét.
“Khi tớ và Lục Thập ở bên nhau, tớ đã cắt đứt với người kia rồi, chuyện này cậu biết rõ mà!”
Tôi gật đầu:
“Nhưng khi cậu còn mập mờ với Lục Thập, đã cắt đứt chưa?”
“Vả lại, chẳng phải cậu theo đuổi lối sống tự do, không ràng buộc sao? Ai mà biết về sau cậu có gặp ai mới không.”
“Cậu chẳng từng khoe với tớ là quen một chàng sinh viên đại học rất điển trai sao? Còn bảo uống chút rượu rồi thân thiện một chút nữa.”
“Tớ cũng đâu có vu oan cho cậu.”
Phương Di trừng mắt nhìn tôi đầy căm hận.
“Cậu nghĩ sao cũng được! Nhưng đứa bé trong bụng có thể làm xét nghiệm ADN. Nếu tớ dám đến tìm cậu, thì đã chắc chắn nó là con của Lục Thập rồi!”
Khuôn mặt cô ta méo mó vì tức giận, hoàn toàn khác xa so với hình ảnh trước đây của cô ấy.
Tôi chợt nhớ lại lần đầu tiên gặp Phương Di.
Trên tàu cao tốc, cô ta gõ bàn phím lạch cạch không ngừng.
Vô tình làm đổ ly nước của tôi, cô ta hoảng hốt xin lỗi.
“Xin lỗi nhé, tớ cần gửi gấp bảng báo giá, cậu chờ chút, lát nữa mình bàn chuyện đền bù nhé?”
Tôi chỉ lặng lẽ dọn mảnh vỡ, không làm khó cô ta.
Sau đó, đến trạm dừng của tôi, cô ta chủ động xin WeChat, chuyển tiền đền bù ly nước cho tôi, còn xin lỗi thêm một lần nữa.
Từ đó, chúng tôi bắt đầu trò chuyện nhiều hơn.
Phương Di làm trong lĩnh vực giáo dục, thời điểm con gái tôi thi chuyển cấp, chúng tôi càng liên lạc thường xuyên hơn.
Thoắt cái, cũng đã quen nhau mười năm.
Tôi không biết điều gì đã khiến cô ta trở thành con người như bây giờ, và tôi cũng không quan tâm.
Nhưng tiền của Lục Thập, chỉ có thể là của tôi và con gái tôi.
11
Hôm đó, tôi và Phương Di cãi nhau không vui vẻ gì.
Buổi tối, Lục Thập hoảng hốt trở về nhà, hiếm hoi mang theo một bó hoa.
Anh ta lưỡng lự hồi lâu, mãi đến khi tôi sắp ngủ mới lên tiếng.
“Em biết hết rồi à?”
Tôi bình tĩnh gật đầu:
“Em nghĩ rồi, em và con đều không thể rời xa anh.”
“Chỉ cần anh quay về, em sẽ xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
“Nếu đứa bé của Phương Di thật sự là con anh, mà anh cũng muốn nhận nó, em cũng có thể chấp nhận.”
Tôi cố kìm nén tiếng khóc, đến mức bản thân cũng chẳng phân biệt được là đau lòng thật hay chỉ đang diễn kịch.
“Đã làm em thiệt thòi rồi.”
Lục Thập ôm tôi vào lòng, cuối cùng cũng thốt ra một câu xin lỗi.
Tôi khóc nức nở, liên tục đấm vào anh ta, chửi mắng…
Nhưng anh ta chỉ lặng lẽ ôm lấy tôi, không phản kháng.
Sáng hôm sau thức dậy, mắt anh ta cũng sưng húp.
“Chúng ta sẽ ly hôn sao?”
Tôi hỏi, giọng khàn đặc vì khóc suốt đêm qua.
“Không, anh sẽ không để Phương Di đến tìm em nữa, chuyện này là do anh xử lý không tốt.”
Lục Thập chắc nịch.
Rồi anh ta nhìn tôi cầu xin:
“Đừng để con bé biết, anh…”
“Yên tâm, hôm nay con bé nhận căn nhà đầu tiên trong đời, em không muốn làm hỏng tâm trạng của nó.”
Lục Thập mang gương mặt đầy áy náy bước vào phòng tắm.
Tôi day day thái dương, nhắn tin cho con gái.
【Ba con vừa nói chuyện thẳng thắn với mẹ. Mang theo chứng minh thư, hôm nay bằng mọi giá phải ký hợp đồng xong.】
【OK!】
Con bé trốn học chạy đến, cả nhà ba người chúng tôi tay trong tay đi làm thủ tục.
Khoảnh khắc đặt bút ký tên và chuyển khoản xong, tôi và con gái liếc nhìn nhau, đồng loạt thở phào.
“Ba người chúng ta đi ăn một bữa nhé?”
Lục Thập đề nghị, con gái bĩu môi.
“Chiều con còn có tiết, mẹ đưa con về trường nha. Ba không phải đi làm à?”
Lục Thập sững lại, xụ mặt:
“Con bé này, có nhà rồi là quên luôn ba đấy à?”
“Đâu có đâu~ Con chỉ muốn ba cố gắng hơn, sớm thăng chức tăng lương, để mẹ con con được sống sung sướng thôi mà!”
Lục Thập bật cười sảng khoái, tâm trạng tốt lên hẳn, lái xe rời đi.
Con gái nhìn theo bóng xe xa dần, nhíu mày:
“Mẹ chỉ cần một căn nhà thôi sao? Thế chẳng phải quá dễ dàng cho họ rồi à?”
Dĩ nhiên là không.
12
Tôi lập một tài khoản phụ trên mạng xã hội.
Sau đó, tôi đăng bức ảnh sổ đỏ kèm theo chú thích: “Nhận nhà mới, chồng thật tuyệt!”
Kèm theo đó là một loạt ảnh chụp môi trường xung quanh khu chung cư.
Rất nhanh, có người tìm ra vị trí, ngay cả giá nhà cũng bị đào ra.
【Nhà cưới à? Khu này phải tầm tám triệu trở lên đấy.】
【Vay bao nhiêu thế? Không phải ghen tị, nhưng giờ thị trường bất động sản thế này, mua nhà liệu có bị lỗ không?】
【Ghen tị ghê, đây là một trong những khu đẹp nhất Hải Thành rồi.】
【……】
Sau khi đưa con gái đến trường, tôi ngồi trong xe trả lời bình luận.
【Không vay đâu, trả thẳng toàn bộ đấy.】
【Không sao cả, chồng tôi giỏi lắm, tất cả đều nhờ anh ấy. Tôi chỉ là một bà nội trợ toàn thời gian thôi.】
【Kết hôn lâu rồi, con gái tôi cũng vào đại học rồi.】
【…】
Dưới bài đăng toàn là những bình luận chúc mừng và ghen tị.
Tôi không để ý nữa.
Sáng hôm sau, tôi bỏ ra hơn chục triệu đi làm đẹp da.
Chiều lại vào khách sạn năm sao uống trà.
Chụp một loạt ảnh bốn góc, vừa tinh tế vừa sang chảnh.
【Phụ nữ phải biết yêu bản thân, không sao cả, dù gì cũng là tiền của chồng.】
Bình luận lập tức bùng nổ.
【Chị không cần đi làm à? Không sợ chồng ngoại tình sao?】
Tôi gửi một biểu cảm cười tít mắt.
【Không cần làm, từ trước đến giờ chưa từng làm. Hai mươi năm trước bố mẹ nuôi, giờ thì chồng nuôi.】
【Hơn nữa, con gái tôi cũng bảo rồi, sau này nó sẽ nuôi tôi.】
Chỉ với vài dòng phản hồi, tôi lập tức gây bão mạng.
Nhiều người ào vào xem, mắng tôi sống bám, chỉ biết hút máu người khác.
【Đúng là “nàng dâu nhỏ bé” trong truyền thuyết, một đứa trẻ khổng lồ!】
Tôi đóng ứng dụng, cất điện thoại, tiếp tục thưởng thức buổi trà chiều sang trọng.
Nhưng khi về đến nhà, tôi phát hiện cửa mở toang, trong phòng có mấy cái vali nằm lộn xộn trên sàn.
Mẹ chồng tôi, người đã lâu không gặp, nghe thấy động tĩnh liền bước ra khỏi phòng, lườm tôi một cái.
“Về rồi đấy à? Đồ của cô tôi thu dọn xong rồi, mau chuyển ra ngoài đi.”
13
Tôi bị câu nói của bà ta làm cho bật cười.
“Đây là nhà của tôi, bà bảo tôi chuyển đi đâu?”
Bà ta cười lạnh:
“Tôi mặc kệ cô đi đâu, đây là nhà của cháu trai tương lai tôi, cô mau nhường chỗ đi.”
Nói xong, bà ta liếc mắt nhìn bụng tôi.
“Nhiều năm qua, tôi khuyên cô bao nhiêu lần rồi mà cô cứ không nghe.”
“Bây giờ thì tốt rồi, con trai tôi cuối cùng cũng hiểu ra, muốn có người nối dõi rồi. Cô đáng bị bỏ!”
“Cô già rồi, ly hôn với con tôi, tôi xem cô sống thế nào!”