Bí ẩn mắt mèo - Chương 4
19
Tôi trốn trong tủ giày, nhìn qua khe hở, mơ hồ thấy ba người đàn ông vừa vào nhà.
Họ nồng nặc mùi rượu, khuôn mặt ửng đỏ.
Tay cầm đầy bao thức ăn và đồ uống.
Miệng họ la hét: “Chơi tới không say không về.”
Nghe họ tám chuyện mới biết.
Hôm nay là sinh nhật của một người trong nhóm, đây là bữa tiệc họ chuẩn bị.
Mấy người đặt đồ lên bàn trà ở phòng khách.
Mở bia, xé đồ ăn, vừa ăn vừa nói chuyện.
Tiếng cười, tiếng cụng ly và mùi rượu hòa lẫn.
Không lâu sau, rượu họ mang theo đã cạn sạch.
Chủ nhà vỗ đùi:
“Trong tủ bếp còn rượu ngon, để tôi lấy!”
Nói rồi đứng lên đi vào bếp.
Nghe vậy tim tôi co thắt, không khỏi lo cho bạn gái.
Nhưng người đàn ông vừa vào bếp thì mãi mãi không bước ra nữa.
Hai người ở phòng khách vẫn cười nói vui vẻ, hoàn toàn không nhận ra điều bất thường.
Cần một lúc sau, một người bắt đầu lẩm bẩm:
“Sao chưa thấy hắn về?” rồi đứng dậy đi vào bếp.
Vừa bước vào bếp, tôi nghe một tiếng thét khô khốc.
Tiếp đó người kia ôm chặt cổ mình.
Máu phun ra kẽ ngón tay, người đó lăn nhào xuống đất.
Hoá ra bạn gái phục kích ở cửa, một dao cắt cổ, dứt khoát và nhanh gọn.
Còn chủ nhà đã bị cô ấy xử ngay từ trước.
Người thứ ba hoảng hốt, lao tới, bất ngờ đè cô xuống đất.
Dù cô đã giết hai người trước, đó là nhờ yếu tố bất ngờ.
Lúc bị đàn ông dùng hết sức kìm chặt, cô không còn là đối thủ nữa.
Con dao trong tay cô đã rơi, cổ bị bóp chặt, mặt lập tức tím đỏ.
Tôi biết không thể chần chừ nữa, liền lao ra khỏi tủ giày.
Lấy trong túi ra một đoạn thép và quất mạnh vào cổ người đàn ông từ phía sau.
Sức người đó lỏng ra, cô mới thở được.
Tôi chồm gối lên lưng hắn, siết chặt hơn.
Sự vùng vẫy của hắn yếu dần, rất nhanh cơ thể mềm nhũn, không còn cử động.
20
“Sao lại… là anh?”
Bạn gái đứng sững, mắt đầy ngạc nhiên và không hiểu.
“Đi mau! Phần còn lại để anh lo.”
Tôi nói nhỏ bảo cô.
Cô vội đứng lên, dường như định nói gì, tôi đã ngắt lời ngay:
“Đội mũ, đeo kính râm, khẩu trang, cầm gậy, quay về đường cũ. Nhớ, em là người mù!”
Cô mới tỉnh táo lại, nhanh chóng chỉnh sửa giả trang.
Bước đi có hơi vội, cô tiến về cửa.
Ra ngoài, cô quay đầu nhìn lại tôi một lần, ánh mắt phức tạp.
“Đi đi, về nhà đợi anh, giúp anh đóng cửa!”
Tôi thúc giục, cô biến vào hành lang.
Cánh cửa khép lại bằng tiếng “cạch.”
Tôi mới quay lại bắt tay dọn hiện trường.
Không khí ngập mùi máu loãng.
Nhìn ba cái xác trước mặt, tôi thở phào dài.
Đó chính là lý do tôi vào nhà sớm hơn bạn gái.
Tôi biết lần này cô phải đối mặt ba người.
Nếu cô không thắng, tôi sẽ ra tay.
Chỉ là… phải xử lý ba cái xác.
Lần này thật không đơn giản.
21
Mùi rượu và máu trong phòng khách hòa vào nhau, hăng đến nôn.
Tôi kéo ba xác vào phòng tắm.
Quá trình này tốn sức hơn tôi tưởng nhiều.
Nhất là người to con nhất.
Mỗi nhấc một bước, bắp tay tôi run rẩy.
Tôi lấy dụng cụ chuẩn bị sẵn, đoạn thi thể thành những mảnh dễ vận chuyển.
Mỗi nhát rơi xuống, theo sau là tiếng xương vỡ.
Âm thanh đó tôi đã nghe quá nhiều lần, vẫn khiến lưng gai dựng lên.
Xử lý xong, tôi bỏ từng mảng xác vào nhiều túi ni lông lớn đã chuẩn bị sẵn.
Rồi chia thành nhiều lần nhét vào vali, kéo xuống dưới.
Tổng cộng tôi chia làm sáu lượt mới chuyển xong.
Hố kiểm tra đường ống ở tầng hầm vẫn đó.
Như một hố đen mãi mãi không thể lấp đầy.
22
Làm xong rồi trở lại căn hộ 603 lúc đã là hai giờ sáng.
Mở tất cả cửa sổ cho thông thoáng.
Lau sạch mọi chỗ có thể để lại dấu vết.
Dấu vân tay, dấu chân, vết máu…
Tỉ mỉ đến từng kẽ gạch.
Xác nhận hiện trường không có sơ hở thì tôi mới đóng cửa rời khỏi khu Cúc Viên.
Ngoài đường lại lác đác mưa.
Những giọt mưa lặng lẽ rơi lên vai và mái tóc tôi.
Lạnh làm tôi rùng mình.
Không biết bao lâu sau tôi về đến cửa nhà mình.
Đèn cảm biến trong cầu thang chập chờn.
Ánh sáng như do dự có nên soi rọi bóng mệt mỏi của tôi hay không.
Bạn gái đã về nhà từ trước.
Trong camera cô bình thản ngồi trên sofa.
Ngón tay vô ý xoa sợi vòng tay vàng mới, như đang cân nhắc điều gì.
Tôi đứng trước cửa, tay rút chìa khóa chợt ngừng lại.
Khóa kim loại lạnh buốt, đầu ngón tay run, tôi chần chừ chưa mở cửa.
Lần gặp cô sau bao chuyện, sẽ thế nào?
Sẽ là câu hỏi, hay im lặng, hay vẫn dịu dàng như thường?
Trong nhà cô dường như đã nghe thấy động tĩnh ngoài cửa.
Cô nhanh đến cửa, lắng nghe im lặng bên ngoài.
Hơi thở cô nhẹ, nhưng trong tĩnh mịch lại rất rõ.
Có lẽ cô đã nhận ra có người ngoài kia là tôi.
23
Trong và ngoài cửa, không khí như ngưng đọng.
Thời gian giãn ra ở khoảnh khắc này.
Như kéo dài sự im lặng vô tận giữa chúng tôi.
Cuối cùng, cô mở cửa trước.
Khe cửa từ từ hé, bóng cô hiện ra trước mắt tôi.
Tóc dài hơi ướt, mắt phản chiếu ánh đèn vàng lờ mờ hành lang.
Khi ánh nhìn hai người họ chạm nhau, cả hai im lặng.
Rồi cô là người mở lời trước:
“Đã đứng ngay ngoài cửa rồi, sao anh không vào?”
Giọng cô nhẹ, nhưng mang một thứ ấm áp khó lòng chối từ.
Tôi có hơi bối rối, vội vã lòi ra một câu:
“À, anh đang tìm chìa khóa trong túi.”
Nói xong, tôi thấy câu biện minh thật vụng về.
“Vào nhà đi thay đồ cho ấm, đừng để lạnh.”
Cô khẽ bước sang một bên, mời tôi vào.
Lần này cô buông bỏ hết phục trang giả tạo.
Tôi bước vào, cánh cửa sau lưng khép lại nhẹ nhàng.
Như khép lại cả đêm tối và máu đêm nay bên ngoài.
24
Sáng hôm sau, mưa vẫn chưa ngừng.
Bầu trời xám xịt như phủ tấm voan mỏng.
Mây nặng trĩu, như thể chỉ cần đưa tay là chạm tới.
Tôi và bạn gái đứng dưới một chiếc dù đen trước một ngôi mộ sâu trong Nghĩa trang Vĩnh An.
Tấm bia bằng đá cẩm thạch xám nhạt.
Mặt bia được mưa gột rửa sạch bóng.
Tên khắc trên đá đã bị thời gian mòn nhạt.
Trong ảnh người trên bia cười hiền, ánh mắt có thứ ánh sáng tôi quen thuộc.
25
Người nằm yên trong mộ là chị gái tôi.
Một cô gái thật sự bị mù.
Cha mẹ qua đời sớm, chị là người thân duy nhất còn lại của tôi.
Chị từng làm ở một tiệm mát-xa.
Vì bị mù, đó là nghề kiếm được thu nhập tạm ổn.
Lúc đó tôi còn đi học, cuộc sống dựa vào chị.
Chị lớn hơn tôi ba tuổi, nhưng sớm gánh vác vai trò người chị như mẹ.
Nhưng năm năm trước chị chết, và thi thể bị làm vụn.
Đêm ấy năm năm trước, chị tan ca về nhà bị bảy người đàn ông theo dõi.
Họ xông vào phòng trọ, dồn chị vào đường cùng.
Chị cố chống trả, nhiều lần muốn chạy ra cửa nhưng bị ôm chặt bóp cổ.
Trong hoảng loạn, chị cắn đứt một ngón tay của một tên.
Biết khó thoát, chị nhét đầu ngón tay vào con mắt mèo, hy vọng để lại chứng cứ.
Những người đó tức giận tột độ, dùng mọi thủ đoạn man rợ hành hạ chị.
Họ cạo trọc đầu, chặt ngón tay, nhổ răng…
Họ còn điên cuồng tìm mảnh ngón tay bị cắt, nhưng không thấy, còn nghi ngờ chị nuốt mất.
Để xóa dấu vết, họ lôi chị vào phòng tắm và giết nhằm che giấu mọi thứ.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com