Bí ẩn mắt mèo - Chương 5
26
Sau sự việc, cảnh sát tìm thấy mảnh thi thể chị tôi trong bể phốt dưới tầng dưới.
Họ cũng tìm thấy đoạn ngón tay bị chặt trong con mắt mèo.
Nhưng vì trong cơ sở dữ liệu không có thông tin đối chiếu, vụ án mãi không có kết luận.
Và trong toàn bộ sự kiện đó có một nhân chứng.
Đó là cô bạn cùng phòng của chị tôi lúc bấy giờ, một cô gái “mù” khác.
Lúc đó cô ta chui dưới gầm giường, chứng kiến toàn bộ quá trình chị tôi bị sát hại.
Còn cô ấy, chính là bạn gái bây giờ của tôi.
Khi ấy điện thoại cô không ở bên, không thể báo cảnh sát, cũng không dám kêu cứu.
Cô co rúm trong gầm giường, chỉ có thể nhìn thấy những tia sáng lẻ tẻ qua khe hở.
Mỗi tiếng thét, mỗi lần va chạm, đều như một con dao cắt vào tim cô từ màng nhĩ.
Cô không dám thở, sợ một chút động tĩnh sẽ kéo cô vào vực sâu đó.
Sau đó, nỗi kinh hoàng như thủy triều cuốn tràn lấy cô.
Cô không chắc mình còn nhận ra khuôn mặt bảy người kia hay không, cũng không dám nghĩ tới.
Cô tiếp tục sống dưới vỏ bọc người mù.
Lớp ngụy trang đó từng là ô che cho cô, cũng là vùng an toàn của cô.
Nhưng sau đêm ấy, nó trở thành nơi ẩn náu duy nhất.
Nếu thừa nhận mình nhìn thấy, đồng nghĩa phải đối mặt với thẩm vấn của cảnh sát, phơi bày trước truyền thông.
Thậm chí có thể mời gọi sự trả thù của những người kia.
Cô sợ “việc nhìn thấy” của mình sẽ mở ra tai họa mới.
Thế nên cô chọn tiếp tục “nhắm mắt”.
Giả vờ là một kẻ mù chẳng thấy gì cả.
Nhưng “không nhìn thấy” không đồng nghĩa với quên đi.
Hình ảnh đêm ấy như vết nung khắc sâu trong đầu cô.
Cô học cách dùng nụ cười và sự nhân nhượng để che giấu lưỡi dao trong lòng.
Dùng tiếng gõ của gậy dẫn đường trên nền đất để khẳng định sự tồn tại của mình.
Cô giấu ánh mắt thực sự sau cặp kính râm.
Đóng kín mọi tội lỗi và nỗi buồn trong im lặng.
27
Ba năm trước, tôi tìm thấy cô ấy.
Lần đầu nhìn thấy cô, tôi biết ngay cô không phải người mù thật sự.
Bởi vì tôi từ nhỏ đã quen với dáng đi và cử chỉ của người mù thật sự.
Tôi lại tiến gần cô, nhưng không nói về mối quan hệ với chị, sợ cô sẽ rời xa vì điều đó.
Rồi chúng tôi trở thành tình nhân, chung sống dưới một mái nhà.
Tôi lắp camera trong nhà vì muốn hiểu hơn về cô.
Để tìm manh mối dẫn đến kẻ giết chị tôi.
Trong camera, cô thường một mình ngồi nhìn album ảnh trong điện thoại và khóc.
Đó là những video năm xưa, cô và chị tôi cùng sống với nhau.
Trước kia cô từng bị trầm cảm, thậm chí đã từng nghĩ tới chuyện tự kết liễu.
Rồi gặp chị tôi—một cô gái mù nhưng luôn hướng về phía ánh sáng.
Cô bị thôi thúc mạnh mẽ; nhận ra thế giới vẫn có những người cố gắng sống.
Vậy thì cô còn lý do gì để bỏ cuộc?
Dưới tác động và sự khích lệ của chị, cô tìm lại dũng khí để sống tiếp.
Cô muốn thay đổi cách sống, muốn sống như chị tôi.
Cô thậm chí thực hành cuộc sống của một “người mù”.
Từ bạn bè đến bạn cùng phòng, tới đồng nghiệp trong tiệm massage với chị.
Cùng nhau điên, cùng nhau cười, cùng nghe mưa, cùng “ngắm” hoàng hôn, cùng tổ chức sinh nhật, cùng cho mèo hoang ăn ở công viên…
28
Tuy nhiên, cái chết của chị đã phá tan cuộc sống của cô.
Cô trở nên nhạy cảm, luôn cảm thấy có kẻ rình rập trong bóng tối.
Sợ hãi, nỗi đau, tội lỗi, hận thù, đày đọa cô ngày đêm.
Không biết từ khi nào, cô nung nấu ý nghĩ báo thù cho chị tôi.
Cô nghĩ rằng cô chị từng dạy cô dù ở trong bóng đêm vẫn phải tìm ánh sáng, không thể chết như vậy.
Người chị đã sưởi ấm cô trong đêm đông lạnh giá nhất đời cô, không nên biến mất như thế.
Vậy là cô tiếp tục đội mặt nạ “người mù”.
Cô chờ trong bóng đêm, như một con mèo phục kích.
Cho tới khi thời cơ chín muồi, mới hiện móng vuốt thật.
Từ những ký ức vụn vặt, cô âm thầm lần theo tung tích bảy người.
Cô quyết định săn từng người một!
Còn tôi xuất hiện, trở thành bảo vệ vô hình của cô.
Với cô, việc tiếp tục làm người mù một nửa là để sống cho chính mình, nửa kia là sống thay chị.
Vì vậy, tôi chưa từng vạch trần “việc cô mù”.
29
Cô học cách mở cửa nhà người khác trên mạng.
Không lâu trước, cô đã xử lý mục tiêu sống trên tầng chúng tôi.
Cạo trọc đầu hắn, cắt đứt ngón tay, đập vỡ răng hắn.
Giống y như những gì họ đã làm với chị tôi năm xưa.
Vì là lần đầu hành động, cô còn vụng về nên đánh rơi dao và chiếc vòng tay.
Cô giỏi xóa dấu vết, nhưng không khéo xử lý thi thể.
Việc cô chưa hoàn tất, tôi sẽ thay cô lo liệu.
Cô trả thù chị, tôi phụ trách dọn dẹp!
Nhưng cô không biết, trong khi cô truy lùng những người kia, chính họ cũng đã để mắt đến cô.
Khi biết cô là nhân chứng duy nhất, dù cô có thật sự là người mù, bọn họ cũng sẽ không buông tha.
Hai ngày trước, vào một đêm, hai trong số họ đã tìm tới cửa.
Họ lợi dụng lúc tôi và cô không có nhà.
Một kẻ lẻn vào trong, một kẻ đứng canh cầu thang.
Kết quả là cả hai đều thành bóng dưới lưỡi dao tôi.
Cô chứng kiến toàn bộ quá trình tôi xử lý và chuyển xác.
Để không làm cô lo, tôi đã không kể lại.
Tôi chưa từng tiết lộ cô mù với cô, cô cũng không bóc mẽ hành động của tôi.
Vì thế cô có cách đáp trả riêng của mình.
Khi tôi dùng gas để giết người, cô cố ý làm tôi chờ thêm nửa tiếng.
Khi tôi xuống xử lý xác, cô theo sau canh cho tôi.
Cô cố tình để tôi thấy vết máu từ trần nhà, coi đó như một thăm dò.
Đoạn ngón tay giấu trong con mắt mèo là câu trả lời tốt nhất của tôi.
Đêm trước kia cô cố gắng khiến tôi mở lời kể chuyện.
Tôi viện cớ chuyện dài nên hẹn dịp khác.
Tối qua là sinh nhật cô, cô lại dò hỏi tôi có bận nhiều không.
Tôi tặng cô chiếc vòng cùng loại để đáp lại chiếc vòng cô đã làm mất.
Chúng tôi không ai bóc lớp giấy che phủ kia, nhưng dường như đã thấu hiểu nhau.
Khi xử lý người ở tòa 4 phòng 704, cô giết, tôi vứt xác — phối hợp hoàn hảo.
Đối mặt với người ở tòa 2 phòng 603, cô dự định hoàn thành một mình nên đã cho thuốc ngủ vào ly sữa của tôi.
Chỉ là lần này cô nhầm về số người; ba kẻ lại tụ họp với nhau.
Chính vì biết điều đó, tôi đã lẻn vào nhà trước, để kịp lúc ra tay trợ giúp.
Bây giờ, tất cả kẻ thù đã được dàn xếp.
Tôi đã hoàn chỉnh câu chuyện của cô.
Và đưa sự thật về chị tôi trở về trước mộ.
30
Mưa cuối cùng cũng tạnh, một tia sáng mỏng ló ra trên bầu trời.
Bạn gái đứng trước mộ, nước mắt thoáng ứa trong mắt cô.
Nhưng đó không còn là nỗi sợ, mà là sự buông bỏ và giải thoát.
Tôi quay sang nhìn cô, trong lòng cũng dâng trào nhiều cảm xúc.
Con đường báo thù cho chị dài và đầy bóng tối.
Nhưng may là…
Trong bóng tối của nhau, chúng tôi đã trở thành ánh sáng cho nhau.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com