Chia Phòng - Chương 5
“Chị à, im miệng đi!”
“Tôi có nói rồi, chỉ cần Hứa Quân Nhã dọn đi, con trai và con dâu chị có thể dọn vào.”
“Nhưng tôi đâu ngờ chị lại dùng cách ghê tởm như vậy để đuổi cô ấy đi chứ!”
“Giờ thì hay rồi, quan hệ đã hoàn toàn đổ vỡ, chúng tôi đều bị chị liên lụy đến mức không còn nhà để ở, tất cả là tại chị!”
Hai người vừa nói vừa lao vào đánh nhau, cảnh tượng nhất thời hỗn loạn.
Nhưng điều khiến Chu Quyên sụp đổ là những người thuê khác đều đứng về phía căn 302, trách cô ta đã đuổi Hứa Quân Nhã đi.
Ngay cả con trai và con dâu của cô ta cũng không ngoại lệ.
Bị người thân quay lưng, Chu Quyên hoa mắt một cái, rồi ngất lịm đi luôn.
Nhưng dù cô ta có ngất ngay trên mặt đất, cũng chẳng ngăn được bước chân của đội thi công.
Sau khi cả tòa nhà đã thu dọn xong hành lý, ông Vương đã chỉ huy đội thi công bắt đầu đập tường.
Còn lúc này, tôi vừa kết thúc buổi học yoga riêng thì nhận được điện thoại.
Ngoài vô số cuộc gọi nhỡ của người thuê nhà, còn có tin nhắn từ bên môi giới.
【Hứa nữ sĩ, tòa nhà của cô đúng là náo loạn hết cả rồi!】
Anh ta kể lại đầu đuôi ngọn ngành mọi chuyện cho tôi.
Tôi đặt điện thoại xuống, khẽ cười một tiếng.
Náo đi, tốt nhất là náo càng lớn càng tốt, dù sao cũng không liên lụy gì đến tôi.
Đang nghĩ vậy thì điện thoại lại rung lên.
Đám người thuê nhà vẫn chưa chịu từ bỏ, tiếp tục gọi điện, nhắn tin cho tôi.
Bọn họ cầu tôi quay về nói rõ ràng với ông Vương.
Nhưng tôi dứt khoát chặn hết tất cả.
Dù sao, bọn họ cũng từng là đồng lõa của Chu Quyên.
Tôi không có nghĩa vụ phải thương hại họ.
7
Sau trận náo loạn đó, công ty của ông Vương đã tiến hành sửa sang suốt một tháng.
Trong một tháng ấy, đám người thuê nhà chưa từng từ bỏ việc tìm tôi ra mặt.
Bọn họ đổi rất nhiều số điện thoại để nhắn tin, gọi điện cho tôi.
Thậm chí còn mặt dày không biết xấu hổ mà bảo tôi lại lấy thêm một tòa nhà khác cho bọn họ thuê.
Thật không biết lấy đâu ra cái mặt ấy.
Mà tôi thì căn bản không thèm để ý đến bọn họ.
Dù sao thì, tôi sẽ không bao giờ để bản thân mình làm kẻ chịu thiệt nữa.
Nhưng điều tôi không ngờ tới là, cứ mãi tránh né như vậy, chuyện lại không kết thúc.
Ngày hôm đó, lúc tôi đi đón con gái tan học.
Tôi nhạy bén phát hiện mắt con gái đỏ hồng, sưng lên, rõ ràng là đã khóc.
“Niệm Niệm, sao thế?” Tôi vội vàng ngồi xổm xuống hỏi.
Con gái lập tức ôm chầm lấy tôi, nước mắt trào ra như đứt dây.
“Mẹ, các bạn đều nói con! Họ bảo con là con của mụ đàn bà độc ác, chẳng ai chơi với con cả…”
“Mụ đàn bà độc ác?” Tôi nhai đi nhai lại hai chữ này.
Đang thấy nghi hoặc trong lòng thì đột nhiên nhận được tin nhắn từ bên môi giới.
【Hứa nữ sĩ, xảy ra chuyện lớn rồi, cô mau xem đi!】
Tôi bấm vào đường link bên môi giới gửi tới, phát hiện hạng nhất hot search trên mạng xã hội bây giờ.
Lại là buổi livestream của Chu Quyên.
Độ nóng đã vượt quá mấy triệu rồi.
Trong lòng tôi thót một cái, Chu Quyên vốn giỏi nhất là bịa đặt vu oan tạt nước bẩn.
Có lẽ, đây chính là nguồn cơn khiến con gái bị cả lớp xa lánh.
Tôi lạnh mặt, bấm vào buổi livestream.
Trong khung hình, Chu Quyên hướng về phía camera khóc vô cùng đau lòng.
“Xin mọi người, nhất định phải làm chủ cho tôi!”
“Tôi chỉ là một người nông thôn làm ăn đàng hoàng, ra ngoài thuê nhà cũng chỉ để có một cuộc sống dưỡng già tử tế.”
“Nhưng không ngờ, bà chủ nhà của chúng tôi, Hứa Quân Nhã, lại chẳng bàn bạc gì với chúng tôi, trực tiếp cho người khác thuê căn nhà rồi!”
“Bây giờ không chỉ tôi, mà cả tòa nhà này đều không có chỗ ở nữa rồi!”
“Xin mọi người giúp chúng tôi nghĩ cách sống tiếp với!”
Chu Quyên vừa nói vừa quỳ sụp xuống đất.
Ngay sau đó, những người thuê nhà khác cũng xuất hiện trong khung hình.
Bọn họ quỳ thành một đám, giọng điệu đầy cầu xin.
“Chị Hứa, cô đang xem livestream phải không? Xin cô cho chúng tôi một con đường sống đi, chúng tôi chỉ muốn có chỗ ở thôi!”
“Đúng vậy, Chị Hứa, cô tự ý cho thuê nhà mà không báo trước với chúng tôi, có ai làm chủ nhà như cô không?”
“Các bạn mạng ơi, mọi người nhiều cách lắm, xin hãy giúp đỡ đám nông dân chúng tôi đi! Chúng tôi thật sự không còn cách nào nữa rồi!”
Mà những màn diễn này quả thực rất có tác dụng.
Trong phần bình luận, đám cư dân mạng không rõ sự tình từng người một phẫn nộ đùng đùng.
Lời nói thốt ra thô tục không chịu nổi.
Không một ngoại lệ, tất cả đều là chửi bới tôi và con gái.
Tôi bị đám người này đảo trắng thay đen chọc tức đến mức cả người run lên bần bật.
Nhưng vẫn cố ép bản thân quay màn hình lại buổi livestream.
Dù sao thì, con gái mãi mãi là điểm yếu của tôi.
Tôi không thể để con bé chỉ vì mấy câu đảo trắng thay đen của Chu Quyên mà bị cả lớp cô lập.
Nếu đám người thuê nhà này vẫn muốn ép tôi lần nữa, vậy thì tôi sẽ chơi với chúng cho tới cùng.