Chiếc Sườn Xám Trước Ngày Đính Hôn - Chương 4
Hôm thi, tôi đang lau cây vĩ thì thấy một bóng hình quen thuộc trong gương —
Lâm Vi mặc lễ phục từ nhà tài trợ, bảng tên trước ngực ghi: “Khách mời đặc biệt.”
“Bất ngờ không?” Cô ta nghịch sợi dây chuyền, “Lục Trạch giành suất này cho tôi đấy.”
Khi bản concerto Elgar bước vào chương hai, tôi trông thấy Lục Trạch dưới khán đài.
Anh giơ điện thoại quay video, ống kính nhắm chặt vào sân khấu.
Cuối bản nhạc, Lâm Vi bất ngờ bước lên, cười ngọt ngào với micro: “Xin tặng bản nhạc này cho… người yêu ngồi dưới hàng ghế.”
Trong tiếng vỗ tay vang dội, cô ta cố ý đụng đổ giá để bản nhạc.
Giây phút bản nhạc rơi xuống, tôi thoáng thấy bóng lưng Lục Trạch vội vã rời đi.
Tối hôm đó, trong tiệc mừng tại nhà hát, Lâm Vi cầm ly champagne tiến về phía tôi:
“Chị có biết vì sao anh ấy bỏ đi không?” Cô ta cúi thấp giọng, “Vì anh ấy phát hiện… dáng chị kéo đàn ngày càng giống tôi.”
Đúng lúc đó, video call từ Antonio hiện lên.
Trên màn hình, anh giơ cao chai tương cà chua: “Nhìn nè! Tôi tìm ra loại mì Ý biết hát rồi!”
Sắc mặt Lâm Vi đông cứng.
“Xin lỗi nhé,” Tôi cười với màn hình, “Ở đây hơi ồn.”
Tôi cầm ly rượu đi ra ban công.
Tuyết lại bắt đầu rơi, những con tàu trên sông Danube xa xa trông như ánh sao di động.
“Tô Tình.”
Lục Trạch đứng trong bóng tối, tay cầm chương trình hòa nhạc.
“Anh nhận được chứng chỉ chỉnh âm rồi.”
Anh tiến thêm một bước, tuyết rơi giữa khoảng cách giữa hai người.
“Anh đăng ký lớp piano cộng đồng, học lại từ đầu với bài ‘Twinkle Twinkle Little Star’.”
Anh cười khổ, “Thì ra, mất nhịp là cảm giác thế này.”
Gió sông cuốn bay chương trình hòa nhạc, để lộ mặt sau loang lổ vết nước.
“Nhà tài trợ của Lâm Vi là do ba anh sắp xếp. Anh không hề biết…”
“Lục Trạch.” Tôi ngắt lời, “Vừa nãy khi tôi biểu diễn, anh đã nghĩ gì?”
Anh khựng lại: “Anh nhớ lần sinh nhật 18 tuổi của em, em đã luyện bản này đến nửa đêm…”
“Còn tôi,”
Tôi nhẹ giọng, “Thì nghĩ đến cách Antonio nói bản này giống như ‘một cuộn cinnamon roll đang bơi trong cà phê’.”
Tiếng còi tàu vang vọng qua mặt sông.
Ánh mắt anh cuối cùng cũng tắt lịm.
Khi tôi quay lại sảnh tiệc, điện thoại sáng lên.
Antonio gửi một bức ảnh: bức tường trong căn hộ của anh dán đầy bản đồ Vienna, một tọa độ được khoanh tròn bằng hình trái tim.
【Kiểm tra bất ngờ!】
Tin nhắn hiện ra ngay sau đó: 【Mai gặp!】
Tuyết mỗi lúc một dày.
Tôi ngước nhìn chóp mái của Nhà hòa nhạc Vàng, nhớ lại thuở bé từng tin rằng nốt nhạc cao nhất luôn ẩn ở nơi đó.
Giờ tôi đã hiểu —
Giai điệu hay nhất luôn vang lên ở điểm đến tiếp theo.
Giống như trận tuyết bất ngờ này, Giống như người sẽ đến vào ngày mai.
Chương7
Khúc Rondo
Antonio đã giữ lời “mai gặp” của mình đúng lúc 3 giờ sáng.
Khi chuông cửa vang lên, tôi đang luyện thêm cho buổi diễn.
Mở cửa, anh đứng đó giữa hành lang đầy gió tuyết, ôm một chiếc bánh hạt phỉ đã lạnh cứng, mũi đỏ như quả dâu.
“Tàu đến sớm bốn tiếng đấy!”
Anh lao vào ôm lấy tôi, khí lạnh va vào hơi ấm của phòng đàn, “Nếm thử đi, đây là chiếc bánh thần có thể giúp hát đến High C!”
Trên hộp bánh dán một tấm bản đồ Vienna, vị trí Nhà hòa nhạc Vàng được vẽ thành mấy phím đàn xiêu vẹo.
Sáng hôm sau, bà chủ nhà mang đến một giỏ bữa sáng dành cho hai người, nháy mắt với Antonio đang phơi vớ ngoài ban công:
“Tuổi trẻ thật tuyệt. Đến bột giặt cũng sủi bong bóng.”
Những ngày trước buổi biểu diễn trôi qua trong lịch tập dày đặc.
Antonio trở thành “quản lý tạm thời” của tôi, tay múa loạn như múa ba lê để yêu cầu ekip:
“Cần nhiều đèn hơn nữa! Như đang rắc bột cacao lên tiramisu ấy!”
Tối trước buổi diễn, Lục Trạch gửi đến một bưu kiện.
Bên trong là cây búa chỉnh âm của cây Steinway năm xưa, cùng bản thảo “Lời cầu nguyện của thiếu nữ” chúng tôi từng phối hợp hồi mười sáu tuổi.
Rìa bản nhạc ố vàng có thêm dòng chữ viết chì mới:
【Anh đã chỉnh mọi âm… trừ nhịp tim】
Antonio giật lấy cây búa, lật qua lật lại: “Đồ tốt đấy! Vừa hay sửa được cây đàn cà khổ trong nhà!”
Ngày diễn chính thức, Nhà hòa nhạc Vàng trông như một chiếc hộp trang sức mạ vàng.
Khi đứng chờ sau cánh gà, tôi lén nhìn qua khe màn — Lục Trạch ngồi hàng thứ năm, chính giữa.
Lâm Vi khoác tay anh.
Anh cứ liên tục chỉnh lại nơ áo, trông chẳng khác gì một phạm nhân đang chờ bị tuyên án.
Khi nốt cuối cùng của bản “Zigeunerweisen” tan vào không gian, tiếng vỗ tay như sấm dậy.
Antonio từ hàng ghế khán giả lao lên, giơ điện thoại khoe màn hình: “Nhìn nè! Cậu lên top trending YouTube rồi!”
Trên video là cận cảnh phần biểu diễn của tôi, tiếng nền là giọng Ý của Antonio phấn khích hét lên:
“Nhìn cách cô ấy kéo vĩ kìa! Như mẹ tôi nhào bột vậy — dịu dàng mà đầy sức mạnh!”
Tiệc mừng tổ chức trên sân thượng của nhà hát. Lâm Vi cầm ly champagne bước tới:
“Chị biết không? Lục Trạch đã mua lại căn nhà cũ chị từng sống hồi nhỏ.”
Cô ta chỉ xuống dưới đường. Lục Trạch đang đứng dưới cột đèn, ngửa đầu nhìn lên sân thượng, Hợp đồng mua nhà trên tay bị gió thổi lật phật.
“Anh ấy nói sẽ khôi phục lại phòng đàn cho chị…” Chưa nói hết câu, Antonio đột ngột bật loa ngoài điện thoại.
Nhạc Tarantella vui nhộn vang lên trên sân thượng, anh cúi chào: “Thưa quý cô, tôi có vinh hạnh được mời cô nhảy một bản không?”
Chúng tôi xoay vòng giữa tuyết rơi. Khách mời cười vỗ tay giữ nhịp.
Trong ánh nhìn liếc qua, bóng dáng Lục Trạch tan dần vào bóng đêm.
Khi bản nhạc kết thúc, người phục vụ mang đến một mẩu giấy.
Nét chữ của Lục Trạch đã bị tuyết làm nhòe:
【Cuối cùng anh cũng hiểu, có những giai điệu, chỉ cần lỡ một nhịp… là lỡ cả đời】
Antonio cầm tờ giấy, gấp lại thành máy bay và ném về phía ánh đèn lấp lánh trên sông Danube.
Khuya hôm đó, về đến nhà, tôi thấy trên tay nắm cửa treo một túi giấy kraft.
Bên trong là bản thảo “Lời cầu nguyện của thiếu nữ”, từng trang trắng được viết đầy ghi chú chỉnh âm.
Trang cuối kẹp một đánh dấu bằng lá bạch quả, nét mực còn mới:
【Đàn piano đã học cách độc tấu, còn em thì không cần khán giả nữa】
Antonio lật mặt sau và bật cười —
Bức vẽ cây vĩ cầm với gương mặt đang giận anh từng phác họa bằng bút chì, giờ có thêm một dòng chữ mới viết bằng tay:
【Cậu nói đúng. Cô ấy xứng đáng với điều tốt hơn】
Tuyết rơi nhẹ trên cuốn sổ, như ai đó đang rắc bạc vụn.
Giao thừa, ảnh của tôi xuất hiện trên trang nghệ thuật của New York Times.
Thầy Durand gửi từ bên kia đại dương một gói quà — Bên trong là bản thảo “Lời cầu nguyện của thiếu nữ” từng cháy xém ở mép, được phục chế.
Kẹp giữa các trang nhạc là một mảnh giấy mới:
【Con đã dạy ta hiểu rằng, tình yêu không phải là độc chiếm một giai điệu, mà là bảo vệ sự tự do của người chơi nhạc】
Mặt sau của tờ giấy, Antonio vẽ một trái tim bằng tương cà chua.
Tối buổi diễn ra mắt, Antonio đang ủi áo vest trong hậu trường thì lỡ tay làm cháy một phần bản nhạc.
Chúng tôi cùng ngồi dưới đất, ghép lại những nốt nhạc cháy xém, như đang hoàn tất một nghi lễ cuối cùng.
“Cậu nhớ lần đầu mình song tấu không?” Anh hỏi.
Đó là một đêm mưa ở Paris, chúng tôi chơi ngẫu hứng bản “Summertime” trong quán jazz bar.
Tôi kéo sai ba nốt, anh lấp bằng một đoạn ngẫu hứng đầy tinh nghịch.
“Giờ cũng là song tấu.” Tôi nhét bản nhạc đã ghép vào hộp đàn, “Cậu cứ lệch tông, tôi sẽ cứu.”
Khi rèm sân khấu kéo lên, ánh đèn đổ xuống như dải ngân hà.
Trong khán phòng có mái tóc bạc của thầy Durand, chiếc mũ tím của bà chủ nhà, và lá cờ Ý do toàn bộ nhân viên nhà hàng của Antonio giơ cao.
Trong phần syncopation của bản “Rhapsody in Blue”, tôi thêm vào nhịp điệu của Tarantella.
Tiếng vỗ tay dậy lên. Antonio lao lên sân khấu với bó hoa dại, tạp dề vẫn còn dính tương cà.
Lúc cúi chào, tôi thấy một dáng người quen thuộc nơi góc khán đài.
Lục Trạch vỗ tay một mình, trên ngực vẫn là chiếc trâm hổ phách đã được sửa lại.
Anh khẽ mấp máy môi. Giữa tiếng hoan hô ầm vang, tôi vẫn thấy rõ: “Bravo.”
Tiệc hậu diễn ra ở nhà hàng của Antonio.
Các nghệ sĩ say khướt chơi bản “Nessun Dorma” bằng cello, Thầy Durand nhảy tango không cần nhạc nền.
Khi dọn dẹp gần sáng, chúng tôi phát hiện một phong bì bên cạnh quầy thu ngân.
Bên trong là thẻ bảo trì trọn đời của Steinway, tên chủ thẻ là tôi.
Ghi chú chỉ có một câu: 【Hãy để phím đàn tiếp tục ghi nhớ sức nặng của hạnh phúc】
Antonio ghim chiếc thẻ lên tường, kế bên là ảnh cưới của chúng tôi —
Trong ảnh, anh đang dùng vĩ kéo nhẹ khăn voan của tôi, phía sau là ánh bình minh bên dòng Seine.
Nhiều năm sau, một buổi chiều, con gái tôi tìm thấy cuốn nhật ký của người kỹ thuật viên chỉnh âm trên gác xép.
Con bé chỉ vào dòng chữ của Lục Trạch, hỏi: “Mẹ ơi, ai viết vậy?”
Ngoài cửa sổ, mây trời đang chơi một khúc fugue của gió.
“Một người,” Tôi khẽ vuốt lên dòng chữ mạ vàng trên bìa sổ, “Đã dạy mẹ biết cách lắng nghe những nốt nghỉ im lặng.”
Con bé có vẻ không hiểu, lon ton chạy đi, tà váy sượt qua hộp đàn.
Trong bếp, Antonio đang nghêu ngao hát, mùi bơ tỏi quyện với hương húng quế lan khắp phòng khách.
Khi mặt trời lặn, tôi lật trang cuối nhật ký.
Những câu chữ từng khiến tôi đau đến thắt lòng, giờ đọc lại chỉ như một bản luyện ngón đã ố vàng.
Thì ra, mọi mất mát đều là để nhường chỗ cho hòa âm đẹp hơn.
Giống như dây đàn đứt dạy cho thùng đàn cách cộng hưởng. Giống như dấu lặng tạo nên nhịp thở cho giai điệu.
Con gái ôm cello trèo lên, dùng vĩ gõ ra mấy tiếng “ting ting”. Antonio thò đầu ra, tay cầm đĩa mì Ý sốt kem:
“Các quý nhạc công, có muốn no bụng rồi mới đi chinh phục thế giới không?”
Gió chiều lật tung bản nhạc, bay lượn trong hoàng hôn như một đàn bồ câu.
Tôi đón lấy một tờ và vẽ lên đó một khóa nhạc mới.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com