Truyện Mới Hay
  • Home
  • New
Sign in Sign up
  • Home
  • New
  • Home
  • New
Sign in Sign up
Next

Chồng Muốn Ly Hôn - Chương 1

  1. Home
  2. Chồng Muốn Ly Hôn
  3. Chương 1
Next

01

Sảnh tiệc thọ rực rỡ ánh vàng, đèn chùm pha lê phản chiếu những tia sáng lấp lánh nhưng đầy giả tạo.

Không khí tràn ngập mùi nước hoa đắt tiền, món ăn cao cấp và những tràng cười gượng gạo — tất cả hoà vào nhau, tạo thành một thứ ngọt ngào đến mức khiến người ta buồn nôn.

Tôi khoác tay mẹ chồng. Trên người là chiếc đầm dài màu champagne trang nhã, gương mặt nở nụ cười chuẩn mực của một người con dâu lý tưởng — nụ cười mà tôi đã luyện suốt mười năm qua.

Năm nay mẹ chồng tròn bảy mươi lăm tuổi. Đây là buổi tiệc mừng thọ long trọng nhất của nhà họ Lục trong nhiều năm trở lại đây.

Lục Kiến Minh — chồng tôi — với tư cách con trai trưởng, lẽ ra phải đứng bên cạnh chúng tôi.

Nhưng từ trước giờ khai tiệc, anh ta đã biến mất.

Tôi gọi cho anh ta ba cuộc điện thoại. Không một cuộc nào được bắt máy.

Mẹ chồng có vẻ không hài lòng, ghé sát tai tôi, hạ giọng than phiền:

“Kiến Minh lại chạy đi đâu rồi? Trường hợp quan trọng thế này mà chẳng có chút chừng mực nào.”

Tôi mỉm cười trấn an bà:

“Có lẽ anh ấy đang đón tiếp khách quan trọng ở ngoài cửa, mẹ đừng lo.”

Nhưng trái tim tôi thì từng chút một rơi thẳng xuống vực sâu lạnh lẽo.

Tôi biết anh ta đi đâu.

Hay đúng hơn là… đi gặp ai.

Ba ngày trước, tôi phát hiện ra chiếc điện thoại thứ hai của anh ta.

Những bức ảnh khiến người ta không thể nhìn thẳng. Những đoạn chat ngọt ngấy đến phát ngấy.

Và cả một đoạn video — một cậu bé ba tuổi, miệng gọi anh ta là “ba”.

Mười năm hôn nhân, hoá ra chỉ là một vở độc diễn được dàn dựng tinh vi.

Còn tôi — là nhân vật chính duy nhất bị lừa đến tận cùng.

Trên sân khấu, MC vẫn hào hứng phát biểu. Các vị khách nâng ly chúc tụng. Tiếng cười nói rộn ràng vang khắp khán phòng.

Chỉ có tôi đứng đó, như một linh hồn lạc lõng, lặng lẽ quan sát cái gọi là “bữa tiệc gia đình” này bằng ánh mắt lạnh tanh.

Đúng lúc ấy, cánh cửa chính của hội trường bị đẩy ra.

Dưới ánh đèn flash chói lóa, Lục Kiến Minh xuất hiện trong bộ vest chỉnh tề, dáng vẻ đầy tự tin, mãn nguyện bước vào.

Nhưng anh ta không đi một mình.

Cánh tay anh ta thân mật khoác lấy eo một cô gái trẻ xinh đẹp.

Cô ta mặc chiếc đầm bó sát màu đỏ rực, lớp trang điểm tỉ mỉ đến từng đường nét. Trong ánh mắt lộ rõ sự khiêu khích không chút che giấu.

Nhưng điều khiến tôi nghẹt thở nhất —

Là cậu bé đang nắm tay đứng giữa họ.

Thằng bé có đường nét rất giống Lục Kiến Minh… giống đến bảy phần.

Tất cả má/u trong người tôi như đông cứng ngay khoảnh khắc đó.

Tôi đã từng tưởng tượng rất nhiều kịch bản để lật tẩy anh ta.

Nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng, chuyện này lại xảy ra vào chính hôm nay — trong ngày mừng thọ của mẹ chồng — trước mặt toàn bộ dòng họ và khách khứa.

Trong buổi tiệc mừng thọ bảy mươi lăm tuổi của mẹ chồng, trước mặt đầy đủ người thân và bạn bè…

Anh ta đã chọn cách tàn nhẫn nhất — đóng đinh tôi lên c/ột n/hục n/hã giữa ánh nhìn của cả thiên hạ.

Tiếng ồn ào trong hội trường dần lắng xuống. Mọi ánh mắt như đèn pha đều dồn về phía chúng tôi.

Nghi hoặc. Kinh ngạc. Khinh bỉ. Thương hại…

Muôn vàn ánh nhìn đan xen thành một tấm lưới vô hình, siết chặt lấy tôi, không cho tôi đường thoát.

Gương mặt mẹ chồng thoáng sững sờ, sau đó chuyển thành một biểu cảm phức tạp mà tôi không thể hiểu nổi.

Bà buông tay tôi ra, bước nhanh về phía trước.

“Kiến Minh, con đang làm cái gì vậy hả?” — giọng bà run lên vì cơn giận bị đè nén.

Nhưng Lục Kiến Minh lại chẳng buồn nhìn tôi lấy một cái. Anh ta đi thẳng đến trước mặt mẹ, trên môi vẫn giữ nguyên nụ cười… lạnh lùng, gần như độc ác.

“Mẹ, hôm nay con mang đến cho mẹ món quà sinh nhật tuyệt nhất.”

Anh ta kéo người phụ nữ kia cùng đứa trẻ lại, chậm rãi nhưng rành rọt nói từng chữ:

“Đây là Trương Lam. Còn đây là con trai của chúng con — Lục Viễn, năm nay ba tuổi.”

“Mẹ, chẳng phải mẹ luôn mong có cháu nội sao? Giờ mẹ có rồi.”

Cả sảnh tiệc rơi vào im lặng ch/ết chóc.

Tôi nghe rõ nhịp tim mình đập loạn trong lồng ngực. Từng nhịp, từng nhịp nện vào xương sườn, đau đến nghẹt thở.

Trương Lam quay sang mẹ chồng, mỉm cười ngọt ngào gọi:

“Con chào mẹ.”

Đứa bé tên Lục Viễn cũng rụt rè cất giọng:

“Bà nội ạ.”

Mẹ chồng khẽ lảo đảo. Nhưng bà không nổi giận.

Bà chỉ trừng trừng nhìn đứa trẻ. Trong ánh mắt bùng lên một thứ cuồng nhiệt đáng sợ — giống như con sói đói cuối cùng cũng nhìn thấy con mồi.

Ánh nhìn ấy khiến sống lưng tôi lạnh toát.

Cuối cùng, Lục Kiến Minh mới quay sang nhìn tôi.

Trong mắt anh ta không hề có lấy một tia áy náy. Chỉ có sự lạnh lùng dứt khoát… cùng một chút khoái trá khó che giấu.

“Bùi Thanh,” anh ta nói,

“Chúng ta ly hôn đi.”

Anh ta nói.

“Em không sinh được đứa thứ hai, không làm mẹ anh toại nguyện có cháu đích tôn. Bây giờ Trương Lan và Lục Viễn đã đến, em nên nhường chỗ rồi.”

“Nể tình vợ chồng mười năm, anh sẽ không làm khó em. Tự thu dọn đồ đạc mà dọn ra khỏi nhà. Căn nhà này, cùng cổ phần công ty, em đừng mơ tới nữa.”

Tay trắng rời đi.

Anh ta trước mặt bao người, buộc tôi phải tay trắng rời khỏi cuộc đời anh ta.

Tiếng xì xào quanh tôi dâng lên như thủy triều:

“Trời ơi, thì ra Lục Kiến Minh có người khác bên ngoài.”

“Con riêng lớn thế kia rồi, Bùi Thanh thật tội nghiệp.”

“Tội gì mà tội, tại cô ta không biết đẻ, chiếm chỗ mà không biết điều.”

“Chuẩn rồi, không sinh được con trai, bị bỏ là đúng thôi.”

Từng lời như kim nhọn độc, đâm từng nhát vào da thịt tôi.

Tôi bóp chặt lòng bàn tay, cơn đau dữ dội giúp tôi giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng.

Tôi không thể gục ngã, càng không thể mất mặt ngay lúc này.

Tôi nhìn Lục Kiến Minh, nhìn Trương Lan bên cạnh đang cười e ấp, nhìn đứa bé kia – vừa rụt rè vừa ánh lên chút đắc ý.

Rồi tôi quay sang nhìn mẹ chồng.

Bà vậy mà… bà lại đưa tay ra, run rẩy vuốt mái đầu của Lục Viễn.

Trên mặt bà hiện lên nụ cười như vừa nhặt được bảo vật: “Cháu ngoan, cháu trai ngoan của bà.”

Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi như hóa đá.

Thì ra, cái gọi là “nối dõi tông đường”, cái gọi là “cháu trai”, còn quý giá hơn cả mười năm tôi hi sinh tuổi trẻ và thanh xuân.

Tôi chỉ là món đồ cần bị gạt sang một bên, để nhường chỗ cho cái gọi là “tình yêu đích thực”.

Tôi há miệng, cổ họng như bị tắc nghẹn bởi một nắm bông, không thốt ra nổi một lời.

Trong khoảng không ngột ngạt ấy, một giọng trẻ con vang lên trong trẻo:

“Khoan đã.”

Tôi giật mình quay lại, thấy con trai tôi – Bùi Hồi – chẳng biết từ lúc nào đã bước đến bên MC.

Thằng bé nhỏ xíu, chỉ cao tới hông của MC.

Vậy mà nó bình tĩnh nhận lấy chiếc micro nặng nề từ bàn tay bối rối của MC.

Mọi ánh đèn đều đổ dồn về thân hình bé nhỏ ấy.

Đôi mắt đen láy như hai viên đá obsidian, lướt qua Lục Kiến Minh, lướt qua Trương Lan, rồi dừng lại ở tôi – trao cho tôi một ánh nhìn đầy an ủi.

Sau đó, nó giơ micro lên, hắng giọng.

Giọng còn non nớt, nhưng từng chữ rõ ràng rành mạch.

“Cháu chào mọi người, cháu tên là Bùi Hồi.”

“Hôm nay là sinh nhật 75 tuổi của bà nội, cháu xin cảm ơn các cô chú, ông bà đã đến dự.”

Nó nói trôi chảy, từng câu từng chữ mạch lạc như người lớn.

Gương mặt Lục Kiến Minh hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn.

Mẹ chồng thì nhíu mày, dường như muốn quát tháo.

Nhưng Bùi Hồi không cho họ cơ hội.

Giọng nó đổi tông, trên gương mặt nhỏ nhắn nở một nụ cười ngây thơ, quay sang nhìn Trương Lan:

2

“Cũng xin đặc biệt cảm ơn cô dì không rõ danh tính này.”

“Từ nay, ba cháu – cái xác sống ấy – giao hết cho cô chăm sóc luôn nha.”

Một câu nói, như sét đánh ngang tai.

“Xác sống”?

Cả hội trường lập tức vỡ òa.

Khách khứa đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt từ hả hê hóng chuyện chuyển sang kinh ngạc và hoang mang tột độ.

Gương mặt Lục Kiến Minh từ đắc ý rạng rỡ chuyển sang tím tái như gan lợn.

Anh ta chỉ tay vào Bùi Hồi, môi run rẩy, một chữ cũng không thốt ra nổi.

Mặt mẹ chồng cũng đổi sắc liên tục – từ đỏ sang xanh, rồi trắng bệch, trông vô cùng đặc sắc.

Nụ cười trên mặt Trương Lan cũng cứng đờ lại, như thể vừa bị tát một cái đau điếng.

Nhưng Bùi Hồi như chẳng nhìn thấy gì, vẫn dùng giọng trẻ con non nớt của mình, chậm rãi nói tiếp.

“Ba con bận công việc, sức khỏe lại không tốt, thường xuyên cần người chăm sóc.”

“Mẹ con đã chăm sóc ông ấy suốt mười năm, giờ cũng nên nghỉ ngơi rồi.”

“Cô này trông rất tháo vát, chắc chắn sau này rót trà bưng nước, giặt giũ nấu ăn, đưa thuốc cho ba con đều không thành vấn đề.”

“Cả nhà con xin cảm ơn cô.”

Cậu bé đặt micro xuống, hướng về phía Trương Lan, cúi đầu thật sâu.

Tư thế đó, vô cùng chân thành.

Nhưng lời nói, lại như từng nhát dao bén ngọt, đâm thẳng vào tim gan.

Xé toạc lớp vỏ bọc “người đàn ông thành đạt” mà Lục Kiến Minh dựng nên.

Đâm thủng giấc mộng làm “vợ hào môn” của Trương Lan thành từng mảnh vụn.

Buổi tiệc sinh nhật, hoàn toàn biến thành một trò hề lố bịch.

Tôi nhìn đứa con trai mười tuổi của mình – đứa bé từng nũng nịu trong vòng tay tôi, luôn cần mẹ che chở.

Vậy mà giây phút này, nó lại như một chiến binh không biết sợ hãi, dùng cách ngây thơ nhất, chắn hết mọi nhục nhã và tổn thương cho tôi.

Mắt tôi lập tức nhòe đi.

Không phải vì tủi thân, mà là vì trái tim tôi – thứ tưởng như đã chết – bỗng được sưởi ấm bởi thân hình bé nhỏ ấy.

Tôi hiểu rằng, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

Và tôi, không còn đơn độc nữa.

Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

634069671_122193222698494839_6193739077783273549_n

Bằng Chứng Ngoại Tình

633634914_122110445337217889_4608490635746461889_n-1

Hai bàn chân của chị tôi lại mọc ra móng dê

633670024_122110195467217889_8699191903486264070_n-2

Tôi là pháp y

635875031_122110964631217889_4448833996255492050_n

Chồng Muốn Ly Hôn

633670024_122110195467217889_8699191903486264070_n-1

Mắt trái của tôi có thể nhìn thấy ma

633589655_122110404747217889_5938373065604144617_n-1

Vị hôn thê vốn hay ghen lại dường như đã trở thành một con người khác

633252692_122142778005125184_4380324129593805928_n-2

Blogger Tình Yêu

50ac4690-74cf-47e3-89f6-3a74bc2956ab
Hệ Liệt Người Cá Kỳ Ảo
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
bay-ngay-bay-dem
Bảy Ngày Bảy Đêm
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
761
Nuông Chiều – Tiểu Nan Qua
Chương 4 24/07/2025
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
Advanced
  • Home
  • New

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay