Chồng Ngủ Cùng Trợ Lý - Chương 2
7
“Hạ Hạ.”
Anh bước nhanh đến trước mặt tôi, kéo tôi vào lòng.
Cơ thể chắn giữa tôi và Lâm Nhu.
“Sao em về mà không nói với anh một tiếng, để anh ra sân bay đón.
“Đi thôi, anh đã đặt chỗ ở nhà hàng em thích nhất rồi, đi ăn nhé.”
Anh nắm lấy tay tôi.
Tôi lại lùi về sau một bước, đưa thỏa thuận ly hôn cho anh.
“Tôi không đến để ăn cơm.”
“Hơn nữa, rõ ràng là có người đang chờ ăn cơm cùng anh.”
Tôi nói đầy ẩn ý.
Chu Diêu vừa định giải thích, ánh mắt đột nhiên dừng lại nơi mấy chữ “Thỏa thuận ly hôn”.
Anh ngẩng đầu lên, không thể tin nổi.
“Em lại làm loạn cái gì vậy?
“Rốt cuộc em muốn sao?
“Lâm Nhu đã không còn là trợ lý của anh nữa rồi.
“Hạ Hạ, đây là công ty, anh đã làm hết khả năng của mình.”
Tôi biết rõ, anh chưa từng làm hết khả năng.
Nhưng tôi không muốn tranh cãi nữa.
Chỉ lặng lẽ đặt bản thỏa thuận ly hôn lên bàn bên cạnh, mở miệng nói:
“Nếu có vấn đề gì thì liên hệ tôi chỉnh sửa. Về phần tài sản, tôi không rõ thu nhập cụ thể của anh.
“Nên cần anh chia theo ý anh.”
Lúc này, giọng nói dịu dàng của Lâm Nhu vang lên từ một bên:
“Nhưng tiền của Chu tổng là anh ấy vất vả kiếm được, chị chẳng làm được gì, dựa vào đâu mà đòi chia?”
Tôi ngạc nhiên nhìn sang.
Xem ra cô ta không chỉ ngoan mà còn… mù chữ.
Nhưng chưa kịp để tôi đáp lại, Chu Diêu đã lạnh giọng cắt lời:
“Đây là chuyện giữa tôi và vợ tôi, không liên quan đến cô.
“Cô lấy thân phận gì mà ở đây đánh giá?
“Tôi thấy tổng giám Lâm công việc rảnh rỗi quá rồi.
“Hay là đổi vị trí khác nhé?”
Nói xong, anh đỏ mắt nhìn tôi.
Dịu dàng vuốt tóc tôi, cúi đầu áp trán lên trán tôi.
“Anh biết là em đang giận, không sao, đánh anh mắng anh đều được, đừng dỗi nữa.
“Em xem, công ty đông người như thế, nếu làm ầm lên thì chồng em sau này còn quản lý ai được?
“Hạ Hạ, đừng thế mà, em không rời xa anh được… đúng không?”
8
Anh hỏi rất nhẹ nhàng.
Nếu là trước kia, tôi chắc chắn sẽ òa khóc rồi nhào vào ôm lấy anh.
Nhưng giờ đây, tôi cố kìm nén xúc động, đẩy anh ra.
“Em nghiêm túc đấy.”
Nói xong, tôi quay đầu bước vào thang máy.
Đến nơi không có ai, tôi mới ôm đầu bật khóc.
Rời xa Chu Diêu, thật sự quá khó khăn.
Trong hơn hai mươi năm cuộc đời tôi, đã có mười sáu năm là có anh ở bên.
Năm tôi mười ba tuổi, ba mẹ ly hôn, không ai muốn nuôi tôi.
Tôi bị đưa về sống với bà nội.
Chu Diêu là anh trai nhà bên.
Khi đó anh vừa lên đại học, còn tôi mới học lớp tám.
Trên đường tan học, tôi đứng bên dòng sông chảy xiết ngẩn ngơ nhìn nước.
Chu Diêu đột ngột xuất hiện, xoa đầu tôi.
“Là Hạ Hạ à? Đói không, anh mua bánh kem nhỏ này.”
Miếng bánh vị dâu được đưa đến trước mặt tôi.
Nụ cười anh rạng rỡ như ánh mặt trời.
Mùi thơm của bánh khiến tôi tạm thời từ bỏ ý định nhảy xuống sông.
Sau đó, khi biết bà nội không muốn cho tôi đi học tiếp, anh chủ động tìm đến bà.
“Cấp hai là giáo dục bắt buộc, không cho học là bị bắt đấy.”
“Em cũng không muốn chú ngồi tù chứ?
“Hay là thế này đi, tiền sinh hoạt của em anh lo, không cần bà cho nữa.”
Bà tôi không hiểu rõ lắm, nhưng cũng chẳng muốn ba tôi bị bắt.
Thế là gật đầu đồng ý.
“Nhưng nói trước, ăn uống gì nó tôi không lo.”
Chu Diêu sững người, vẻ mặt thoáng chút khó xử.
Nhưng cuối cùng vẫn nghiến răng gật đầu.
Tối đó, tôi nghe tiếng mắng chửi khó nghe từ sân nhà bên.
Là mợ đang chửi bới.
Tôi nghĩ chuyện này coi như xong rồi.
Thậm chí còn chuẩn bị tinh thần ra ngoài đi làm thuê.
Nhưng sáng hôm sau, Chu Diêu với người đầy thương tích lại xuất hiện trước cửa nhà tôi.
Anh cười, nhe hàm răng trắng toát.
9
Anh đã nuôi tôi suốt mười năm.
Từ cấp hai đến cấp ba, thậm chí lên đại học rồi anh vẫn gửi tiền sinh hoạt cho tôi.
Dù tôi đã nói với anh rằng mình đang làm thêm, nhà nước cũng có chính sách vay vốn.
Nhưng anh vẫn xoa đầu tôi đầy thương xót, dịu dàng nói:
“Anh trai có tiền mà, lương mỗi tháng mấy vạn lận, em giúp anh tiêu bớt đi nhé?
“Em xem anh còn chưa có bạn gái, giữ tiền cũng chẳng để làm gì.”
Anh cười dịu dàng, lời nói đầy cưng chiều.
Mà mặt tôi thì đỏ bừng.
Tôi không dám nói cho anh biết là đám bạn cùng phòng ai cũng nghĩ anh là bạn trai tôi, tôi thậm chí còn không muốn giải thích.
Tình cảm cứ thế lớn dần, vượt khỏi tầm kiểm soát.
Mãi đến năm hai đại học, nơi Chu Diêu đi công tác xảy ra hỏa hoạn.
Tôi năn nỉ dì quản lý ký túc xá mở cửa, ngồi chuyến tàu đêm đi tìm anh.
Khi tôi đến nơi, đã là trưa ngày hôm sau.
Tôi đọc được tin tức có người thiệt mạng, trong đó có hai nạn nhân nam giới.
Tôi run rẩy hỏi người phụ trách hiện trường, họ còn chưa kịp lên tiếng, nước mắt tôi đã tuôn đầy mặt.
“Hạ Hạ?”
Cho đến khi giọng nói ngạc nhiên vang lên sau lưng.
Tôi quay đầu lại, thấy Chu Diêu vẫn bình yên đứng đó.
Anh cười cứng ngắc, còn tôi thì đã lao vào lòng anh.
Từ lúc đó, tôi càng dính lấy anh hơn.
Mọi người trêu chọc:
“Sao giống vợ bé thế?”
Tôi ngẩn ra một giây, theo phản xạ nhìn sắc mặt Chu Diêu.
Ánh mắt chạm nhau, anh vẫn cười như thường.
Thản nhiên đáp:
“Đúng thế, là vợ bé nhà tôi đấy.”
Mọi người lập tức im bặt.
Ánh mắt liên tục đảo qua lại giữa hai chúng tôi.
Chu Diêu ngoắc tay, tôi nhanh chóng chạy lại ngồi cạnh anh.
Bàn tay to vẫn xoa đầu tôi như mọi khi.
“Ở bên anh nhé? Để em khỏi lo lắng thấp thỏm.
“Em thế này anh cũng không dám tìm người khác nữa đúng không?”
10
Tôi không nhớ mình đã khóc bao lâu, đến khi tỉnh lại thì đang nằm trong bệnh viện.
Bên cạnh là Trần Cảnh Vinh.
“Tôi thấy em dưới lầu công ty Chu Diêu, định chào hỏi…”
“Sau đó thấy em cứ khóc mãi, tôi cũng không dám làm phiền.
“Bác sĩ nói em bị nhiễm kiềm hô hấp, không có vấn đề gì nghiêm trọng.”
Ánh mắt anh ta rất phức tạp.
“Có cần tôi báo cho anh ta biết không?”
Tôi lắc đầu, đúng lúc này Trần Cảnh Vinh nhận được cuộc gọi của Chu Diêu.
“Cậu đang ở đâu thế? Trưa nay có chút việc nên chậm, tối mời cậu đi ăn nhé.”
Trần Cảnh Vinh liếc tôi một cái, rồi mở miệng:
“Không được, tôi có chút việc cần xử lý.”
Chu Diêu cũng không ép.
Trần Cảnh Vinh cúp máy, nhét điện thoại vào túi.
“Lát nữa xuất viện tôi đưa em về, em ở đâu?”
Đồ đạc của tôi vẫn còn ở chỗ Chu Diêu.
Tôi không ngờ chỉ đưa một bản thỏa thuận ly hôn mà lại thành ra thế này.
Vốn định chiều quay về thu dọn đồ đạc.
“Hay là tạm ở chỗ tôi trước?
“Chỉ là căn nhà đó lâu rồi không có người ở, tôi phải cho người dọn dẹp lại.
“Em yên tâm, tôi đến Hải Thành toàn ở khách sạn.”
“Vậy… coi như em thuê được không?”
Tôi nhỏ giọng hỏi, không muốn mang nợ ân tình.
Trần Cảnh Vinh cười nhìn tôi:
“Được, em muốn thế nào cũng được.
“Là Chu Diêu bắt nạt em đúng không? Tối nay tôi đi tìm nó tính sổ cho em.
“Thằng này, dù sao năm đó cũng là con gái do bọn tôi cùng nuôi lớn.”
Tôi sững người, theo phản xạ hỏi lại:
“Bọn anh… cùng?”
Nụ cười trên mặt Trần Cảnh Vinh cứng lại, rõ ràng là có chuyện tôi không biết.
“Không có gì, toàn chuyện cũ cả, để tôi đi làm thủ tục cho em.”
Tôi lập tức kéo tay anh ta lại:
“Anh nói bọn anh cùng nuôi em… là ý anh và Chu Diêu sao?”
11
Trần Cảnh Vinh thở dài:
“Không phải hai người, mà là bốn người.”
Tôi tròn mắt.
Chu Diêu chưa từng nhắc đến người nào khác.
Lúc này, Trần Cảnh Vinh tiếp tục nói:
“Dĩ nhiên bọn tôi cũng không làm gì to tát, chỉ là mỗi tuần đi làm thêm, trích ra một phần đưa cho cậu ta thôi.
“Hồi đó cậu ta kể tình hình của em cho bọn tôi nghe, mấy anh em bàn bạc một chút.
“Sợ em có gánh nặng tâm lý, nên vẫn luôn để Chu Diêu là người duy nhất liên lạc với em.
“Có lúc khoác lác quá đà, còn thấy mình giỏi lắm, nuôi được một đứa nhỏ.”
Anh ta cười, nhưng tôi thì không sao cười nổi.
Bao nhiêu năm nay, tôi vẫn luôn nghĩ chỉ có một mình Chu Diêu gánh vác.
Hai năm cấp hai tiền sinh hoạt, ba năm cấp ba tiền học phí và sinh hoạt, thế nào cũng là mấy vạn.
Trong lòng tôi có thứ gì đó đang sụp đổ.
Nước mắt cũng chẳng hiểu sao cứ trào ra.
“Xin lỗi… em thật sự không biết.”
Biểu cảm trên mặt Trần Cảnh Vinh khựng lại.
Anh ta định đưa tay ra, nhưng dừng giữa không trung rồi lại rút về.
“Không phải chuyện gì lớn cả.
“Những năm đại học đúng lúc bọn tôi tràn đầy sức lực, còn phải cảm ơn em nữa kia.”
“Là em đã cho bọn anh cơ hội làm một việc có ý nghĩa.
“Giang Chi Hạ, em xứng đáng nhận được sự giúp đỡ, mà bọn anh cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ bắt em gánh vác điều gì.
“Em không cần phải cảm thấy có lỗi.
“Nếu việc anh nói ra điều này lại khiến em thấy áy náy, thì anh thật sự không biết phải làm sao nữa.”
Tôi lau nước mắt, nghẹn ngào nói:
“Nhưng… em thậm chí còn chưa từng nói cảm ơn.”
Trần Cảnh Vinh mỉm cười, giọng nói dịu dàng vô cùng.
“Cảm ơn gì chứ? Anh đã bảo rồi mà, là bọn anh nên cảm ơn em mới đúng.
“Em không biết đâu, ký túc xá bọn anh từng có một người bị trầm cảm, nếu không nhờ em, chưa chắc cậu ta còn sống được đến giờ.
“Huống hồ bây giờ em cũng trưởng thành tốt như vậy, vậy là đáng lắm rồi.”
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com