Chương 5

  1. Home
  2. Chúng Ta Đã Từng Mất Nhau
  3. Chương 5
Prev
Next

Anh cứ nghĩ mình sẽ không thể trở về.

Đến cả thư tuyệt mệnh cũng đã viết sẵn.

Anh chuẩn bị hết mọi thứ, chỉ duy nhất không chuẩn bị cho đường lui của chính mình.

Anh gom hết sức lực đẩy tôi ra xa.

Rồi một mình đối mặt với những hiểm nguy mà tôi không thể tưởng tượng nổi.

Ba năm qua, anh đã sống thế nào?

Một mình, giữ kín bí mật này, giữ từng tấm ảnh này.

Trong vô số đêm dài, ôm nỗi nhớ về chúng tôi.

Tôi không chịu đựng nổi nữa.

Tôi cầm chặt phong bì hồ sơ, quay người chạy về phòng bệnh.

Tôi muốn nói với anh—

Hạ Hào, đồ ngốc!

Em vẫn ở đây.

Từ đầu đến cuối, em vẫn luôn ở đây.

Tôi đẩy cửa phòng.

Hạ Hào đã ngủ.

Có lẽ thuốc mê đã phát huy tác dụng, anh ngủ rất say, nhưng lông mày vẫn nhíu lại.

Tuệ Tuệ cũng ngủ say bên giường, cái miệng nhỏ hé hé.

Tôi đến bên, nhẹ nhàng ngồi xuống.

Tôi nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh, đưa tay lên, chậm rãi lướt qua từng đường nét quen thuộc.

Lông mày anh rậm, đầy khí chất.

Sống mũi cao, thẳng thớm.

Môi anh mỏng, mím chặt lại trông thật cứng đầu.

Đây là người đàn ông tôi đã yêu suốt mười năm.

Tôi sao có thể… để anh rời khỏi đời mình được?

Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi anh.

Mang theo ba năm uất ức, ba năm nhung nhớ, và niềm hạnh phúc vỡ òa khi tìm lại được nhau.

“Hạ Hào,” – tôi thì thầm bên tai anh, chỉ đủ để hai người nghe thấy –

“Em biết hết rồi.”

“Về sau… không được đẩy em ra nữa.”

“Nghe thấy không?”

Trong giấc mơ, lông mày anh… dường như đã giãn ra.

9

Sáng hôm sau, khi Hạ Hào tỉnh dậy, tôi đang gục bên giường ngủ gà ngủ gật.

Cảm giác có ai đó đang nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

Tôi mở mắt ra, liền chạm phải ánh mắt dịu dàng của anh.

“Dậy rồi à?”

Giọng anh vẫn còn hơi khàn, nhưng nghe có vẻ khỏe hơn hôm qua rất nhiều.

“Ừm.” Tôi ngồi thẳng dậy. “Cảm giác sao rồi? Còn đau chân không?”

“Không đau.”

Ánh mắt anh nhìn tôi, có điều gì đó… khác hẳn.

Chưa kịp để tôi hỏi, anh đã nói trước:

“Hôm qua… em nghe thấy hết rồi?”

“Ừ.” Tôi gật đầu.

Tôi lấy chiếc phong bì hồ sơ hôm qua, đặt lại lên táp đầu giường của anh.

Anh thoáng liếc qua, ánh mắt chợt lóe lên rồi lặng lẽ nhìn sang chỗ khác, không nói gì.

Không khí lại trở nên kỳ lạ.

Nhưng lần này không phải ngượng ngùng hay lúng túng, mà là một sự thân mật âm thầm, dịu dàng, như ngầm hiểu.

“Ba ơi! Mẹ ơi!”

Tuệ Tuệ đã tỉnh, dụi mắt rồi chạy từ giường phụ tới, chui vào giữa hai người.

“Ba ơi, chân ba còn đau không?”

“Con thổi rồi mà, hết đau rồi.” Hạ Hào mỉm cười xoa đầu con bé.

Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.

Cậu lính nhanh nhẹn hôm qua xuất hiện, tay xách một thùng giữ nhiệt to tướng.

“Chào buổi sáng, huấn luyện viên! Chào buổi sáng, chị dâu! Em mang bữa sáng tới đây!”

Cậu ta tên là Chu Kỳ, là lính dưới quyền Hạ Hào và cũng là người thân thiết nhất với anh trong đội.

“Chu Kỳ,” – Hạ Hào nhíu mày – “Ai cho cậu đến?”

“Hehe, là đại đội trưởng bảo em đấy! Nói rằng huấn luyện viên vì sự nghiệp xây dựng đơn vị mà bị thương anh dũng, nên phải được hưởng đãi ngộ hậu cần cao nhất!”

Vừa nói, cậu ta vừa lấy thức ăn trong thùng ra từng món một.

Canh gà ác, cháo sườn, thêm mấy món ăn kèm tinh tế.

“Đại đội trưởng còn nói, chăm sóc tốt cho huấn luyện viên và chị dâu là nhiệm vụ hàng đầu của em! Chị dâu cần gì, cứ sai em nhé!”

Cậu ta đứng nghiêm, giơ tay chào tôi một cách rạng rỡ.

Tôi hơi ngại, nhẹ giọng đáp lại:

“Cảm ơn em, phiền em quá rồi.”

“Không phiền ạ! Phục vụ nhân dân là vinh quang!” – Chu Kỳ hô to một câu.

Tôi liếc nhìn Hạ Hào.

Tai anh đỏ bừng.

“Cậu nhiều lời quá, đi mau!” – anh cau mày.

“Rõ!” – Chu Kỳ lại chào một cái, rồi tung tăng chạy ra khỏi phòng như một cơn gió.

Tôi nhìn mà suýt bật cười.

Tôi hiểu rồi.

Nào phải “đại đội trưởng” gì đó.

Rõ ràng là cả đơn vị đang đồng loạt “đẩy thuyền”.

Họ chắc đều tưởng tôi là vợ anh—đang quay lại chăm sóc chồng bị thương.

Một “chị dâu” danh chính ngôn thuận.

Vài ngày sau đó, tôi mới thật sự hiểu được “đãi ngộ hậu cần cao nhất” là như thế nào.

Ba bữa mỗi ngày, không trùng món.

Bắt đầu từ Chu Kỳ, ngày nào cũng có người vào thăm.

Người thì mang trái cây, người thì tặng hoa, thậm chí có cả người ôm đàn guitar vào hát giải sầu cho huấn luyện viên.

Mỗi người vừa bước vào đã nghiêm trang chào một tiếng:

“Chị dâu ạ!”

Rồi sau đó là ánh mắt liếc sang Hạ Hào, nháy mắt đầy ẩn ý kiểu “tụi em hiểu rồi”.

Hạ Hào bị đám lính chọc đến đỏ mặt mỗi ngày.

Nhưng anh… chưa từng phản bác.

Chưa từng nói với họ rằng—chúng tôi đã ly hôn.

Anh cứ như vậy… mặc định tôi là người nhà của anh.

Chiều hôm đó, tôi đang gọt táo cho Hạ Hào.

Một tân binh trông còn rất trẻ lén lút thò đầu vào.

Trên tay cậu ta ôm một quả… sầu riêng.

“Ch… chị dâu chào chị. Chào huấn luyện viên.”

Cậu ta căng thẳng đến mức nói lắp.

“M… mẹ em bảo… cái này bổ…”

Mặt Hạ Hào sầm lại.

“Ai cho cậu mang cái này vào? Ra ngoài!”

“Huấn luyện viên, em…”

“Ra ngoài!”

Cậu tân binh suýt khóc, ôm quả sầu riêng định chạy.

“Đợi đã.” – tôi gọi lại – “Cảm ơn em nhé, để đấy cũng được. Vất vả rồi.”

Tôi đưa quả táo cho Hạ Hào, rồi tự mình đến nhận sầu riêng.

Cậu lính cảm kích nhìn tôi một cái, đặt quả sầu riêng xuống rồi vội vã chạy mất.

Tôi đặt quả sầu riêng xuống đất, quay lại thì thấy Hạ Hào đang nhìn tôi với vẻ không tán thành.

“Em biết rõ anh không ăn cái này mà.”

“Em biết mà.” – tôi cười, “Em ăn.”

Tôi thích sầu riêng nhất, còn anh—chỉ cần ngửi thấy mùi là đau đầu.

Hồi còn sống chung, mỗi lần tôi ăn, đều phải lén ra ban công ăn xong, súc miệng đánh răng rồi mới dám vào phòng.

Hạ Hào nhìn tôi, thoáng sững lại.

Có lẽ anh không ngờ tôi sẽ nói vậy.

Tôi cầm dao, thành thạo bổ quả sầu riêng ra.

Mùi thơm đặc trưng nhanh chóng lan khắp căn phòng.

Hạ Hào nhíu mày, nhíu đến mức trán nhăn thành ba nếp.

Nhưng anh không nói gì, chỉ lặng lẽ mở to cửa sổ.

Tôi bẻ lấy múi to nhất, đưa tới trước mặt anh.

“Nếm thử không?”

“Không ăn.” – anh quay mặt đi, chẳng khác nào một đứa trẻ đang giận dỗi.

“Chỉ một miếng thôi, ngon lắm.”

Tôi dỗ dành anh như dỗ con.

Anh vẫn không phản ứng.

Tôi dứt khoát nhét luôn một miếng nhỏ vào miệng anh.

Cơ thể anh lập tức cứng đờ.

Mắt mở to như chuông đồng.

Vẻ mặt nửa muốn nhổ ra, nửa không dám—như một chiến sĩ quả cảm hi sinh vì dân tộc—khiến tôi cười ngặt nghẽo.

“Hứa Gia Ngôn!”

Anh nghiến răng gọi tên tôi.

Mặt đỏ bừng—không rõ vì tức hay vì ngượng.

Tôi cười mãi mới nín được.

Nhìn anh lúc đó, tôi bỗng cảm thấy—

Cuộc sống như thế này, thật tốt.

Tựa như chúng tôi chưa từng chia xa.

Tất cả những năm tháng cãi vã, lạnh lùng, tổn thương…

Dường như đều tan chảy trong không khí ấm áp của căn phòng bệnh nhỏ bé này.

Chỉ còn lại những điều giản dị mà thân thuộc, rất “chúng tôi”.

10

Nửa tháng Hạ Hào nằm viện là quãng thời gian bình yên nhất của tôi trong suốt ba năm qua.

Giống như chúng tôi đã quay lại những ngày đầu mới cưới.

Tôi chăm sóc anh, còn anh thì dựa dẫm vào tôi.

Chúng tôi nói rất nhiều.

Kể chuyện Tuệ Tuệ lớn lên thế nào, ba năm nay mỗi người sống ra sao, rồi bàn cả những dự định tương lai.

Nhưng—cả hai đều rất ăn ý—không ai nhắc đến hai chữ “tái hôn”.

Bởi có những chuyện… không cần nói ra.

Hành động, đôi khi mạnh hơn lời.

Chân của Hạ Hào hồi phục tốt.

Bác sĩ nói anh có thể xuất viện về nhà nghỉ ngơi.

Hôm xuất viện, Chu Kỳ và các đồng đội lái xe đơn vị đến đón.

Xe dừng dưới khu chung cư nhà tôi.

Hạ Hào chống nạng, nhất quyết muốn đưa tôi và Tuệ Tuệ lên nhà.

“Chân anh còn chưa tiện, không cần lên đâu.” – tôi nói.

“Không sao.”

Anh vẫn kiên trì.

Tôi đành đỡ anh, từ từ bước lên từng bậc cầu thang.

Chỉ tầng ba thôi, nhưng chúng tôi đi rất lâu.

Đến cửa, tôi lấy chìa khóa mở cửa.

“Vào ngồi một lát nhé.”

Tôi nói.

“Thôi, anh phải về đơn vị làm thủ tục kết thúc nghỉ phép.”

“Vậy thì…”

“Anh đi đây.”

Anh nhìn tôi thật sâu, rồi xoay người, từng bước, từng bước đi xuống.

Bóng lưng anh, có chút cô đơn.

Trong lòng tôi, bỗng chốc trống rỗng.

“Ba ơi!”

Tuệ Tuệ bất ngờ chạy vụt từ sau tôi ra, ôm chầm lấy chân Hạ Hào từ phía sau.

“Ba đừng đi…”

Giọng con bé nghèn nghẹn, sắp khóc.

Cơ thể Hạ Hào khựng lại.

Anh quay đầu nhìn Tuệ Tuệ, rồi lại nhìn tôi.

Ánh mắt đầy do dự và lưu luyến.

Tôi bước tới, cúi người, kéo Tuệ Tuệ sang một bên.

“Tuệ Tuệ ngoan nào, ba phải đi làm, chúng ta không được làm phiền ba.”

“Nhưng… con muốn ba ở lại nhà mình.”

Tuệ Tuệ ngẩng đầu, nhìn tôi rồi nhìn Hạ Hào.

“Mẹ ơi, mình với ba… vẫn là một gia đình mà, đúng không?”

Câu nói vô tư của con trẻ.

Lại giống như chiếc chìa khóa, mở ra cánh cửa mà chúng tôi vẫn luôn né tránh.

Tôi nhìn Hạ Hào.

Anh cũng đang nhìn tôi.

Ánh mắt ấy—cháy bỏng đến mức khiến tôi gần như tan chảy.

“Hứa Gia Ngôn.”

Anh gọi tên tôi, giọng trầm thấp, đầy cảm xúc.

“Em có thể… cho anh một cơ hội nữa không?”

“Em có thể, một lần nữa… làm người nhà của anh không?”

Anh không nói “tái hôn”.

Anh nói “người nhà”.

Hai chữ đó—nặng hơn mọi lời hứa hẹn.

Tôi nhìn anh.

Nhìn ánh mắt đầy lo lắng và chờ mong.

Nhìn sợi tóc bạc bên mai anh từ lúc nào không biết.

Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của anh khi ngã khỏi tường chỉ vì một câu nói của tôi.

Nhìn bức thư anh viết cho đứa con chưa chào đời.

Tôi bật cười.

Nhưng nước mắt lại tuôn rơi.

Tôi gật đầu.

Gật đầu thật mạnh.

“Em đồng ý.”

Tôi nói.

Đôi mắt Hạ Hào sáng rực lên.

Là thứ ánh sáng lấp lánh, tôi chưa từng thấy bao giờ.

Anh quăng nạng sang một bên, bước lên ôm chặt lấy tôi và Tuệ Tuệ.

Ôm thật chặt, như thể muốn hòa chúng tôi vào lồng ngực.

Vòng tay anh vẫn ấm áp, vẫn mạnh mẽ như xưa.

Như một bến cảng vững chãi che chở khỏi giông bão cuộc đời.

“Cảm ơn em.”

Anh thì thầm bên tai tôi.

“Cảm ơn em… vì vẫn bằng lòng chọn anh.”

“Đồ ngốc.”

Tôi dụi mặt vào bờ vai rộng của anh.

Tất cả những ấm ức, chờ đợi, đến hôm nay… đều có nơi để trở về.

Sáng hôm sau, trời trong xanh rực rỡ.

Hạ Hào đến từ rất sớm.

Trên tay anh cầm theo sổ hộ khẩu.

Sổ hộ khẩu của tôi vốn luôn ở nhà.

Còn sổ của anh—không biết anh đã lén lấy từ khu nhà công vụ từ khi nào.

“Đi thôi.”

Anh nói.

“Đi đâu?” – tôi hỏi, dù biết rõ.

“Đi đến nơi… có thể khiến chúng ta một lần nữa trở thành người nhà.”

Anh nháy mắt với tôi.

Lần đầu tiên, tôi thấy người đàn ông nghiêm túc này… lại có chút nghịch ngợm đến thế.

Chúng tôi dắt tay nhau, đến Cục Dân chính.

Vẫn là nơi ba năm trước, chúng tôi từng ký đơn ly hôn.

Nhân viên ở đó thấy chúng tôi, ngạc nhiên lắm.

“Ủa? Hai người lại đến nữa hả?”

Hạ Hào nắm tay tôi chặt hơn, nhìn nhân viên, mỉm cười đầy dứt khoát:

“Đồng chí, chúng tôi đến tái hôn.”

Giọng anh vang lên rõ ràng, kiên định.

Giống như đang tuyên thệ.

Tôi nhìn anh, trái tim như tràn ngập hạnh phúc.

Ba năm trước, tôi rời khỏi nơi này với bản án ly hôn, cảm thấy cuộc đời mình tối sầm lại.

Prev
Next
654808527_122262271706175485_4048939048883865303_n
Nhà Chồng Hoảng Loạn
Chương 11
Chương 10
625119850_910504444698500_3720176319372414879_n-1
Khi Ánh Sáng Tắt
Chương 2
Chương 1
afb-1774059300
Ngày Thứ 99 Tôi Không Nhịn Nữa
Chương 4
Chương 3
584584956_1161095316212086_6743730529054911467_n-5
Là Anh Chọn Mà
Chương 9
Chương 8
Vợ Nhỏ Cắn Ngược
Chương 9
Chương 8
616831841_122254558868175485_2804416480128115035_n-3
Gọi Cho Người Anh Yêu Nhất
Chương 7
Chương 6
650937133_122261101628175485_8986828178356493018_n-3
Cừu Con
Chương 6
Chương 5
616831841_122254558868175485_2804416480128115035_n
Tổng Tài Theo Đuổi Vợ Trong Tuyệt Vọng, Tôi Chỉ Cần Giả Mất Trí Là Thắng
Chương 6
Chương 5
Ly Hôn Rồi Mới Biết Anh Là Tổng Tài

Ly Hôn Rồi Mới Biết Anh Là Tổng Tài

0 Type: Genres:
Mẹ tôi bảo, con gái độc nhất ở vùng Giang Triết Hữu tuyệt đối không gả xa. Thế là bà tìm cho tôi một anh chồng bác sĩ ở ngay địa phương, tên là Cố Diễn. Anh cao lãnh, quý phái, y thuật tinh thông, là giấc mộng của mọi cô gái trong viện. Nhưng...
Continue Reading →
Bỏ Trốn Đêm Chia Tay, Về Bị Bắt Làm Vợ

Bỏ Trốn Đêm Chia Tay, Về Bị Bắt Làm Vợ

0 Type: Genres:
Vào cái ngày chia tay bạn trai, tôi đã đặt vé máy bay bỏ chạy ngay trong đêm. Suốt ba năm ròng rã, tôi không dám bén mảng về nước. Tôi chặn luôn cả em gái anh ta – cũng chính là cô bạn thân của mình. Ngay cả đám cưới của nó tôi cũng...
Continue Reading →
Hoàng Yến Của Chồng Tôi

Hoàng Yến Của Chồng Tôi

0 Type: Genres:
Sau khi kết hôn, cuộc sống hôn nhân quá đỗi tẻ nhạt, tôi bèn nuôi một con chim hoàng yến để giải khuây. Không ngờ tin này lại truyền đến tai người chồng liên hôn của tôi. Từ ngày đó trở đi, anh bắt đầu thường xuyên về nhà. Thậm chí… còn bày ra đủ...
Continue Reading →
Con Trai Bí Mật Của Thái Tử Gia Bắc Kinh

Con Trai Bí Mật Của Thái Tử Gia Bắc Kinh

0 Type: Genres:
Năm hai mươi lăm tuổi, tôi sinh cho thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh. Thân phận không tương xứng, tôi và anh ta không có tương lai, vì vậy tôi cầm tiền và tài nguyên nhà họ Hạ đưa cho rồi chia tay với anh ta. Cho đến năm năm sau, trong...
Continue Reading →
Bé Cưng” Tôi Nuôi Trên Mạng Hóa Ra Là Trai Đẹp

Bé Cưng” Tôi Nuôi Trên Mạng Hóa Ra Là Trai Đẹp

0 Type: Genres:
Tôi nhận hỗ trợ một em gái có hoàn cảnh khó khăn trên mạng, nghe nói em ấy gầy gò nhỏ bé, đến cơm cũng không được ăn no. Tôi rất thương em, tuần nào cũng chuyển tiền rồi nhắn tin tâm sự: 【Bé cưng, em đang tuổi ăn tuổi lớn, không được tiết kiệm...
Continue Reading →
Cưa Đổ Crush Hộ Bạn Thân, Ai Ngờ Cậu Ta Cưa Lại Tôi

Cưa Đổ Crush Hộ Bạn Thân, Ai Ngờ Cậu Ta Cưa Lại Tôi

0 Type: Genres:
Cô bạn thân phải lòng đại thần trường Đại học A, cứng đầu theo đuổi suốt mấy tuần liền. Vậy mà đối phương đến một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho nó. Nó cảm thấy một mình đơn độc quá, bèn đẩy luôn bạn của anh ta cho một “con bệnh” là tôi...
Continue Reading →
Sau Khi Biết Tôi Không Phải Định Mệnh Của Anh

Sau Khi Biết Tôi Không Phải Định Mệnh Của Anh

0 Type: Genres:
Bởi vì độ tương thích đạt mức một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân bị buộc phải cưới tôi. Nhưng sau khi kết hôn, anh ta vẫn luôn chẳng chút hứng thú gì với tôi. Tôi chỉ còn cách nghĩ đủ mọi trò, ngày nào cũng tìm anh ta “làm chuyện đó”. Tôi...
Continue Reading →
Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay