Truyện Mới Hay
  • Home
  • New
Sign in Sign up
  • Home
  • New
  • Home
  • New
Sign in Sign up
Prev
Novel Info

Cô Bé Mồ Côi - Chương 6

  1. Home
  2. Cô Bé Mồ Côi
  3. Chương 6
Prev
Novel Info

10

Chuyện xảy ra trong buổi thẩm định, nhanh chóng đến tai Trương Bác Văn.

Anh ta đã dùng mối quan hệ cá nhân để lấy toàn bộ video giám sát và nội dung tin nhắn.

Khi tận mắt thấy vợ mình vì thù hận mà không ngần ngại dùng thủ đoạn hèn hạ để phá hoại người khác, thậm chí còn lấy danh nghĩa của anh để đi hứa hẹn sắp xếp công việc cho kẻ khác — cái nhìn của anh về tôi đã thay đổi hoàn toàn.

Còn đối với Cố Đình, là hoàn toàn ghê tởm và thất vọng.

Anh ta không còn chần chừ gì nữa.

Trực tiếp đưa cho Cố Đình một tờ đơn ly hôn từ luật sư, kèm theo giấy yêu cầu xét nghiệm ADN.

Cố Đình, hoàn toàn sụp đổ.

Cô ta cùng mẹ — bà mẹ chồng từng ngạo mạn không ai sánh bằng của tôi — tìm đến căn hộ tôi đang thuê.

Lần này, họ không đập cửa, không chửi rủa.

Khi cửa mở ra, bà mẹ chồng từng oai phong lẫm liệt, cùng cô em chồng từng chua ngoa hỗn láo, “bịch” một tiếng, quỳ sụp xuống ngay trước mặt tôi.

“Niên Niên! Là mẹ sai rồi! Mẹ ngày trước bị mỡ heo che mắt! Con nể mặt thằng Quý, nể tình nhà ta nuôi con ba năm trời, con giúp em con một lần đi!”

Bà mẹ chồng hoàn toàn khác xa với vẻ hống hách thường ngày, nước mắt nước mũi giàn giụa, vừa nói vừa giơ tay tát liên tục vào mặt mình.

“Là mẹ không đúng! Mẹ không phải là người! Con nói với Trương Bác Văn đi, nói đứa bé chính là con của nó! Con nói với nó, mấy lời trong bữa tiệc gia đình hôm đó đều là con bịa ra, được không? Nó không thể mất gia đình này được!”

Cố Đình cũng ôm lấy chân tôi, khóc không thành tiếng.

“Chị dâu, em sai rồi, em thật sự sai rồi! Em không nên mắng chị, không nên hại chị! Chị nói với anh Văn là đứa bé là con anh ấy, em van xin chị đó! Chỉ cần chị chịu giúp em, bao nhiêu tiền em cũng đưa! Một triệu! Em cho chị một triệu!”

Một triệu?

Tôi nhìn hai người họ, chẳng khác nào đang nhìn hai con hề vừa buồn cười vừa đáng thương.

Tiền, xin lỗi, quỳ gối.

Đó là tất cả những gì họ có thể nghĩ ra để giải quyết vấn đề.

Họ mãi mãi sẽ không hiểu được rằng có những tổn thương là không thể bù đắp.

Có những sự tôn nghiêm, không thể mua lại bằng tiền.

Tôi nhẹ nhàng rút chân về, đứng thẳng nhìn xuống họ từ trên cao.

“Ngày đó, khi bà chỉ vào mặt tôi mà chửi tôi là hàng rẻ tiền, bà có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?”

Giọng tôi rất nhỏ, nhưng lại khiến tiếng khóc của họ im bặt tức thì.

“Ngày đó, cả nhà các người xem tôi như bao cát trút giận, như tấm lót chân để bước qua, các người có từng nghĩ đến hậu quả không?”

Tôi nhìn gương mặt trắng bệch của Cố Đình, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười tàn nhẫn.

“Bây giờ đến cầu xin tôi sao? Muộn rồi.”

“Tôi thích nhìn bộ dạng của cô bây giờ – cầu mà không được, đau khổ tột cùng, rồi từ từ mục rữa.”

Nói xong, tôi không buồn nhìn họ thêm một lần nào nữa, thẳng tay “rầm” một tiếng, đóng sập cửa trước mặt hai mẹ con họ.

Bên ngoài, là tiếng khóc gào thảm thiết và cầu xin tuyệt vọng.

Tôi hoàn toàn phớt lờ, chỉ lặng lẽ bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống con phố đông đúc phía dưới.

Trong lòng, bình lặng đến lạ.

Không lâu sau, tôi nhận được cuộc gọi từ luật sư của Trương Bác Văn. Anh ta muốn tôi ra tòa làm nhân chứng cho vụ ly hôn của anh ấy.

Tôi đồng ý.

Kết quả xét nghiệm ADN nhanh chóng được gửi về.

Không nằm ngoài dự đoán.

Đứa bé, quả nhiên không phải con ruột của Trương Bác Văn.

Chứng cứ rành rành.

11

Tại phiên tòa, Cố Đình mặt mũi xám xịt, không phản bác được bất kỳ cáo buộc nào từ phía luật sư của Trương Bác Văn.

Lừa kết hôn, ngoại tình khi còn trong hôn nhân, cố tình phá hoại thương mại…

Mỗi tội danh đều đủ để đẩy cô ta xuống vực sâu không lối thoát.

Phán quyết được đưa ra nhanh chóng.

Trương Bác Văn không chỉ ly hôn thành công, mà còn kiện Cố Đình với lý do lừa đảo, yêu cầu hoàn trả toàn bộ tài sản đã tặng trong thời kỳ hôn nhân – bao gồm cả căn nhà họ mới dọn vào, và chiếc xe hơi giá trị cao.

Cố Đình ra đi tay trắng.

Cô ta ôm theo một đứa bé không được cha ruột thừa nhận, cũng bị cha nuôi vứt bỏ, từ một phu nhân khiến bao người ghen tị, chỉ sau một đêm trở thành trò cười lớn nhất trong giới.

Còn ông chủ phòng tranh họ Chu – Chu Khởi Hoa, khi vợ chính thất biết được mọi chuyện từ Trương Bác Văn, đã làm ầm ĩ không để yên.

Cổ phiếu công ty của Chu Khởi Hoa lao dốc, bản thân ông ta bối rối không kịp trở tay. Để dập lửa giận của vợ, ông ta lập tức cắt đứt hoàn toàn liên lạc với Cố Đình, thậm chí còn tuyên bố trước truyền thông: “Tôi không quen biết người phụ nữ đó.”

Cố Đình, thực sự trở thành kẻ cô độc, không chốn nương thân.

Mẹ chồng cũ của tôi, Lưu Phương, không chịu nổi cú sốc chồng chất, đổ bệnh, đột quỵ, nửa người liệt nằm trong bệnh viện.

Để chữa trị cho mẹ, để giúp em gái trả số tiền bị Trương Bác Văn kiện đòi, nhà họ Cố buộc phải bán đi căn nhà duy nhất của họ.

Căn nhà mà tôi từng nghĩ là tổ ấm của mình – nơi tôi đã gửi gắm ba năm thanh xuân và bao nước mắt.

Còn Cố Vĩ, cuối cùng cũng đặt bút ký vào đơn ly hôn.

Anh ta cầm theo bản thỏa thuận ly hôn, đến gặp tôi lần cuối.

Anh gầy đi nhiều, tiều tụy hẳn, đôi mắt đầy tơ máu, không còn chút phong độ như xưa.

“Niên Niên, anh đã ký rồi. Anh chỉ xin em, nể tình vợ chồng bao năm, giúp gia đình anh một lần. Tiền thuốc của mẹ anh, khoản nợ của Đình Đình… anh thật sự không còn đường lui nữa…”

Anh đứng trước mặt tôi, cúi đầu, giọng khàn đặc, tràn ngập tuyệt vọng.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa một tập tài liệu cho luật sư của mình.

Đó là bản sao các giấy tờ và biên lai chuyển khoản, chứng minh mẹ chồng tôi năm xưa đã lén dùng mười vạn đồng tiền hồi môn của tôi để mua xe cho Cố Đình.

Tôi tình cờ phát hiện ra và lén giữ lại từ trước.

Luật sư của tôi, với thái độ công vụ rõ ràng, nhìn Cố Vĩ và nói:

“Anh Cố, theo tính toán của chúng tôi, không những anh và gia đình anh không thể chia bất kỳ tài sản hôn nhân nào từ cô Tô, mà ngược lại, còn phải bồi hoàn khoản hồi môn đã bị chiếm dụng trái phép, cùng với những chi tiêu chung mà cô ấy đã bỏ ra cho gia đình anh trong những năm qua. Cụ thể, chúng tôi sẽ gửi bảng kê chi tiết qua email của anh.”

Cố Vĩ ngẩng đầu, trừng mắt nhìn tôi, rồi quay sang nhìn luật sư bên cạnh.

Mặt anh từ đỏ chuyển trắng, cuối cùng xám xịt như tro tàn.

Lúc đó anh mới hiểu, anh không chỉ mất tôi, mất gia đình, mà còn mất sạch mọi thứ.

Anh bước đi xiêu vẹo, như kẻ mất hồn.

Còn tôi, nhận lại tất cả những gì mình xứng đáng có, chính thức cắt đứt mọi ràng buộc với cái gia đình từng khiến tôi nghẹt thở đó.

Bước ra khỏi văn phòng luật sư, ánh nắng rực rỡ phủ lên người tôi, ấm áp đến lạ.

Tôi biết, mình đã thực sự tự do.

12

Tôi rời khỏi thành phố gắn với quá nhiều ký ức tồi tệ.

Tôi dùng số tiền đòi lại được, cộng với tiền tiết kiệm bao năm, mua đứt một căn hộ có cửa sổ sát đất tại một thành phố ven biển phía Nam – một nơi hoàn toàn thuộc về mình.

Vì dự án trước đó làm quá tốt, tôi được một công ty dược phẩm lớn hơn mời về làm trưởng nhóm R&D cho phòng nghiên cứu mới thành lập.

Tôi đổi xe mới, trang trí căn nhà nhỏ của mình ấm áp, tinh tế – từng góc nhỏ đều mang dấu ấn cá nhân tôi.

Trong công việc, tôi quen một vị luật sư rất giỏi.

Chính là người từng giúp tôi xử lý vụ ly hôn. Anh ấy nhẹ nhàng, nho nhã, thông minh và điềm đạm.

Chính anh là người từng bước dẫn dắt tôi thu thập chứng cứ, giúp tôi giành được quyền lợi lớn nhất.

Sau khi dự án kết thúc, anh bắt đầu rủ tôi đi ăn, xem phim.

Anh chưa từng hỏi tôi về quá khứ, nhưng ánh mắt anh luôn lặng lẽ nói rằng: anh hiểu những gì tôi đã trải qua, và anh sẵn sàng cùng tôi bước tiếp.

Chúng tôi không vội vàng xác định quan hệ, cứ như bạn bè, từ tốn và đúng nhịp – vừa vặn đẹp.

Cuộc sống bây giờ, rực rỡ và rộng mở.

Một lần, khi tôi đang mua sắm ở siêu thị, trước sạp trái cây giá rẻ ngoài cửa, tôi bắt gặp một bóng hình quen thuộc nhưng xa lạ.

Cố Đình – từng là tiểu thư kiêu kỳ, giờ ôm đứa trẻ đang khóc nấc, mặt đỏ tía tai cãi nhau với người bán rau chỉ vì vài xu tiền lẻ.

Cô ta mặc bộ đồ cũ xù lông, tóc khô xơ, mặt mũi hốc hác – chẳng còn chút nào của cô gái kiêu sa năm xưa.

Cô ta cũng nhìn thấy tôi. Nhìn thấy chiếc xe trắng bóng loáng phía sau tôi. Nhìn thấy nụ cười thanh thản trên mặt tôi.

Ánh mắt cô ta lập tức trở nên phức tạp.

Ghen tỵ, tức tối, oán độc, và không giấu nổi vẻ thảm hại.

Tôi không dừng lại, thậm chí không dành cho cô ta thêm một ánh nhìn.

Tôi chỉ bình thản, khởi động xe, lướt chậm qua bên cô ta.

Trong gương chiếu hậu, bóng dáng ấy càng lúc càng nhỏ, cuối cùng chỉ còn là một dấu chấm mờ nhòe.

Tôi nghe nói, Cố Vĩ vì trả nợ mà vừa chạy bàn vừa phát tờ rơi, gầy rạc cả người.

Còn tôi, chỉ lặng lẽ lái xe, ngược gió biển, đi đến một cuộc hẹn mới.

Những con người ấy, những chuyện ấy – đều đã là kiếp trước của tôi rồi.

Tôi không còn ngoái đầu nhìn lại.

Tôi biết, người đàn ông từng là cả tuổi trẻ đau thương của tôi, giờ chỉ còn là phông nền mờ nhạt trong cuộc sống hạnh phúc hiện tại của tôi.

Dưới ánh nắng, bóng ba người nhà tôi trải dài mãi mãi.

Còn anh ta, vĩnh viễn bị mắc kẹt trong vùng bóng tối đó.

Với anh ta mà nói, đó có lẽ là sự trừng phạt tàn nhẫn hơn cả nghèo đói:

Là tận mắt chứng kiến mình đánh mất báu vật vô giá, rồi sống phần đời còn lại trong nuối tiếc không nguôi.

Hết

Prev
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

627807341_122142502599125184_8452691886680280020_n-3

Duy Đông

640753982_122112213099217889_974531191606311053_n

Bao Lì Xì Hai Mặt

633735685_122110220091217889_6663232849975436013_n-8

Tôi Cưới Bạn Của Chồng

633589655_122110404747217889_5938373065604144617_n-3

Cô Bé Mồ Côi

633588126_122110376607217889_8710322138591399134_n-3

Sống một đời vui vẻ

629282440_122110280463217889_336808890670349993_n-1

Thiên kim thật sự nhà họ Kỷ

634520676_122193704510494839_3634015191543477778_n-1

Chị tôi là gái bán hoa trong làng

50ac4690-74cf-47e3-89f6-3a74bc2956ab
Hệ Liệt Người Cá Kỳ Ảo
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
bay-ngay-bay-dem
Bảy Ngày Bảy Đêm
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
761
Nuông Chiều – Tiểu Nan Qua
Chương 4 24/07/2025
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
Advanced
  • Home
  • New

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay