Truyện Mới Hay
  • Home
  • New
Sign in Sign up
  • Home
  • New
  • Home
  • New
Sign in Sign up
Next

CON BÚP BÊ CỦA TIỂU KỲ - CHƯƠNG 1

  1. Home
  2. CON BÚP BÊ CỦA TIỂU KỲ
  3. CHƯƠNG 1
Next

Năm tôi bốn tuổi, tôi và em gái cùng bị đuối nước, chỉ có mình tôi sống sót, từ đó mẹ hận tôi đến tận xương tủy.

Ban đêm, bà vô số lần cầm những “viên kẹo” đủ màu, muốn cạy miệng tôi nhét vào, nhưng lần nào cũng bị bố kịp thời ngăn lại.

Về sau, tôi để tóc dài, mặc váy hoa nhí, cố gắng sống thành cái bóng của em gái, chỉ khi đó mẹ mới chịu nhìn tôi thêm một chút.

Cho đến ba năm sau, mẹ lại mang thai, bà nói đó là em gái đã chết quay về.

Tôi thay mẹ vui mừng, em gái trở về rồi, thật tốt quá…

Vậy thì căn nhà này, cũng không còn cần đến kẻ thế thân như tôi nữa.

Tôi lấy ra những “viên kẹo” năm đó mẹ từng muốn ép tôi nuốt, lặng lẽ nuốt xuống.

1

“Viên kẹo” tan ra trong miệng, vị đắng lan khắp khoang miệng, tôi không nhịn được khom người nôn khan, nước chua lẫn nước bọt trào lên nơi khóe môi.

Đó là thứ mẹ giấu từ ba năm trước, sâu nhất trong tủ quần áo; khi ấy, bà thường ngồi bên giường tôi lúc nửa đêm, ánh mắt trống rỗng mà nói:
“Sao mày còn chưa chịu chết đi?”

Bây giờ, tôi chỉ là đang thành toàn cho chấp niệm năm xưa của mẹ.

Tôi mặc chiếc váy hoa của con gái, gấu váy đã sờn rách; đây là kiểu váy em gái từng mặc đến cũ, thực ra từ rất lâu rồi đã không còn vừa với tôi nữa.

Nhưng mẹ nói… tôi phải luôn mặc như vậy, mới giống em gái.

Từ phòng khách vọng lại tiếng cười của mẹ, dịu dàng đến mức tôi chưa từng nghe qua.

Bà vừa xoa bụng vừa nói chuyện với bố:
“Bác sĩ nói lần này chắc chắn là con gái, anh xem thai này ổn biết bao.” Giọng bà ngọt đến phát ngấy, “Sau này… em sẽ không phải nhìn cái mặt của thằng quỷ đòi nợ kia nữa.”

Tôi muốn nhìn thêm lần cuối nụ cười của mẹ.

Vừa ra đến cửa, bố đã thấy tôi trước, nhíu mày hỏi: “Hạo Hạo, sao không đi làm bài tập?”

Ánh mắt ông lướt qua chiếc váy hoa trên người tôi rồi vội vàng dời đi, như thể nhìn thấy thứ gì đó chướng mắt.

Mẹ quay đầu lại thấy tôi, nụ cười trên mặt lập tức đông cứng: “Ai cho mày ra đây? Tóc lại ngắn rồi, không phải đã bảo mày nuôi dài giống Tiểu Kỳ sao?”

Bà bước nhanh tới, dùng ngón tay chọc mạnh vào trán tôi: “Suốt ngày chỉ tổ làm người ta lo, đợi Tiểu Kỳ sinh ra, mày mà dám bắt nạt nó, tao đánh gãy chân mày.”

Tôi co người lùi lại, vết đỏ trên trán hơi đau rát.

“Viên kẹo” trong bụng dường như bắt đầu tan, từng cơn đau dồn dập kéo tới, đau đến mức tôi phải khom người xuống.

Bố định bước tới đỡ tôi, mẹ liền kéo ông lại: “Đừng chạm vào nó, biết đâu lại giả bệnh để cầu thương hại.”

Tôi cắn môi không nói gì, chậm rãi lê từng bước về phòng.

Mỗi bước đi, bụng tôi như bị dao cắt, tứ chi dần tê dại, đến cả bàn tay bám vào khung cửa cũng run rẩy không ngừng.

Tôi nằm xuống giường, cơ thể bắt đầu co giật không kiểm soát.

Cửa phòng bị đẩy ra, bố bưng một cốc nước ấm đi vào.

Ông đặt cốc nước lên đầu giường tôi, do dự rất lâu rồi mới nói: “Hạo Hạo, mẹ con đang mang thai, tâm trạng không tốt, con đừng để trong lòng.”

Tôi lắc đầu, nhưng chỉ phát ra được tiếng rên khe khẽ, trong tầm nhìn bóng dáng bố bắt đầu chồng lên nhau.

Bố thở dài, cuối cùng chỉ giúp tôi kéo lại chăn: “Ngủ một giấc cho ngon, mai là sẽ ổn thôi.”

Khi ông rời đi, ông khép cửa lại, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.

Tôi lấy con búp bê vải giấu dưới gối ra, đó là thứ em gái thích nhất khi còn sống.

Vải búp bê đã mòn đến bóng lên, ngày nào tôi cũng lau chùi cho nó sạch sẽ.

Mẹ nói đây là đồ của Tiểu Kỳ, bảo tôi phải giữ cho cẩn thận; lần trước bị bạn học cướp mất, tôi liều mạng chịu đánh mới giành lại được.

Dần dần, trước mắt tôi mờ đi, tôi ôm chặt con búp bê vào lòng, nhắm mắt lại.

Mẹ à, em gái sắp quay về rồi, mẹ cũng sẽ không còn phải khó chịu khi nhìn thấy con – kẻ thế thân này nữa.
Như vậy, thật tốt.

2

Dần dần, tôi cảm thấy mình không còn đau nữa.

Tôi giống như một cánh bồ công anh bị gió thổi tung lên, nhẹ nhàng bay lơ lửng giữa không trung, có thể nhìn rõ thân thể nhỏ bé đang nằm trên giường kia.

Chiếc váy hoa nhăn nhúm quấn lấy cậu bé ấy, gương mặt trắng bệch như giấy, đôi môi mang màu tím tái bất thường, khóe miệng còn dính dịch mật chưa kịp lau sạch, trong tay vẫn nắm chặt con búp bê vải.

Khi mẹ đẩy cửa bước vào, tôi đang cúi đầu nhìn đôi tay của mình.

Chúng trong suốt, ánh nắng có thể xuyên qua, tôi thậm chí còn nhìn thấy cả tấm ảnh của em gái.

Mẹ không nhìn tôi đang nằm trên giường, mà đi thẳng đến bàn học, cầm bức ảnh của em gái lên lau đi lau lại, vừa lau vừa lẩm bẩm:
“Tiểu Kỳ à, hôm nay mẹ đi mua cho con một cái nôi mới, con thích màu hồng hay màu xanh?”

Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

627355670_122108275263217889_7530551295076232012_n-1

Năm mười chín tuổi

627242136_122108324625217889_7821182384580536266_n-1

Bạch Nguyệt Quang Của Chồng

603878882_122297204282068757_6371108602454056575_n

Một Kiếp Đau Vì Tình

624911207_122108616393217889_5753495475224128141_n

Giá Như Chưa Từng Yêu

624962996_122108216295217889_8279259539095597035_n-1

Chuột Da Người

625675307_122108176317217889_2181797458271398412_n-1

Cha ta từ chiến trường mang về một nữ y

628052823_122113807629161130_4738919207973253574_n

Thư Lặc

50ac4690-74cf-47e3-89f6-3a74bc2956ab
Hệ Liệt Người Cá Kỳ Ảo
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
bay-ngay-bay-dem
Bảy Ngày Bảy Đêm
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
761
Nuông Chiều – Tiểu Nan Qua
Chương 4 24/07/2025
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
Advanced
  • Home
  • New

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay