Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Next

Con Chim Quay Về - Chương 1

  1. Home
  2. Con Chim Quay Về
  3. Chương 1
Next

Ngày Trầm Tri Ý chết, Bắc Kinh đổ xuống một trận tuyết lớn.

Cô nhảy từ sân thượng của Bệnh viện Thịnh Hòa.

Tuyết hôm ấy trắng đến chói mắt, càng làm nổi bật vệt máu loang ra dưới thân cô — đỏ rực đến rợn người. Giống như một đóa hồng mai nở giữa băng thiên tuyết địa, đẹp đến tàn nhẫn, mà cũng tàn nhẫn đến đẹp.

Khi tin tức truyền đến tai Hoắc Cảnh Thâm, anh đang dự tiệc đính hôn.

Bên cạnh anh là người con gái anh nhớ thương suốt mười hai năm — Ôn Tri Dư, “bạch nguyệt quang” trong lòng anh.

“Hoắc tổng… cô Trầm… không còn nữa.”

Giọng trợ lý truyền qua điện thoại rất khẽ, mang theo sự run rẩy không đành lòng.

Tay Hoắc Cảnh Thâm cầm ly rượu vang khựng lại trong giây lát. Những ngón tay thon dài khẽ siết chặt, trên thành ly phản chiếu gương mặt lạnh lùng đến gần như vô cảm của anh.

“Biết rồi.”

Anh cúp máy, thậm chí không hỏi thêm một câu.

Ôn Tri Dư nghiêng đầu nhìn anh, giọng nói dịu dàng như nước suối tháng Ba:

“Anh Cảnh Thâm, có chuyện gì sao?”

“Không có gì.”

Anh đặt ly rượu xuống, đưa tay giúp cô chỉnh lại lọn tóc mai: “Tiếp tục đi.”

Trong sảnh tiệc, tiếng chúc tụng rộn ràng, ly rượu chạm nhau lanh canh. Người thừa kế nhà họ Hoắc cuối cùng cũng ôm được người trong mộng.

Không ai nhắc đến người phụ nữ tên Trầm Tri Ý — người đã làm vợ Hoắc Cảnh Thâm suốt ba năm, nhưng chưa từng được anh nhìn thẳng dù chỉ một lần, người vợ cũ hèn mọn đến mức chìm trong bụi trần.

Cũng không ai biết, ba tiếng trước đó, Trầm Tri Ý đã đứng bên rìa sân thượng, nhìn xuống phía dưới rất lâu, rất lâu.

Gió lạnh thốc vào bộ đồ bệnh nhân mỏng manh. Cô gầy đến chỉ còn da bọc xương, trên cổ tay vẫn còn cắm kim truyền chưa kịp rút, ống truyền dịch trong suốt bay lơ lửng trong gió như chiếc đuôi diều đứt dây.

Trên màn hình điện thoại của cô, dòng tin nhắn cuối cùng dừng lại ở hai chữ lạnh lẽo —

Đã xem.

Đó là tin nhắn cuối cùng cô gửi cho Hoắc Cảnh Thâm: “Hình như… em không chống đỡ nổi nữa rồi.”

Đã xem.

Không hồi âm.

Trầm Tri Ý khẽ cười. Nước mắt chảy dọc theo khóe miệng khô nứt, bị gió thổi lạnh buốt.

Cô đặt điện thoại lên lan can sân thượng, úp màn hình xuống — như thể không muốn nhìn thấy dấu hiệu “đã xem” ấy thêm lần nào nữa.

Sau đó, cô bước về phía trước một bước.

Tuyết bay đầy trời, giống hệt những mảnh giấy tung lên trong ngày cô gả cho anh.

Ngày hôm đó, cô mặc váy cưới trắng tinh, cười đến cong cả đôi mắt.

Còn anh, ngay cả nhìn cô một lần cũng không.

Ngày Trầm Tri Ý gả vào nhà họ Hoắc, cả giới thượng lưu kinh thành đều chờ xem trò cười.

Ai mà không biết trong lòng Hoắc Cảnh Thâm chỉ có Ôn Tri Dư? Năm đó nhà họ Ôn gặp biến cố, Ôn Tri Dư ra nước ngoài, Hoắc Cảnh Thâm theo đuổi cô ta suốt mười hai năm không bỏ cuộc.

Giờ đây anh đột nhiên cưới một cô gái mồ côi không gia thế, không hậu thuẫn — tất cả mọi người đều hiểu rõ: đây chẳng qua chỉ là một cuộc giao dịch bị ép buộc trước lúc lâm chung của ông cụ Hoắc.

“Cháu trai tôi cần một người vợ để ổn định cục diện của Hoắc thị.”

Ông cụ Hoắc nằm trên giường bệnh, bàn tay gầy guộc nắm lấy tay Trầm Tri Ý, trong đôi mắt đục ngầu thoáng qua nét áy náy.

“Tri Ý, là ông làm khổ cháu rồi. Cha cháu năm xưa từng cứu mạng ông, nhà họ Hoắc nợ nhà họ Trầm, cả đời này cũng không trả hết. Nhưng thằng bé Cảnh Thâm… trong lòng nó đã có người.”

“Cháu biết mà, ông nội.”

Trầm Tri Ý mỉm cười ngoan ngoãn, lộ ra hai lúm đồng tiền nhạt: “Cháu không để ý đâu ạ.”

Cô nói không để ý — là thật sự không để ý.

Bởi vì từ năm mười lăm tuổi, cô đã thích Hoắc Cảnh Thâm rồi.

Năm ấy, cô vẫn là một cô bé mờ nhạt nhất trong cô nhi viện, mặc bộ đồng phục học sinh đã bạc màu, nằm úp người trên hàng rào sắt nhìn ra ngoài.

Một chiếc Maybach màu đen dừng lại bên đường. Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt nghiêng lạnh trắng của thiếu niên.

Anh chỉ vô tình đi ngang qua, ánh mắt thậm chí không dừng trên người cô dù chỉ nửa giây.

Nhưng chỉ một cái nhìn thoáng ấy, Trầm Tri Ý ghi nhớ suốt cả đời.

Sau này cô mới biết, thiếu niên đó tên là Hoắc Cảnh Thâm — người thừa kế duy nhất của tập đoàn Hoắc thị ở Bắc Kinh.

Sau đó, cô liều mạng học tập, thi đỗ Đại học Bắc Kinh, tốt nghiệp với thành tích đứng đầu toàn trường, rồi chen chân vào bộ phận thiết kế thuộc tập đoàn Hoắc thị, chỉ làm một nhà thiết kế bé nhỏ —

Tất cả chỉ vì muốn ở gần anh hơn một chút, lại gần thêm một chút nữa.

Cô từng nghĩ, chỉ cần mình đủ cố gắng, đủ ưu tú, thì sớm muộn gì anh cũng sẽ nhìn thấy cô.

Nhưng cô đã sai.

Ngày đầu tiên sau khi kết hôn, Hoắc Cảnh Thâm đã đặt ra quy tắc.

“Trầm Tri Ý, giữa tôi và cô chỉ là quan hệ hợp đồng. Cô có thể ở nhà họ Hoắc, nhưng phòng ngủ chính là của tôi, cô ở phòng khách. Không được xuất hiện trong các buổi xã giao của tôi, không được lấy thân phận bà Hoắc ra ngoài, cũng không được—”

Anh ngừng lại, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua người cô, như đang nhìn một món đồ trang trí không quan trọng,

“—làm phiền cuộc sống của tôi.”

Trầm Tri Ý đứng giữa phòng khách rộng lớn, ngón tay nắm chặt tà váy cưới, móng tay gần như bấm sâu vào da thịt.

Cô cúi mắt, khẽ đáp: “Được.”

Từ hôm đó, cô trở thành một cái bóng trong suốt ở nhà họ Hoắc.

Mỗi sáng năm giờ, cô đều dậy sớm tự tay hầm canh, chuẩn bị bữa sáng. Hoắc Cảnh Thâm chưa từng ăn, cô liền đổ đi, hôm sau lại tiếp tục làm. Căn biệt thự rộng lớn luôn được cô sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, nhưng anh một tháng cũng chẳng về nhà mấy lần, mà có về thì cũng đi thẳng lên lầu, cửa phòng đóng chặt.

Cô nhắn tin cho anh, anh mãi mãi chỉ trả lời hai chữ: “Biết rồi.”

Có lúc, đến hai chữ ấy anh cũng lười trả lời.

Quản gia Trình nhìn không nổi, lén thở dài: “Phu nhân, hà tất phải thế này?”

Trầm Tri Ý mỉm cười, bỏ hộp bánh quế hoa vừa làm xong vào túi giữ nhiệt: “Không sao đâu, là tôi tự nguyện mà.”

Cô từng nghĩ, thời gian sẽ mài mòn tất cả.

Cho đến khi Ôn Tri Dư trở về nước.

Ngày Ôn Tri Dư về nước, Hoắc Cảnh Thâm hủy một buổi đàm phán thương mại trị giá ba mươi tỷ, tự mình lái xe ra sân bay đón cô.

Khi đó, Trầm Tri Ý đã gả vào nhà họ Hoắc được tám tháng.

Cô nhìn thấy tin này… trên báo.

Tại cửa đến của sân bay thủ đô, Hoắc Cảnh Thâm mặc áo khoác dài màu đen, trên tay ôm một bó hoa hồng trắng. Anh đứng giữa đám đông, ánh mắt chăm chú nhìn về phía lối ra, khóe môi hơi cong lên —

Đó là biểu cảm mà Trầm Tri Ý chưa từng thấy trên gương mặt anh.

Dịu dàng, mong chờ, và còn có cả niềm vui thận trọng.

Khi Ôn Tri Dư bước ra từ lối đi, cô mặc áo khoác màu kem nhạt, tóc dài xõa vai, ngũ quan tinh xảo như người bước ra từ tranh vẽ. Vừa nhìn thấy Hoắc Cảnh Thâm, cô liền mỉm cười, hốc mắt ửng đỏ, mang theo sự yếu mềm và vui mừng của ngày trùng phùng sau xa cách.

“Anh Cảnh Thâm.”

Next
655186854_122125246761054438_3143674717515104543_n
25 Năm Làm Nền, Một Ngày Lật Bàn
Chương 13 1 ngày ago
Chương 12 1 ngày ago
afb-1774318685
Ngày Thứ Ba Ở Căn Nhà Mới
CHƯƠNG 7 3 giờ ago
CHƯƠNG 6 1 ngày ago
Hầu Phủ Phụ Tử Tuyệt Tình
Chương 7 1 ngày ago
Chương 6 1 ngày ago
afb-1774224405
Hầu Phu Nhân Không Tranh
Chương 5 3 giờ ago
Chương 4 1 ngày ago
616553190_902392808842997_7607940721596963539_n
Hộp Gỗ Rỗng
Chương 7 1 ngày ago
Chương 6 1 ngày ago
afb-1774491386
Sau Khi Anh Quên Tôi
Chương 5 1 giờ ago
Chương 4 1 ngày ago
595424987_1174369941551290_8493591028034328259_n-1
Xa Cách
Chương 4 1 ngày ago
Chương 3 1 ngày ago
622870978_122255615762175485_4018837799188676048_n-2
Cơn Bão Đoạn Tuyệt Máu Mủ
Chương 12 1 ngày ago
Chương 11 1 ngày ago
afb-1774059488

Bí Mật Sau Cánh Cửa Nửa Đêm

afb-1774318072

Tụ Bảo Bồn Của Cả Thôn

afb-1774317979

Trọng Sinh Đoạt Phượng Vị

Ba Mươi Năm Hào Môn

afb-1774224607

Mượn Sân Tôi Cưới Vợ, Anh Mất Luôn Cả Vợ

653580942_1526307566170683_8090921856267278463_n-1

Vào khoảng khác tái sinh

652456032_833516039786419_8536640789456763542_n-2

Ở kiếp trước

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay