Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Prev
Next

Con Chim Quay Về - Chương 3

  1. Home
  2. Con Chim Quay Về
  3. Chương 3
Prev
Next

Cô đã vì anh mà thức trắng không biết bao nhiêu đêm chờ đợi. Nuốt xuống không biết bao nhiêu viên thuốc đắng chát. Chịu đựng không biết bao nhiêu lời mỉa mai, khinh rẻ của những phu nhân hào môn.

Một mình ôm trái tim có thể ngừng đập bất cứ lúc nào, gắng gượng sống trong chiếc lồng son lộng lẫy này —

Đổi lại… chỉ là một câu: “Về phòng cô đi.”

Trầm Tri Ý không khóc.

Đột nhiên, cô cũng chẳng muốn khóc nữa.

Cô chỉ lặng lẽ nhìn Hoắc Cảnh Thâm một cái, rồi mỉm cười.

Nụ cười ấy rất nhạt, nhạt như nét mực cuối cùng trên bức thủy mặc còn chưa khô hẳn — chỉ cần một cơn gió thổi qua là tan biến.

“Được.”

Cô xoay người trở về phòng.

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, cô tựa lưng vào cửa, chậm rãi trượt xuống ngồi bệt dưới đất. Chiếc bánh trên bàn vẫn còn đó, sáp nến đã đông lại thành một vệt trắng nhỏ như giọt lệ.

Trầm Tri Ý giơ tay, rút cây nến ra khỏi bánh.

Cô nhìn cây nến mảnh khảnh ấy, bỗng nhiên thấy mình giống hệt nó —

Đã đốt cháy toàn bộ bản thân, mà vẫn không đủ thắp sáng trước mắt anh dù chỉ một tấc.

Sáng hôm sau, cô đưa đơn ly hôn.

Hoắc Cảnh Thâm nhìn bản thỏa thuận, hàng mày khẽ nhíu lại gần như không thể nhận ra.

“Thông suốt rồi?”

“Thông suốt rồi.”

Giọng Trầm Tri Ý rất bình thản.

“Trong thỏa thuận có ghi rõ, tôi không cần bất cứ tài sản nào. Nhà cửa, xe cộ, tiền tiết kiệm — đều không cần. Chỉ có một điều kiện.”

“Gì?”

“Cho tôi ở lại nhà họ Hoắc thêm một tháng.”

Cô không nói lý do.

Hoắc Cảnh Thâm cũng không hỏi.

Anh cầm bút, ký tên mình xuống rất dứt khoát.

“Một tháng sau dọn đi.”

Trầm Tri Ý gật đầu, cầm bản thỏa thuận rời khỏi thư phòng.

Cô không để Hoắc Cảnh Thâm nhìn thấy — mặt sau của tờ giấy đã bị móng tay cô bấm thành mấy vệt hình trăng lưỡi liềm thật sâu.

Cô cần một tháng này.

Bởi vì ca phẫu thuật của cô được xếp lịch sau ba tuần.

Đó là cơ hội cuối cùng — đổi bằng toàn bộ số tiền cô tích cóp suốt ba năm.

Tỷ lệ thành công chỉ có ba mươi phần trăm.

Nếu thành công, cô còn có thể sống.

Nếu thất bại —

Thì cũng không cần dọn đi nữa.

Ca phẫu thuật không chờ được đến ngày đó.

Năm ngày trước lịch mổ, trên đường đi siêu thị mua đồ, Trầm Tri Ý đột nhiên ngừng tim, ngã xuống giữa đường.

Người qua đường gọi cấp cứu.

Cô được đưa vào phòng ICU của Bệnh viện Thịnh Hòa. Bác sĩ lập tức phát thông báo tình trạng nguy kịch.

Chú Trình chạy đến bệnh viện, run rẩy mở cuốn bệnh án luôn mang theo bên người của Trầm Tri Ý. Những dòng kiểm tra dày đặc và các chỉ số ngày càng đáng sợ khiến ông già rơi nước mắt.

Ông lập tức gọi cho Hoắc Cảnh Thâm.

Lần này, Hoắc Cảnh Thâm không bắt máy.

Bởi vì anh đang chuẩn bị cho tiệc đính hôn với Ôn Tri Dư.

Chú Trình gọi mười bảy cuộc.

Không một cuộc nào được nghe.

Cuộc gọi thứ mười tám, là trợ lý nghe máy.

“Chú Trình, Hoắc tổng đang họp—”

“Cậu nói với cậu ấy!”

Chú Trình gần như gào lên: “Thiếu phu nhân sắp chết rồi!”

Trầm Tri Ý nằm trong ICU ba ngày.

Đêm ngày thứ ba, cô tỉnh lại.

Việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy, là nhìn sang chiếc tủ đầu giường.

Trống không.

Không hoa. Không trái cây. Không bất kỳ dấu vết nào cho thấy có người từng đến.

Khóe môi cô khẽ cong lên.

“Quả nhiên mà.”

Khi y tá vào thay thuốc, Trầm Tri Ý hỏi: “Tôi còn sống được bao lâu nữa?”

Y tá khựng lại, không dám trả lời.

Trầm Tri Ý mỉm cười: “Không sao đâu, cô cứ nói cho tôi biết.”

Y tá cúi đầu, giọng nghèn nghẹn: “Bác sĩ nói… nếu không phẫu thuật… thì có thể… bất cứ lúc nào…”

“Tôi hiểu rồi.”

Trầm Tri Ý tựa vào gối, nhìn lên trần nhà.

“Cảm ơn cô.”

Đêm đó, cô lén rút dây báo động của thiết bị theo dõi, mặc bộ đồ bệnh nhân bước ra khỏi phòng.

Hành lang rất yên tĩnh.

Mùi thuốc sát trùng tràn ngập trong không khí, ánh đèn trắng bệch khiến mọi thứ mất hết màu sắc.

Cô men theo cầu thang, từng tầng một bước lên.

Tim cô đập dữ dội, mỗi nhịp đập như muốn xé toạc lồng ngực. Cô thở dốc từng hơi lớn, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo bệnh nhân, nhưng cô không dừng lại.

Cô muốn lên sân thượng.

Cô muốn nhìn thành phố này lần cuối.

Thành phố mà cô đã liều mạng vật lộn suốt hai mươi lăm năm.

Thành phố có anh.

Khi đẩy cánh cửa sân thượng ra, gió tuyết ập vào mặt.

Hôm đó tuyết ở kinh thành rơi rất lớn.

Rất lớn.

Trầm Tri Ý đứng bên rìa sân thượng, cúi đầu nhìn xuống cảnh đèn đuốc vạn nhà phía dưới. Gió thổi tóc cô rối tung, môi cô tím tái vì lạnh, nhưng đôi mắt lại sáng đến kinh người —

Như thể gom góp cả một đời ánh sáng vào khoảnh khắc này.

Cô lấy điện thoại ra, gửi cho Hoắc Cảnh Thâm tin nhắn cuối cùng.

“Hình như… em không chống đỡ nổi nữa rồi.”

Tin nhắn gửi đi.

Rất nhanh, màn hình hiện lên hai chữ:

Đã xem.

Cô đợi một phút.

Hai phút.

Năm phút.

Mười phút.

Không có hồi âm.

Cô biết sẽ không có hồi âm.

Trầm Tri Ý đặt điện thoại lên lan can.

Cô nghĩ rất nhiều.

Nghĩ đến thiếu niên năm mười lăm tuổi cô từng nhìn qua song sắt.

Nghĩ đến bóng lưng lạnh lùng của anh trong lễ cưới.

Nghĩ đến những đêm dài một mình chịu đựng.

Nghĩ đến những bát canh bị đổ đi, những tin nhắn bị bỏ quên, những tấm chân tình bị giẫm đạp. Nghĩ đến câu “Về phòng cô đi.”

Nghĩ đến lúc anh ký đơn ly hôn, không hề do dự dù chỉ một giây.

Rồi cô không nghĩ nữa.

Cô nhắm mắt lại.

Gió tuyết tràn vào lồng ngực, lạnh buốt mà thuần khiết.

Cô bước về phía trước một bước.

Trong khoảnh khắc rơi xuống —

Hình ảnh cuối cùng lướt qua trong đầu cô không phải hận thù, cũng không phải oán trách —

Là Hoắc Cảnh Thâm.

Là hình ảnh anh mặc áo sơ mi trắng, đứng dưới ánh nắng.

Cô chưa từng thấy cảnh ấy ngoài đời.

Đó là giấc mơ cô tự dệt suốt mười năm.

Trong mơ, anh quay đầu lại, mỉm cười với cô.

Tin Trầm Tri Ý qua đời cuối cùng vẫn lan khắp Bắc Kinh.

Không phải vì có ai thực sự quan tâm đến cô.

Mà vì cô là “vợ cũ của Hoắc Cảnh Thâm”.

Truyền thông đưa tin dày đặc:

“Cựu thiếu phu nhân nhà họ Hoắc rơi lầu tử vong trong ngày diễn ra tiệc đính hôn. Nguyên nhân nghi tự sát.”

Mạng xã hội bùng nổ.

Có người đào lại quá khứ của Trầm Tri Ý — trẻ mồ côi, lớn lên ở cô nhi viện, tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh với học bổng toàn phần, một kiến trúc sư tài năng.

Có người lật lại ba năm cô gả vào nhà họ Hoắc — không hôn lễ rình rang, không trăng mật, không một bức ảnh chụp chung. Trên mạng xã hội, không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của “bà Hoắc”.

Có người tìm lại các tác phẩm thiết kế khi cô còn sống.

Tòa nhà chủ đề “Chim Trở Về” do cô thiết kế từng giành huy chương vàng cuộc thi Nhà thiết kế trẻ châu Á.

Nhận xét của ban giám khảo là:

“Tràn đầy khát vọng tột cùng về mái ấm. Mỗi đường nét đều đang tìm kiếm một nơi để quay về.”

Cơn bão dư luận quét thẳng vào tập đoàn Hoắc thị.

Hoắc Cảnh Thâm bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.

Tiệc đính hôn buộc phải hủy bỏ.

Ôn Tri Dư hoảng sợ, trốn trong căn hộ không dám ra ngoài.

Còn Hoắc Cảnh Thâm —

Anh đứng trước cửa nhà xác của Bệnh viện Thịnh Hòa, lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ cuối cùng của Trầm Tri Ý.

Cô nằm đó rất yên tĩnh.

Như thể chỉ đang ngủ.

Cú rơi từ trên cao khiến cơ thể cô chịu tổn thương nghiêm trọng, nhưng gương mặt vẫn còn nguyên vẹn.

Trắng bệch. Gầy gò. Mang theo một sự thanh thản như đã thoát khỏi trần thế.

Khóe môi cô dường như vẫn còn lưu lại một độ cong nhàn nhạt — như thể trong khoảnh khắc cuối cùng, cô đã nghĩ đến điều gì đó khiến cô cảm thấy đáng giá.

Hoắc Cảnh Thâm đứng đó rất lâu.

Không nhúc nhích.

Trong đầu anh là một khoảng trống rỗng.

Không phải đau buồn.

Anh thậm chí không chắc mình có tư cách đau buồn hay không.

Chỉ là —

Trống rỗng.

Một khoảng trống khổng lồ, mênh mông, nuốt chửng cả con người anh.

Chú Trình đưa di vật của Trầm Tri Ý cho anh.

Một chiếc vali da cũ.

Bên trong là toàn bộ tài sản của cô.

Vài bộ quần áo đã giặt đến bạc màu. Một cuốn sổ tay thiết kế kiến trúc mép giấy đã quăn lại. Một hộp nhân sâm lát chưa từng mở. Một xấp bệnh án được xếp ngay ngắn.

Và một cuốn nhật ký.

Khi Hoắc Cảnh Thâm mở bệnh án ra, ngón tay anh cứng lại.

Dị tật van tim bẩm sinh. Thời gian chẩn đoán — bảy năm trước.

Nghĩa là…

Trước khi gả cho anh, cô đã mang bệnh trong người.

Trong ba năm ở nhà họ Hoắc, cô mang theo một trái tim có thể ngừng đập bất cứ lúc nào, nấu cơm cho anh, dọn dẹp, hầm canh, chờ cửa, chịu đựng tất cả sự lạnh nhạt và thờ ơ —

Chưa từng nói một lời.

Anh tiếp tục lật.

Phiếu hẹn phẫu thuật.

Ngày phẫu thuật — đúng năm ngày sau ngày cô qua đời.

Mục chi phí ghi rõ:

Tự trả toàn bộ. ¥680,000.

Cô đã tiết kiệm suốt ba năm.

Một mình.

Tay Hoắc Cảnh Thâm bắt đầu run rẩy.

Anh mở cuốn nhật ký ấy ra.

Trang đầu tiên, ghi ngày cô gả vào nhà họ Hoắc.

“Hôm nay tôi kết hôn với Hoắc Cảnh Thâm. Anh ấy không nhìn tôi, nhưng không sao cả. Tôi mặc váy cưới trắng, trông cũng xinh lắm. Tôi nghĩ… dù chỉ mình tôi thấy hôm nay là một ngày đặc biệt, thì nó vẫn là một ngày đặc biệt.”

Anh lật từng trang, từng trang.

“Hôm nay nấu sườn kho cho anh ấy, anh ấy không về ăn. Nhưng tay nghề có tiến bộ, lần sau làm lại thử.”

“Hôm nay anh ấy nhìn tôi một cái! Dù có thể chỉ vì tôi chắn đường…Nhưng tôi vẫn vui.”

“Tim lại đau. Nửa đêm không dám kêu, sợ làm phiền anh ấy. Thật ra anh ấy ngủ ở phòng chính, cách cả một hành lang, chắc không nghe được đâu.
Nhưng tôi vẫn sợ.”

“Ôn Tri Dư đã trở về. Anh cười rồi. Tôi chưa từng thấy anh cười như vậy. Nếu tôi cũng có thể khiến anh cười như thế một lần…Có lẽ… kiếp này vậy là đủ.”

“Hôm nay là sinh nhật tôi. Không ai biết. Nhưng bánh ngon lắm.”

“Anh ấy nói sẽ ly hôn. Tôi đồng ý. Thật ra tôi muốn hỏi… có thể đợi sau ca mổ hãy chia tay không? Nhưng tôi không dám. Anh ấy  đã đủ chán ghét tôi rồi.”

Trang cuối cùng.

Là ngày cô mất.

Nét chữ nguệch ngoạc, yếu ớt, như dồn hết chút sức lực cuối cùng.

“Hoắc Cảnh Thâm, kiếp sau không gặp nữa nhé. Tình cảm của kiếp này, đến đây là kết thúc. Cảm ơn anh đã để em mơ một giấc mộng thật dài. Trong mộng có anh, thế là đủ rồi.”

“Nếu có kiếp sau, em muốn làm một con chim. Không đậu dưới mái nhà của bất kỳ ai.”

Hoắc Cảnh Thâm gập cuốn nhật ký lại.

Đốt ngón tay anh siết đến trắng bệch, gân xanh nổi lên từ mu bàn tay kéo dài đến tận cánh tay.

Anh đứng giữa nhà xác lạnh băng, xung quanh là mùi formalin nồng nặc và tiếng ù ù của các kho lạnh.

Và rồi, người đàn ông từng tung hoành thương trường, chưa bao giờ chịu cúi đầu trước ai —

Quỳ sụp xuống.

Hai tay ôm đầu.

Im lặng. Như một con thú bị tước sạch kiêu hãnh, co mình lại trong đau đớn.

Anh không khóc.

Hoặc có thể — anh không biết phải khóc như thế nào.

Vì cả đời anh chưa từng học cách đau lòng vì một người.

Thứ anh học rất giỏi là:

Lạnh nhạt. Phớt lờ. Làm tổn thương.

Anh học tốt đến mức…ngay cả cơ hội bù đắp cũng không để lại cho bản thân.

Bên ngoài, vang lên giọng nói dè dặt của trợ lý:

“Hoắc tổng, cô Ôn gọi đến… cô ấy nói—”

“Cút.”

Chỉ một chữ.

Khàn đặc, khô khốc, hoàn toàn không giống giọng anh.

Trợ lý im lặng một lúc, rồi quay người rời đi.

Hành lang lại rơi vào tĩnh lặng.

Hoắc Cảnh Thâm ngẩng đầu lên, qua đôi mắt mờ đi vì hơi nước, nhìn về phía cánh cửa nhà xác.

Cách một cánh cửa.

Trầm Tri Ý đang nằm ở đó.

Lặng lẽ.

Giống hệt như khi còn sống.

Prev
Next
617545903_122254608728175485_6976709675702828727_n-6
Sai Tên
Chương 8 1 ngày ago
Chương 7 1 ngày ago
afb-1774469277
Daddy Mang Một “Em Gái” Về Nhà
Chương 13 21 giờ ago
Chương 12 21 giờ ago
afb-1774318696
Ly Hôn Rồi, Tôi Không Quay Đầu
Chương 5 22 giờ ago
Chương 4 22 giờ ago
584584956_1161095316212086_6743730529054911467_n-17
Giữ Khoảng Cách
Chương 4 1 ngày ago
Chương 3 1 ngày ago
afb-1774318608
Khi Tôi Ngừng Cho Đi
Chương 30 22 giờ ago
Chương 29 22 giờ ago
594009393_1168524298802521_6713141992176921489_n-23
Độc Lập
Chương 4 1 ngày ago
Chương 3 1 ngày ago
617537515_122253829016175485_2739072791842735504_n-2
Tôi Muốn Bán Bánh Bao
Chương 4 1 ngày ago
Chương 3 1 ngày ago
afb-1774491303
Năm Năm Sai Người, Một Đời Sai Tình
Chương 5 20 giờ ago
Chương 4 20 giờ ago
644507350_122259917912175485_1738343008592936906_n-2

Quay lại

646211185_122292951284029452_3853883232068837715_n-1

Đại diện phía đầu tư

646211185_122292951284029452_3853883232068837715_n

Con Gái Ngoài Giá Thú Hãm Hại

642279221_122259179756175485_3542664224165953786_n-3

Xoá Tên Anh Đi

Tôi Và Tổng Tài Có Một Đứa Con

657246106_122269477364243456_2990634997260121519_n

Tro Tàn

653958802_948233977592213_94349912542392023_n

Chồng Tôi Là Phi Công

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay