Chương 5
“Ta đã gọi điện cho bác sĩ Chu rồi, chiều nay con dẫn nó đến bệnh viện làm xét nghiệm ghép tủy.”
“Con ngoan, nếu con có thể ghép thành công với Cẩn Trạch, bác cả chắc chắn sẽ không bạc đãi con.”
“Bố, con dẫn Chiêu Chiêu về là để thăm bố, chứ không phải về để làm xét nghiệm ghép tủy.” Sắc mặt Lục Bách Dương có chút khó coi.
“Nếu con còn coi ta là bố thì dẫn nó đi.”
“Bố, chuyện khác đều có thể thương lượng, riêng chuyện này thì không.” Lục Bách Dương kiên quyết từ chối.
Ông cụ nổi giận.
“Con nói lại lần nữa xem?”
Bà lão khuyên.
“Lão tứ, chỉ là một con bé hoang mới tìm về thôi, con cứ nghe lời bố con đi.”
“Không thể.”
Tôi không nhịn được cười khẩy.
“Các người không hỏi tôi – người trong cuộc – lại đi hỏi ông ấy làm gì?”
“Chỉ cần cháu đồng ý, ta có thể cho cháu một phần trăm cổ phần của tập đoàn Lục thị, cổ phần gốc.”
Lời ông cụ vừa dứt, tất cả mọi người đều sững sờ.
“Bố!”
“Im miệng.” Ông cụ nhìn tôi chằm chằm.
“Thế nào, đồng ý không?”
“Tôi từ nhỏ đã sợ đau, đừng nói có ghép được hay không, cho dù ghép thành công thì tôi cũng không thể hiến tủy cho một người xa lạ, tôi không vĩ đại đến vậy.”
“Cẩn Trạch là anh họ của cháu, sao lại là người xa lạ?”
“Đồ vô tình vô nghĩa, nhìn là biết con của lão tứ.”
“Khảng khái với đồ của người khác, lòng dạ các người rộng hơn cả biển.”
Tôi về nhà họ Lục là để vặt tiền, chứ không phải đến làm tình nguyện viên.
“Con nhóc chết tiệt, không coi ai ra gì, tứ thúc không dạy dỗ được cô thì để tôi.”
Lục Cẩn Tự ra tay quá nhanh, không ai kịp phản ứng.
Tôi không hề hoảng, đá thẳng một cú.
Lục Cẩn Tự bay luôn.
“Cẩn Tự!” Chu Lị hét lên.
“Con tiện nhân, cô dám đánh tôi.” Lục Cẩn Tự lau miệng.
“Lục Cẩn Tự, ăn nói cho sạch sẽ.”
Sắc mặt Lục Cần lạnh lẽo, đứng chắn trước mặt tôi.
“Anh ba đúng là dạy dỗ con cái tốt thật, tôi không biết từ khi nào nhà họ Lục lại đến lượt một đứa vãn bối lên tiếng.”
“Lão tứ, người bị đánh là Cẩn Tự, anh đừng quá đáng.”
“Bố, nếu không có việc gì thì con đi trước đây, con đã hẹn người rồi, không ở lại ăn cơm nữa.”
Tôi đâu có tâm trạng xem họ diễn trò đấu đá trong gia tộc.
5
Chán thật.
“Con nhóc, cháu có biết mình đang nói cái gì không?” Ông cụ nặng nề chống gậy xuống đất, không giận mà vẫn đầy uy áp.
Tiếc là không dọa được tôi.
“Hôm nay cháu đi cũng phải đi, không đi cũng phải đi, đừng để ta phải trói cháu mang đi.”
“Bố, nếu bố dám ép Chiêu Chiêu, đừng trách con cá chết lưới rách.” Lục Bách Dương lên tiếng uy hiếp ông cụ.
Lục Cần cũng mở miệng.
“Ông nội, Chiêu Chiêu là giới hạn cuối cùng của chúng cháu, ông biết chúng cháu có năng lực đó.”
“Các người…”
Tôi cười khẩy một tiếng.
“Ông già, đây là xã hội pháp trị, ông dám động vào tôi thử xem!”
Thật sự cho rằng hào môn là có thể muốn làm gì thì làm sao.
Đồ ngu.
“Hôm nay cháu bước ra khỏi đây thì sẽ không còn là người nhà họ Lục nữa.”
“Không phải thì không phải.”
Ai thèm chứ.
Tôi không chút do dự rời đi.
Vừa đi ra khỏi biệt thự chưa bao lâu, phía sau đã vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Tôi quay đầu lại, là bố Lục cùng cả nhà bà Triệu.
Sắc mặt Lục Bách Dương rất khó coi.
“Chiêu Chiêu, bên nhà cả sẽ không chịu bỏ qua đâu, thời gian này con ra ngoài nhớ mang theo vệ sĩ, đề phòng bất trắc.”
Tôi xua tay.
“Không cần đâu, mọi người chẳng biết gì về sức chiến đấu của con cả.”
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của bọn họ, tôi đứng ngay tại chỗ biểu diễn một màn bóp nát đá bằng tay không.
Bên nhà tổ lại tới thêm mấy lần nữa, nhưng đều bị bố Lục và bà Triệu mắng đuổi đi.
Cuộc sống của tôi vẫn như cũ.
Nửa tháng sau, viện trưởng gọi điện tìm tôi, nói có một đám người đến cô nhi viện nhận nuôi trẻ.
Đáng lẽ đây là chuyện tốt, nhưng đám người đó một lần nhận nuôi tới bảy tám đứa, bà ấy có chút sợ hãi, muốn tôi về giúp điều tra xem sao.
Tôi đồng ý.
Rất nhanh tôi đã tra ra thủ phạm đứng sau, đúng là một lũ cặn bã.
Đã muốn chết đến thế, vậy tôi thành toàn cho bọn chúng vậy.
“Con tiện nhân, cô còn dám tới đây?” Lục Cẩn Tự nhìn tôi đầy âm hiểm, như một con rắn độc.
Tôi nhìn ông già ngồi ở vị trí cao nhất.
“Lũ trẻ trong cô nhi viện là ông bắt đi?”
“Ta không có ác ý, chỉ cần cháu đồng ý làm xét nghiệm ghép tủy, ta sẽ thả bọn chúng về, còn cho chúng một khoản tiền lớn, vụ mua bán này rất có lời.”
“Chiêu Chiêu, chúng ta cũng hết cách rồi, Cẩn Trạch nguy kịch, không tìm được tủy phù hợp thì nó sẽ chết.”
Tôi cười lạnh.
“Nó muốn chết thì cứ chết đi, liên quan quái gì đến tôi!”
“Các người sai nhất là không nên lôi lũ trẻ đó vào.”
Lũ trẻ trong cô nhi viện nằm mơ cũng muốn có một mái nhà, bọn chúng làm vậy chỉ khiến lũ trẻ hoàn toàn vỡ mộng về gia đình.