Để phụ nữ nắm thóp - Chương 3
Ngày tòa án thụ lý hồ sơ, tôi thực sự xúc động.
Vì tôi sắp được tự do rồi!
8
Sau khi tòa bắt đầu tiến hành các thủ tục, Trí Phong — người đã ăn chơi thảnh thơi suốt hai năm trời ở nước ngoài — nhanh chóng nhận được trát triệu tập từ tòa thông qua đường ngoại giao.
Đúng như tôi dự đoán, anh ta phát điên lên, gọi thẳng cho tôi vào buổi tối hôm đó.
“Trần Nhã Ý! Cô được lắm! Cô dám kiện đòi ly hôn? Nhưng kiện thì sao? Tôi đang ở nước ngoài, không về dự phiên xử đâu. Loại vụ như vậy tòa chắc chắn sẽ ưu tiên hòa giải. Tôi chỉ cần nói không muốn ly hôn, là kéo dài được thôi. Cô tính làm gì được tôi?”
Những chuyện đó tôi đã sớm chuẩn bị tâm lý.
Nhưng để khiến Trí Phong mất cảnh giác, tôi giả vờ tức giận, hét vào điện thoại:
“Trí Phong, anh thật vô liêm sỉ! Anh đã không còn tình cảm gì với cái nhà này nữa, sao còn cố tình hành hạ tôi?”
“Đúng, tôi hết tình cảm với cô rồi, nhưng nhà và tiền thì tôi vẫn còn quan tâm. Tôi cực khổ mấy năm mới dành dụm được chút ít, cô muốn ly hôn để chia nửa? Nằm mơ đi! Còn nếu cô đồng ý ly hôn trắng tay, tôi có thể cân nhắc.”
Mơ đi mà mơ!
Tôi dựa vào đâu mà ra đi tay trắng?
Nếu không có tôi vất vả gánh vác mọi việc trong nhà, liệu anh ta có thể toàn tâm toàn ý mà phát triển sự nghiệp không?
Với lại, anh ta thật sự nghĩ rằng chỉ cần không về nước là tòa án không làm gì được à?
Đúng là trong các vụ ly hôn, tòa thường khuyến khích hòa giải và không dễ gì tuyên ly hôn.
Nhưng lý do đa phần là vì phía nguyên đơn không có đủ bằng chứng chứng minh quan hệ hôn nhân đã tan vỡ.
Còn tôi thì khác — tôi đã dành suốt hai năm qua để âm thầm chuẩn bị mọi thứ.
Tôi có video, có ghi âm, có giấy tờ chứng minh anh ta chủ động xin ra nước ngoài, có cả tin nhắn từ chối cấp tiền sinh hoạt mỗi tháng.
Thậm chí khi con gái lớn hơn một chút, tôi còn bảo con gửi tin nhắn thoại, gọi video cho bố.
Nhưng Trí Phong vốn chẳng bao giờ quan tâm chuyện nuôi dạy con, nên giữa anh ta và con gái cũng chẳng có mối liên kết nào.
Mỗi lần con cố gắng nói chuyện, anh ta đều tỏ thái độ dửng dưng.
Tất cả những điều đó, chính là bằng chứng cho sự vô trách nhiệm trong vai trò làm cha.
Từng mảnh ghép ấy gom lại, hoàn toàn đủ sức chứng minh rằng cuộc hôn nhân này đã không thể tiếp tục.
Tôi đã che giấu mọi thứ quá tốt, nên Trí Phong hoàn toàn không biết tôi đã âm thầm thu thập bao nhiêu bằng chứng.
Vậy nên, khi anh ta còn kiêu ngạo bảo tôi phải ra đi tay trắng, tôi chẳng nói thêm lời nào — chỉ lặng lẽ cúp máy.
Tôi chỉ hy vọng, sau khi nhận được phán quyết của tòa, Trí Phong vẫn còn giữ được cái vẻ ngạo mạn đó.
Sau khi tòa gửi trát triệu tập mà anh ta vẫn kiên quyết không ra hầu tòa, cũng không nộp bất kỳ tài liệu nào có ích, đúng như lời luật sư nói, tòa xác định anh ta coi thường pháp luật, cố ý kéo dài vụ việc.
Cuối cùng, với đầy đủ bằng chứng tôi đã chuẩn bị, tòa tuyên bố chấp nhận yêu cầu ly hôn.
Về phần tài sản, phán quyết rõ ràng: chia đôi giữa tôi và Trí Phong.
Về quyền nuôi con thì không cần bàn cãi, tất nhiên là thuộc về tôi.
Sau khi bản án có hiệu lực, tòa lập tức gửi bản án dân sự đến cho Trí Phong.
Trong đó nêu rõ cách phân chia tài sản và yêu cầu anh ta phải hoàn tất việc bàn giao tài sản cho tôi trong thời gian quy định.
Nếu không chấp hành, tòa sẽ tiến hành cưỡng chế thi hành án.
Nhận được kết quả rõ ràng như vậy, tôi như trút được gánh nặng ngàn cân.
Cuối cùng, tôi đã thoát khỏi Trí Phong!
Thế nhưng đúng lúc tôi chuẩn bị cùng con gái bắt đầu một cuộc sống mới, Trí Phong lại đột ngột trở về nước, khiến tôi trở tay không kịp.
9
Hôm đó, như thường lệ, tôi tan làm và trở về nhà.
Vừa đến cửa, tôi đã thấy Trí Phong — người đàn ông tôi không gặp suốt hai năm nay — đang đứng chờ trước cửa.
Vừa thấy tôi, anh ta gầm lên giận dữ:
“Trần Nhã Ý, cô đúng là đồ đàn bà thủ đoạn! Dám lén lút làm đủ trò sau lưng tôi trong lúc tôi ra nước ngoài, tôi đúng là đã coi thường cô!”
Con gái tôi bị dáng vẻ dữ tợn của anh ta dọa đến bật khóc nức nở.
Tôi vội đưa con sang gửi cho bà cụ hàng xóm.
Đợi con bé rời đi, tôi mới lạnh lùng nhìn Trí Phong, mỉa mai:
“Anh quá khen rồi. So với anh, tôi làm sao đấu lại? Bây giờ tòa đã ra phán quyết, anh có nói gì cũng vô dụng. Tài sản phải chia thế nào thì cứ theo đó mà làm. Nếu anh dám giấu một xu, tôi sẽ làm đơn yêu cầu cưỡng chế thi hành.”
Nghe vậy, Trí Phong hừ lạnh một tiếng, giọng khinh khỉnh:
“Hừ, cô vội cái gì? Tòa xử rồi thì sao? Ngay cả kẻ giết người còn có quyền kháng cáo nữa là. Cái vụ ly hôn này mà cô tưởng tòa tuyên một cái là xong chắc? Mơ đi! Tôi sẽ thuê luật sư giỏi nhất để kháng cáo. Cô cứ chờ đó!”
Nói xong, Trí Phong tức tối bỏ đi.
Nhìn bóng lưng anh ta khuất dần, trong lòng tôi bỗng thấy bất an.
Quả nhiên, chưa đầy mấy hôm sau, tôi nhận được giấy triệu tập từ tòa án.
Trí Phong chính thức kháng cáo.
Luật sư của tôi khi biết chuyện đã nhanh chóng trấn an, bảo tôi không cần quá lo.
Cô ấy nói rằng, nếu phán quyết ly hôn ban đầu được đưa ra dựa trên bằng chứng đầy đủ về việc tình cảm đã đổ vỡ, thì khả năng bị sửa án là rất thấp.
Trừ khi bên nam có thể đưa ra chứng cứ mới cho thấy hai vợ chồng vẫn còn tình cảm, hoặc còn khả năng hòa giải rõ ràng, thì tòa mới xem xét thay đổi phán quyết.
Những lời ấy phần nào giúp tôi trấn tĩnh lại.
Nhưng đến ngày xét xử, sự vô liêm sỉ của Trí Phong đã vượt quá sức tưởng tượng của tôi.
Bởi vì hôm đó, tại tòa, anh ta nộp một tờ giấy chứng nhận bệnh tâm thần, xác nhận mình bị trầm cảm trung bình.
Trên giấy thể hiện, vì áp lực công việc kéo dài nên từ hai năm trước, Trí Phong đã mắc chứng trầm cảm nghiêm trọng.
Tình trạng của anh ta nghiêm trọng đến mức có khuynh hướng bạo lực và tự hại.
Dựa vào đó, Trí Phong biện hộ rằng, việc anh chủ động xin đi nước ngoài chỉ là để rời khỏi môi trường làm việc độc hại, nhằm tìm cơ hội chữa lành cho bản thân.
Anh ta còn nói, vì sợ trong cơn bệnh sẽ làm tổn thương tôi và con, nên mới giấu nhẹm bệnh tình rồi rời đi.
Còn việc sau đó không chu cấp tiền và lăng mạ tôi, là do ảnh hưởng từ bệnh tâm thần, chứ không phải anh cố ý.
Khi nghe anh ta biện minh như thế, tim tôi lạnh đi phân nửa.
Bởi vì những lời ngụy biện cùng bản chẩn đoán bệnh tâm thần không biết lấy từ đâu ra kia, gần như đã đạp đổ toàn bộ bằng chứng tôi từng vất vả thu thập về việc tình cảm đã đổ vỡ.
Chưa hết, anh ta còn khóc lóc tại tòa, nói rằng vô cùng hối hận, sẵn sàng tích cực điều trị, dùng cả đời để bù đắp cho tôi và con gái.
Anh ta còn hứa sẽ lập tức xin công ty cho về nước, từ nay nghiêm túc gánh vác trách nhiệm của một người chồng, người cha.
Dưới màn diễn trơn tru và bài bản ấy, cuối cùng tòa án đã quyết định… sửa án.
Bước ra khỏi tòa, tôi cảm thấy như mình vừa rơi xuống đáy vực.
Tôi thật sự không hiểu nổi, Trí Phong rốt cuộc tìm đâu ra được một bản giám định tâm thần có tính pháp lý như thế.
Đúng lúc tôi đang tuyệt vọng, Trí Phong lại cố tình đến khiêu khích tôi thêm lần nữa.
“Cô tưởng chỉ mình cô biết để lại đường lui à? Tôi cũng có mà. Tôi nói rồi, hoặc là cô ra đi tay trắng, hoặc là cả đời này làm trâu làm ngựa cho tôi, không có con đường thứ ba đâu.”
“Thật sao?”
Tôi lạnh lùng liếc nhìn Trí Phong.
Lần này, anh ta đã thật sự chọc giận tôi đến tột cùng.
Anh ta nghĩ cái giấy chứng nhận bệnh tâm thần đó là món vũ khí lợi hại à?
Nó có thể giúp anh ta trong phiên tòa, nhưng trong giới công sở — đó lại là đòn chí mạng.
Đã không thể hòa thuận mà chia tay, vậy thì cứ chờ mà hứng lấy sự trả đũa của tôi đi!