Đêm Nó Duỗi Thẳng Người - Chương 10
“Đi!”
Anh ta nhảy phắt từ trên giường bệnh xuống.
Hai chúng tôi, ngay cả chào hỏi cũng không kịp.
Cứ thế, như hai kẻ vượt ngục, lao ra khỏi phòng bệnh.
Lao ra khỏi bệnh viện.
Chúng tôi quay lại xe.
Cao Bác lại lần nữa khởi động xe.
“Đi đâu?”
Anh ta lại hỏi, vẫn là câu hỏi ấy.
Lần này, đầu óc tôi trống rỗng.
Đúng vậy.
Chúng tôi có thể đi đâu?
Thành phố này đã không còn an toàn nữa.
Hay nói đúng hơn, thế giới này, với chúng tôi mà nói, có lẽ cũng đã không còn an toàn.
Năng lực của tên khoa học gia kia, vượt xa tưởng tượng của tôi rất nhiều.
Hắn có thể cải tạo sinh vật.
Hắn có thể chuyển dời ý thức.
Thậm chí hắn còn có thể khống chế cả một tòa nhà!
Hắn giống như một vị thần vô hình, ẩn mình trong bóng tối.
Một vị thần điên cuồng, tà ác.
Còn chúng tôi, chỉ là hai con mồi đáng thương bị hắn để mắt tới.
Chúng tôi có thể trốn đi đâu chứ?
“Đến nhà tôi.”
Cao Bác đột nhiên nói.
“Nhà tôi ở vùng ngoại ô, là nhà riêng một căn, xung quanh rất trống trải.”
“Nếu có động tĩnh gì, chúng ta có thể phát hiện ngay.”
“Hơn nữa, ở nhà tôi còn có mấy thứ… đặc biệt mà bố tôi để lại.”
“Có lẽ, sẽ dùng được.”
Tôi khựng lại.
Tôi chưa từng nghe anh ta nhắc đến người nhà của mình.
Tôi chỉ biết anh ta sống một mình.
“Bố anh?”
“Trước đây ông ấy là… nói thế nào nhỉ, xem như một nhà phát minh dân gian đi.”
Cao Bác vừa lái xe vừa nói.
Trên mặt anh ta lộ ra một thoáng biểu cảm phức tạp.
“Ông ấy luôn thích nghiên cứu mấy thứ lạ lùng, chẳng có tác dụng gì.”
“Súng điện từ, thiết bị xua đuổi sóng siêu âm, lưới điện cao thế…”
“Trước đây tôi luôn thấy ông ấy không lo làm ăn đàng hoàng.”
“Bây giờ xem ra, có lẽ… những thứ đó có thể cứu mạng chúng ta.”
Trong lòng tôi, dấy lên một tia hy vọng yếu ớt.
Súng điện từ?
Siêu âm?
Những thứ đó nghe cứ như bước ra từ phim khoa học viễn tưởng.
Nhưng bây giờ, tất cả những gì chúng tôi trải qua.
Chẳng phải cũng là một cơn ác mộng đáng sợ còn ly kỳ hơn cả phim khoa học viễn tưởng sao?
Có lẽ, chỉ có điên rồ mới có thể đối đầu với điên rồ.
“Được.”
Tôi gật đầu.
“Vậy đến nhà anh.”
Xe rời khỏi khu trung tâm thành phố.
Lái về phía vùng ngoại ô hẻo lánh.
Trong lòng tôi, cũng hơi yên ổn hơn một chút.
Nhưng giọng nói lạnh lẽo kia, vẫn như một cây kim độc, ghim chặt trong đầu tôi.
Mãi không chịu tan đi.
Tôi luôn có cảm giác.
Nó đang nhìn tôi.
Thông qua đôi mắt của tôi, nhìn về hướng chúng tôi đang tiến lên.
Nó đang thưởng thức sự giãy giụa vô ích của hai con mồi là chúng tôi.
Nó đang chờ.
Chờ chúng tôi tự mình bước vào cái bẫy tiếp theo mà nó đã chuẩn bị sẵn cho mình.
Chiếc xe chạy trên một con đường quê hẻo lánh.
Xung quanh là những cánh đồng và rừng cây rộng lớn.
Càng khiến nơi đây trở nên tĩnh lặng đặc biệt.
Hơn một tiếng sau.
Một căn nhà hai tầng trông đã có chút năm tháng.
Xuất hiện trong tầm mắt của chúng tôi.
Đó chính là nhà của Cao Bác.
Xung quanh ngôi nhà được bao bởi một vòng tường rất cao.
Trông như một pháo đài nhỏ.
Cao Bác lái xe vào trong sân.
Sau đó tắt máy.
Chúng tôi xuống xe.
Một luồng không khí trong lành lẫn mùi đất và mùi cây cối ập vào mặt.
Khiến dây thần kinh đang căng chặt suốt một đêm của tôi, cũng hơi thả lỏng đi đôi chút.
“Vào đi.”
Cao Bác mở cửa phòng.
Cách bài trí trong nhà rất đơn giản.
Thậm chí còn có chút sơ sài.
Nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ.
“Cậu ngồi xuống đây trước đi.”
“Tôi xuống tầng hầm lấy mấy thứ đó lên.”
Cao Bác nói với tôi.
Tôi gật đầu.
Kéo theo cái chân bị thương, ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách.
Đưa mắt nhìn quanh nơi xa lạ này.
Trong lòng tôi ngổn ngang trăm mối.
Cao Bác rất nhanh đã đi ra từ một căn phòng trông như phòng chứa đồ.
Anh ấy không đi lên lầu.
Mà mở một cánh cửa ngầm trên mặt sàn trong căn phòng đó.
Một cầu thang sâu hun hút dẫn xuống dưới đất hiện ra trước mắt tôi.
Đó chính là tầng hầm nhà anh ấy.
Anh ấy không xuống ngay.
Mà đứng ở cửa, vẫy tay với tôi.
“Vi Vi, cô cũng xuống đây đi.”
“Dưới này có vài thứ, có lẽ cần cô giúp xem một chút.”
Tôi hơi nghi hoặc.
Nhưng vẫn đứng dậy.
Một chân khập khiễng đi tới.
Tôi vịn lan can cầu thang, cẩn thận bước xuống.
Trong tầng hầm rất tối.
Cao Bác bật đèn lên.
Ánh sáng trắng chói mắt lập tức rọi sáng cả không gian.
Rồi tôi nhìn thấy một cảnh tượng khiến mình trợn tròn mắt.
Cái tầng hầm này.
Căn bản không phải cái phòng chứa đồ để chất đống tạp vật nào cả.
Nơi này rõ ràng là một phòng thí nghiệm bí mật cỡ nhỏ, đầy đủ thiết bị!
Đủ loại máy móc tinh vi mà tôi không gọi nổi tên.
Bày kín cả căn phòng.
Trên tường treo vô số bản sơ đồ mạch điện và bản thiết kế phức tạp.
Còn ở giữa phòng.
Có một vật thể khổng lồ, được làm bằng kính cường lực dày nặng, kín mít…
Trong đó trống rỗng.
Nhưng những đường ống và cáp điện to lớn nối với nó.
Không gì không chứng minh thứ này khác thường đến mức nào.
“Đây là…”
Tôi kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
“Đây là phòng thí nghiệm của bố tôi.”
Giọng Cao Bác có phần nặng nề.
“Cả đời ông ấy đều dồn hết tâm huyết vào đây.”
Anh ấy dẫn tôi tới trước một bàn làm việc trong phòng thí nghiệm.
Trên bàn đặt một thứ trông như cái mũ bảo hiểm.
Phía trên nối vô số dây điện dày đặc, chằng chịt.
“Đây là thiết bị đọc và che chắn sóng não.”
Cao Bác chỉ vào cái mũ bảo hiểm, nói với tôi.
“Bố tôi thiết kế ra, nói là có thể ngăn người khác dùng năng lực tinh thần khống chế cậu.”
“Tôi nghĩ, có lẽ… nó có thể giúp cô chặn cái giọng nói trong đầu cô.”
Mắt tôi lập tức sáng lên.
Tôi kích động nhìn cái mũ bảo hiểm đó.
“Mau! Đội cho tôi!”
Cao Bác gật đầu.
Anh ấy cầm cái mũ bảo hiểm lên, cẩn thận đội lên đầu tôi.
Sau đó, anh ấy thao tác trên một máy móc bên cạnh.
Khi anh ấy nhấn một nút xuống.
Tôi cảm thấy bên trong cái mũ bảo hiểm truyền ra một tiếng điện lưu rất nhẹ.
Một cảm giác mát lạnh bao trùm lấy toàn bộ đầu tôi.
Ngay sau đó.
Kỳ tích đã xảy ra.
Cái âm thanh tổng hợp lạnh lẽo, cứ ám mãi trong đầu tôi, mãi không tan biến.
Biến mất rồi.
Biến mất hoàn toàn.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Tôi kích động đến mức suýt nữa bật khóc.
“Cảm ơn anh, Cao Bác.”
Tôi chân thành nói với anh ấy.
“Thật sự, cảm ơn anh nhiều lắm.”
Nhưng trên mặt Cao Bác lại không hề có chút biểu cảm nhẹ nhõm nào.
Anh ấy chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Ánh mắt dần trở nên có chút kỳ lạ.
“Không cần cảm ơn.”
Anh ấy chậm rãi cất lời.
Chỉ là, lần này.
Giọng anh ấy không còn là giọng nói ấm áp mà tôi quen thuộc nữa.
Mà đã biến thành một giọng tổng hợp lạnh như băng, mang theo cảm giác kim loại.
“Dù sao thì…”
“Chúng ta cũng sắp trở thành một thể rồi.”
Vừa nói.
Anh ấy vừa chậm rãi giơ tay lên.
Trong lòng bàn tay anh ấy.
Nằm một chiếc chìa khóa đồng, giống hệt chiếc mà trước đó tôi đã nhìn thấy trong phòng chứa đồ.
Trên chiếc chìa khóa, ký hiệu hình chữ S vặn vẹo kia.
Dưới ánh đèn trắng.
Trông càng thêm dữ tợn.
Mà phía sau anh ấy.
Trong cái bể kính khổng lồ trống rỗng ấy.
Không biết từ lúc nào.
Vậy mà đã xuất hiện một bóng đen khổng lồ đang cuộn mình…
19
Thế giới của tôi, vào khoảnh khắc này, đã hoàn toàn sụp đổ.
Phần ấm áp cuối cùng, chút tin tưởng cuối cùng.
Đều bị giọng nói lạnh lẽo không thuộc về Cao Bác kia nghiền nát thành tro.
Đôi mắt tôi từng quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn, đôi mắt luôn mang theo nụ cười dịu dàng.
Lúc này, chỉ còn lại sự thờ ơ và lạnh lẽo.
Giống như Mặc Lân.
Không.
Còn đáng sợ hơn cả Mặc Lân.
Bởi vì đó là một thứ ác ý thuần túy, thuộc về con người.
“Vì sao…”
Giọng tôi vang lên trong căn tầng hầm trống trải, nhỏ đến mức đáng thương, lại còn nực cười.
“Cao Bác… tại sao…”
Anh ta cười.
Hay đúng hơn, là “thứ đó” đang chiếm lấy cơ thể anh ta cười.
Nụ cười ấy vặn vẹo và quái dị.
“Cô nghĩ, cô thuê được căn hộ đó là trùng hợp sao?”
Giọng anh ta, mỗi một chữ đều như một cây kim băng, đâm vào tim tôi.
“Cô nghĩ, cô nhặt được con rắn nhỏ đó là trùng hợp sao?”
“Cô nghĩ, cô có thể chạy ra khỏi tòa nhà đó là nhờ vận may của chính mình sao?”
Đầu óc tôi trắng xóa.
Từng câu anh ta nói, tôi đều nghe hiểu.
Nhưng ghép lại với nhau, lại thành một âm mưu khổng lồ và đáng sợ mà tôi không thể nào lý giải nổi.
“Là tôi.”
Anh ta chậm rãi bước về phía tôi.
“Là tôi đã cho cô thuê căn hộ.”
“Là tôi đã đặt ấu thể của ‘M’ trên đường cô về nhà.”
“Là tôi, lúc cô bỏ chạy, đã tắt thang máy, chỉ cho cô hướng cầu thang.”
“Là tôi, dẫn cô tìm thấy ‘di sản’ của tôi.”
“Cũng là tôi, vào lúc cô tuyệt vọng nhất, như một vị anh hùng xuất hiện trước mặt cô.”
“Hứa Vi.”
“Cuộc đời của cô, từ sáu năm trước, đã là kịch bản do tôi viết cho cô.”
“Còn cô, là nữ chính hoàn hảo nhất mà tôi từng gặp.”
Tôi nhìn anh ta.
Nhìn gương mặt mà tôi đã quen thuộc suốt nhiều năm qua.
Thế nhưng lại cảm nhận được một sự xa lạ chưa từng có, thấm tận xương tủy.
Cao Bác.
Không, anh ta không phải Cao Bác.
Cao Bác, có lẽ từ lâu đã không còn tồn tại nữa rồi.
Người đang đứng trước mặt tôi.
Chính là tên khoa học gia điên cuồng kia.
Tên đã tạo ra Mặc Lân, tên quái vật đã toan “trở thành” tôi.
Anh ta không chết.
Anh ta chỉ đổi sang một thân xác người, tiện cho việc đi lại hơn mà thôi.
“Anh… anh là tên khoa học gia đó?”
Tôi run giọng hỏi.
“Đúng, mà cũng không đúng.”
Nụ cười trên mặt anh ta càng lúc càng quỷ dị.
“Cô có thể xem tôi là sự tiếp nối ý chí của hắn.”
“Còn Cao Bác, đứa con trai thân yêu của tôi, rất vinh hạnh trở thành chiếc ‘vật chứa’ hoàn hảo đầu tiên của tôi.”
Con trai?
Cao Bác là con trai của tên khoa học gia đó?