Đêm Nó Duỗi Thẳng Người - Chương 11
Thông tin này như một quả bom, ầm ầm nổ tung trong đầu tôi.
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra.
Tất cả mọi thứ, đều đã được xâu chuỗi lại.
Đây là một âm mưu đã sớm có sắp đặt, kéo dài suốt nhiều năm, giữa cha và con!
Một người ở ngoài sáng, một người ở trong tối.
Một người đóng vai người bạn tốt nhất của tôi, một người đóng vai “người nhà” thân thiết nhất của tôi.
Hợp sức lại, họ đã đan cho tôi một cái lồng khổng lồ, kín đến không một kẽ hở.
Còn tôi, con chim tội nghiệp và ngu ngốc ấy.
Vẫn còn tự đắc vì mỗi lần “may mắn” thoát thân.
“Vì sao lại là tôi?”
Tôi tuyệt vọng hỏi.
“Bởi vì chuỗi gen của cô.”
Anh ta chỉ vào chiếc mũ sắt lạnh băng trên đầu tôi.
“Thiết bị này không chỉ có thể che chắn tín hiệu.”
“Mà còn có thể đọc và phân tích chính xác sóng não của cô, cùng bản đồ gen của cô.”
“Trong não cô có một loại sóng alpha tần số cực cao, vô cùng hiếm gặp.”
“Loại sóng não này, chính là ‘vật dẫn’ hoàn hảo nhất để chuyển dời ý thức và dung hợp dữ liệu.”
“Cha tôi đã tìm kiếm cả đời.”
“Mãi đến những ngày cuối cùng của cuộc đời ông ấy, thông qua sàng lọc dữ liệu lớn, mới tìm ra cô, người lúc đó vẫn còn đang học đại học.”
“Cô, chính là mục tiêu tối hậu, cũng là hoàn hảo nhất của ‘Dự án Rắn cắn đuôi’ của chúng tôi.”
Tôi chỉ thấy trời đất quay cuồng.
Cuộc đời tôi, sự tồn tại của tôi.
Hóa ra chỉ vì trong đầu tôi có thứ sóng alpha gì đó, khác với người khác?
Điều này thậm chí còn khiến tôi thấy hoang đường và buồn nôn hơn cả việc sắp bị quái vật ăn thịt.
“Thế còn Mặc Lân thì sao?”
Tôi nhìn về phía sau anh ta, nơi trong cái bình thủy tinh khổng lồ kia, bóng đen đang chầm chậm ngọ nguậy.
“Sự dung hợp của Mặc Lân đã thất bại.”
“Chiếc vòng cổ đó là một thiết bị bảo hiểm do cha tôi chế tạo từ rất sớm.”
“Dùng để xử lý những thể thí nghiệm mất kiểm soát.”
“Không ngờ, cuối cùng lại được dùng trên chính ông ấy.”
“Lần quá tải điện đó, suýt chút nữa đã phá hủy chín mươi phần trăm dữ liệu ý thức của ông ấy.”
“May mà.”
“Tôi đã khởi động phương án dự phòng.”
“Đưa phần lõi ý thức còn sót lại của ông ấy tải lên máy chủ của phòng thí nghiệm này.”
“Cũng đồng thời tải lên… đại não của cô.”
Cơ thể tôi bỗng chấn động dữ dội.
Hóa ra là vậy.
Dòng điện đó, giọng nói đó.
Đó là “cửa hậu” mà hắn cố ý để lại.
“Còn bây giờ.”
Cao Bác… hay nói đúng hơn, tên nhà khoa học kia.
Dang rộng hai tay ra.
Giống như một nhạc trưởng điên cuồng trên sân khấu, sắp hạ màn.
“Tất cả công tác chuẩn bị, đã hoàn tất.”
“Vật chủ hoàn hảo, vật chứa hoàn hảo, phòng thí nghiệm hoàn hảo.”
“Hôm nay, ngay tại đây.”
“Chúng ta sẽ hoàn thành, một cuộc tiến hóa vĩ đại nhất trong lịch sử loài người.”
“Chúng ta sẽ, hòa làm một.”
“Trở thành vị thần mới, bất tử bất diệt!”
Cái bình chứa thủy tinh khổng lồ phía sau hắn.
Đột nhiên sáng lên thứ ánh sáng xanh lam u ám chói mắt.
Giống hệt thứ ánh sáng tôi đã thấy trong cơ thể Mặc Lân.
Bóng đen khổng lồ kia, dưới ánh sáng ấy, càng lộ vẻ dữ tợn hơn.
Đó là một con mãng xà, còn lớn hơn Mặc Lân, cũng đáng sợ hơn Mặc Lân.
Vảy của nó, không còn là màu đen nữa.
Mà là một thứ màu trắng bạc quái dị, ánh lên quang kim loại.
Nó chậm rãi ngẩng đầu lên.
Một đôi mắt đỏ như máu, như hồng ngọc đang cháy.
Nhìn chằm chằm vào tôi không chớp.
“Lại đây, Hứa Vi.”
Cao Bác đưa tay về phía tôi.
Trên mặt hắn, mang theo nụ cười gần như cuồng nhiệt, bệnh hoạn.
“Đừng chống cự.”
“Chấp nhận số mệnh của cô đi.”
“Trở thành viên đá nền móng đầu tiên của thế giới mới.”
“Trở thành một phần của tôi.”
Tôi nhìn bàn tay hắn đưa ra.
Nhìn con mãng xà bạc đang chực chờ bùng lên sau lưng hắn.
Nhìn cái phòng thí nghiệm điên loạn, giống hệt địa ngục này.
Trong lòng tôi, ngọn lửa mang tên tuyệt vọng.
Cuối cùng cũng bị châm bùng hoàn toàn.
Rồi hóa thành cơn thịnh nộ ngập trời, điên cuồng.
Tôi đột ngột giơ tay lên.
Một phát giật mạnh chiếc mũ sắt lạnh băng trên đầu xuống.
“Đi con mẹ mày đi!”
“Thế giới mới!”
Tôi dốc hết sức lực toàn thân, ném mạnh chiếc mũ nặng trịch về phía mặt hắn!
20
Cao Bác không ngờ rằng, trong tình huống này tôi vẫn dám phản kháng.
Trên mặt hắn lóe lên một thoáng kinh ngạc.
Theo bản năng, hắn giơ tay lên chắn.
“Rầm!”
Chiếc mũ nặng trịch đập trúng cánh tay hắn một cách chắc nịch.
Phát ra một tiếng trầm đục.
Hắn đau đến khẽ rên một tiếng, liên tục lùi về sau mấy bước.
Còn tôi, nhân cơ hội đó.
Quay người bỏ chạy!
Mục tiêu của tôi là cầu thang duy nhất dẫn lên mặt đất!
Tôi kéo lê cái chân bị thương, bộc phát ra tốc độ nhanh nhất trong đời.
Tôi lao về phía cầu thang tối sâu kia.
Chỉ cần có thể chạy ra ngoài!
Chỉ cần có thể rời khỏi cái tầng hầm chết tiệt này!
Tôi vẫn còn cơ hội!
Nhưng.
Tôi vẫn quá ngây thơ rồi.
Tôi vừa mới chạy đến cửa cầu thang.
“Rầm!”
Một tiếng vang lớn.
Ngay phía trên đầu tôi, cánh cửa ngầm dẫn lên mặt đất.
Bị một luồng sức mạnh cực lớn, đóng sập lại.
Ngay sau đó, là một tràng âm thanh khóa cơ chết chặt.
Tôi bị nhốt hoàn toàn trong địa ngục này.
“Cô cho rằng, cô còn chạy thoát được sao?”
Phía sau vang lên giọng nói lạnh băng của Cao Bác.
Hắn vừa xoa cánh tay bị tôi ném trúng, vừa chậm rãi bước về phía tôi.
Trong mắt hắn, lớp ngụy trang cuối cùng thuộc về con người cũng đã biến mất.
Thay vào đó là sự hung bạo và điên cuồng thuần túy, như dã thú.
“Cô làm tôi đau rồi, Hứa Vi.”
“Ban đầu, tôi định cho cô một cách dung hợp tương đối dịu dàng.”
“Nhưng xem ra bây giờ.”
“cô dường như lại thích mạnh bạo hơn.”
Vừa dứt lời.
Cái bồn thủy tinh khổng lồ sau lưng hắn.
Bỗng phát ra một tràng âm thanh khiến người ta rợn cả răng, như tiếng thủy tinh vỡ vụn.
“Rắc… rắc…”
Từng vết nứt to lớn, như mạng nhện, nhanh chóng bò kín toàn bộ mặt ngoài của cái bồn.
Bóng dáng khổng lồ màu bạc bên trong điên cuồng va đập.
Nó muốn ra ngoài rồi!
Tôi tuyệt vọng nhìn cánh cửa ngầm đã bị khóa chết kia.
Lại quay đầu nhìn Cao Bác đang từng bước ép sát, và cả con quái vật sắp phá lồng chui ra.
Tôi đã bị dồn vào một góc chết thật sự.
Tôi phải làm sao đây?
Tôi còn có thể làm sao được nữa?
Ánh mắt tôi như con ruồi không đầu, điên cuồng quét khắp cả phòng thí nghiệm.
Tìm kiếm bất kỳ cơ hội xoay chuyển nào, dù chỉ là một chút xíu.
Máy móc, máy tính, dây điện, thuốc thử hóa học…
Những thứ này, đối với một nhà khoa học điên mà nói, là công cụ tạo ra kỳ tích.
Nhưng với một người bình thường như tôi, chúng không khác gì một đống sắt vụn.
Ngay lúc tôi sắp hoàn toàn bỏ cuộc.
Ánh mắt tôi bị một đống bản vẽ và ghi chép vương vãi trên bàn làm việc thu hút.
Đó không phải ghi chép của nhà khoa học.
Nét chữ, hoàn toàn khác với những gì tôi từng thấy ở căn hộ của Mặc Lân.
Đó là kiểu chữ dịu dàng hơn, ngay ngắn hơn.
Là của bố Cao Bác!
Là thứ mà chủ nhân thật sự của phòng thí nghiệm này để lại!
Một ý nghĩ điên cuồng, như tia chớp, vụt qua trong đầu tôi.
Cao Bác từng nói.
Bố hắn là một nhà phát minh dân gian.
Ông ta đã chế tạo ở đây rất nhiều thứ kỳ quái.
Vậy thì, ông ta có thể nào cũng giống như nhà khoa học kia.
Để lại cho mình một thứ gì đó đủ để kiềm chế mọi thứ, một “thiết bị an toàn”?
Tôi giống như kẻ đang chìm nước, chộp được cọng cỏ cứu mạng cuối cùng.
Tôi không còn định bỏ chạy nữa.
Mà là xoay người, lao thẳng về phía cái bàn làm việc kia!
“Mày còn đang làm trò gì vô ích thế hả!”
Cao Bác gào lên, lao về phía tôi.
Còn phía sau hắn.
“Ầm!”
Một tiếng nổ rung trời động đất.
Cái bồn thủy tinh khổng lồ cuối cùng cũng bị đâm vỡ hoàn toàn!
Vô số mảnh thủy tinh, lẫn với một ít chất lỏng sền sệt màu lam nhạt, bắn tung ra bốn phía.
Một con mãng xà khổng lồ màu bạc trắng.
Mang theo một luồng khí tức còn đáng sợ hơn cả Mặc Lân, còn đầy áp lực hơn rất nhiều.
Từ trong cái bồn vỡ nát bò ra.
Thân thể nó lớn đến mức.
Chỉ riêng việc cuộn mình tại chỗ thôi, nó đã chiếm gần một nửa không gian của tầng hầm.
Đôi mắt đỏ như máu của nó, dưới ánh đèn trắng, lóe lên ánh sáng khát máu.
Nó không lập tức tấn công tôi.
Mà giống như một vị đế vương cao ngạo, đang dò xét vùng đất mà nó sắp thống trị.
Tôi không còn thời gian nữa.
Tôi lao đến trước bàn làm việc.
Bừa bãi lục tìm đống bản vẽ và ghi chép ấy.
Bộ não tôi, trong nỗi sợ hãi và căng thẳng tột độ, đang vận chuyển với tốc độ kinh hoàng.
Tôi đang tìm kiếm.
Tìm bất cứ thông tin nào tôi có thể hiểu được, có thể dùng được!
Đột nhiên.
Một tờ bản vẽ ố vàng bị đè ở tận dưới cùng.
Thu hút sự chú ý của tôi.
Trên đó vẽ chính là cấu trúc bên trong của chiếc mũ bảo hộ mà tôi vừa đội lúc nãy!
Và ở góc bản vẽ.
Có một dòng chữ nhỏ nguệch ngoạc, được viết bằng bút đỏ.
Bảo hiểm cuối cùng!
Chính là nó!
Chiếc mũ này không chỉ là thiết bị đọc và che chắn!
Nó còn có thể, ngược lại, khuếch đại sóng não của người sử dụng rồi phát ra ngoài!
Tạo thành một kiểu tấn công hủy diệt vô hình, ở cấp độ tinh thần!
Tôi lập tức hiểu ra.
Cha của Cao Bác.
Người phát minh dân gian trông có vẻ hơi không theo khuôn phép kia.
Ông ta đã sớm biết rồi!
Ông ta đã sớm biết, tên nhà khoa học điên cuồng ở căn phòng bên cạnh đang nghiên cứu thứ gì!
Thậm chí ông ta còn có thể đã đoán trước được, tương lai con trai mình sẽ bị con quái vật đó ăn mòn!
Cho nên, ông ta đã chế tạo ra thứ này.
Làm vũ khí cuối cùng, để lại cho người có thể cứu con trai mình trong tương lai!
Mà người đó, chính là tôi!
Trong lòng tôi dâng lên một nỗi bi thương lớn đến không cách nào diễn tả.
Cùng với một sự quyết tuyệt mang trên vai sứ mệnh.
Tôi tìm được rồi.
Tôi tìm được cơ hội lật ngược tình thế duy nhất.
Tôi chộp lấy tờ bản vẽ.
Sau đó, đột ngột xoay người.
Mà lúc này.
Cao Bác đã xông đến trước mặt tôi.
Hắn cười dữ tợn, giơ tay về phía tôi.
Muốn hoàn toàn khống chế tôi.
“Trò chơi kết thúc rồi.”
Hắn nói.
“Không.”
Tôi nhìn hắn, từng chữ từng chữ nói.
“Trò chơi, mới chỉ vừa bắt đầu thôi.”
Tôi đột ngột nhét tờ bản vẽ trong tay vào ngực hắn.
Sau đó, dốc hết sức lực toàn thân, hung hăng đẩy hắn về phía giữa căn phòng, về phía con mãng xà bạc trắng vừa bò ra khỏi vật chứa kia!
Cao Bác trở tay không kịp.
Bị tôi đẩy đến lảo đảo, đâm thẳng vào thân thể lạnh băng của con mãng xà đó.
Còn tôi thì nhân cơ hội này.
Một lần nữa, lao về phía chiếc mũ bảo hộ cứu mạng mà tôi vừa ném xuống đất!
21
Con mãng xà bạc trắng kia, bị Cao Bác bất ngờ đâm tới làm cho nổi giận.
Nó phát ra một tiếng gầm trầm thấp, như sấm rền.
Cái đuôi khổng lồ như một cây roi thép, quật mạnh một cái.
“Chát!”
Một tiếng giòn vang.
Cao Bác giống như một con búp bê vải rách, bị quật bay ra ngoài thật mạnh.
Nện ầm xuống bức tường phía xa.
Sau đó trượt xuống đất, ngất lịm đi.
Trong ngực nó, tờ bản vẽ kia cũng lơ lửng rơi xuống đất.
Còn con mãng xà khổng lồ ấy, dường như vẫn chưa hả giận.
Nó chậm rãi quay đầu lại, để lộ cái đầu khổng lồ dữ tợn của mình.
Đôi mắt đỏ như máu một lần nữa khóa chặt lấy tôi.
Dường như nó đã nhận định.
Tôi mới chính là kẻ khởi đầu tất cả chuyện này.
Tôi không để ý đến nó.
Trong mắt tôi, chỉ có chiếc mũ bảo hộ trên mặt đất.
Tôi lao tới, chộp lấy nó, ôm lại vào trong ngực.
Sau đó, tôi ngẩng đầu lên.
Nhìn về phía những sợi cáp chằng chịt trong phòng thí nghiệm, giống như mạng nhện.
Và nhìn về phía sau chiếc bình thủy tinh vỡ nát kia, nơi đặt chiếc máy tính chủ khổng lồ cung cấp năng lượng cho bình chứa.
Tôi hiểu rồi.
Cái gọi là “khuếch đại ngược” mà trên bản vẽ đã nhắc đến.
Chỉ dựa vào năng lượng của riêng chiếc mũ bảo hộ thì hoàn toàn không đủ.
Tôi phải kết nối nó với nguồn năng lượng chính của cả phòng thí nghiệm này!
Dùng toàn bộ năng lượng của phòng thí nghiệm để vận hành nó!
Kích hoạt cơn bão tinh thần đủ để hủy diệt trời đất kia!
Tôi ôm chiếc mũ bảo hộ, lại một lần nữa lao ra ngoài.
Mục tiêu của tôi là chiếc máy tính chủ đó.
Con mãng xà bạc nhìn thấy “món ăn” là tôi mà còn dám chạy qua chạy lại ngay trước mặt nó.
Nó hoàn toàn nổi giận.
Nó há cái miệng máu tanh.
Mang theo một luồng tanh hôi đủ sức thổi ngã người khác, nó lao về phía tôi, cắn xuống nhanh như chớp!
Thậm chí tôi đã có thể ngửi thấy trong tận cổ họng nó, mùi máu tanh nồng nặc kia.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Tôi ném mạnh chiếc mũ bảo hộ trong tay về phía trước!
Chiếc mũ bay lên không trung, vạch ra một đường cong.
Không lệch không chệch, vừa lúc rơi vào khe hở của quạt tản nhiệt phía trên chiếc máy tính chủ.
Còn bản thân tôi thì thuận thế lăn sang một bên.
Bằng một tư thế chật vật đến cực điểm, tránh được cú cắn chí mạng ấy.
“Ầm!”
Đầu con mãng xà hung hăng đập vào bức tường phía sau tôi.
Cả tầng hầm rung chuyển dữ dội vì cú va chạm đó.
Tôi không còn hơi sức đâu quan tâm đến cơ thể đang tê dại vì chấn động.
Dùng cả tay lẫn chân, tôi bò đến bên cạnh chiếc bình chứa bị vỡ nát kia.
Ở đó, có một sợi cáp điện chủ lớn nhất đã bị giật đứt.
Đầu đứt của nó vẫn không ngừng tóe ra những tia lửa điện nguy hiểm.
Tôi tìm thấy rồi!
Tôi đã tìm được nguồn năng lượng!
Tôi ngẩng đầu nhìn chiếc mũ bảo hộ đang rơi trên máy tính chủ.
Trên mũ, những đầu nối dây điện chằng chịt ấy.
Lúc này, chúng giống như đang cất tiếng gọi câm lặng về phía tôi.
Tôi không hề do dự.
Tôi chộp lấy sợi cáp to lớn vẫn còn tóe lửa điện kia.
Sau đó, như ném một cây lao.
Dốc hết sức lực cuối cùng của mình.
Hung hăng ném nó ra ngoài!
Sợi cáp mang theo những tia điện lách tách.
Vẽ trên không trung một quỹ đạo tử thần.
Chuẩn xác không sai, rơi thẳng lên chiếc mũ bảo hộ ấy.
Vô số đầu nối và những sợi đồng trần của sợi cáp lập tức kết nối với nhau.
“Xì——!”
Trong chớp mắt.
Toàn bộ đèn trong phòng thí nghiệm đều lóe lên mạnh mẽ.
Tất cả máy móc trong nháy mắt đều phát ra tiếng còi chói tai vì quá tải.
Một luồng năng lượng khổng lồ đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Men theo sợi cáp điện, điên cuồng tràn vào chiếc mũ bảo hộ nhỏ bé kia.
Còn chiếc mũ bảo hộ đó.
Lại giống như một hố đen vừa bị kích hoạt.
Bắt đầu điên cuồng nuốt lấy mọi thứ xung quanh.
Ánh sáng, không khí, thậm chí là cả âm thanh.
Tôi nhìn thấy.
Cao Bác vốn đã ngất lịm đi kia.
Cơ thể anh ta đột nhiên co giật dữ dội.
Từ bảy khiếu của anh ta bắt đầu rỉ ra từng tia khói đen lờ mờ.
Những làn khói ấy, như mạt sắt bị nam châm hút lấy.
Không chút khống chế mà bị hút về phía chiếc mũ bảo hộ.
Đó là phần ý thức còn sót lại của tên khoa học gia kia!
Còn con mãng xà bạc kia.
Lại phát ra một tiếng gào thét đau đớn đến cực điểm.
Thân thể khổng lồ của nó điên cuồng quằn quại, giãy giụa.
Nhưng vẫn không thể thoát khỏi lực hút vô hình và khổng lồ ấy.
Trong đôi mắt đỏ ngầu của nó, ánh hung tàn khát máu nhanh chóng phai đi.
Thay vào đó là nỗi sợ hãi thuần túy của loài thú.
Những trí tuệ và linh hồn vốn không thuộc về nó, bị cưỡng ép cấy vào trong cơ thể nó.
Đang bị từng chút một, mạnh mẽ tách ra!
Quá trình ấy chỉ kéo dài hơn mười giây.
Mười mấy giây sau.
Mọi thứ đều kết thúc rồi.
Chiếc mũ bảo hộ vì không chịu nổi nguồn năng lượng khổng lồ đến vậy.
Bùm một tiếng, nổ tung thành vô số mảnh vụn.
Cả phòng thí nghiệm cũng vì máy tính chủ bị hư hỏng.
Mà hoàn toàn chìm vào bóng tối và tĩnh lặng chết chóc.
Tôi ngã bệt trên nền đất lạnh lẽo, hỗn độn.
Thở hổn hển từng ngụm lớn.
Kết thúc rồi.
Tất cả đều kết thúc rồi.
Không biết đã qua bao lâu.
Một tia nắng, từ khe hở của cánh cửa ngầm bị khóa chặt phía trên đầu tôi, chiếu vào.
Tôi gắng gượng bò dậy từ dưới đất.
Tôi nhìn thấy Cao Bác lặng lẽ nằm trên mặt đất không xa.
Ngực vẫn còn phập phồng yếu ớt.
Anh ta chỉ là ngất đi thôi.
Còn con mãng xà bạc từng ngông cuồng đến không ai bì nổi kia.
Lúc này, cũng lặng lẽ cuộn mình trong góc tối.
Loại áp lực đáng sợ và đầy trí tuệ trên người nó.
Đã hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó, chỉ còn lại sự mờ mịt nguyên sơ thuộc về dã thú.
Nó nhìn tôi, trong mắt không còn sát ý.
Chỉ còn hoang mang và sợ hãi.
Nó đã biến trở lại thành một con rắn bình thường, chỉ là thân hình đặc biệt to lớn mà thôi.
Tôi kéo theo thân thể mệt mỏi rã rời.
Đi đến lối cầu thang.
Tôi giơ tay lên, thử đẩy cánh cửa ngầm kia.
Cửa mở ra rồi.
Sau khi phòng thí nghiệm mất điện, ổ khóa cũng tự động mở.
Tôi không quay đầu lại.
Từng bước, từng bước đi ra khỏi địa ngục đã chôn vùi tất cả ác mộng của tôi.
Ánh mặt trời bên ngoài có chút chói mắt.
Tôi đứng trong sân, nhìn bầu trời xanh thẳm, mây trắng lững lờ.
Có một cảm giác như đã trải qua mấy kiếp.
Tôi biết.
Tên khoa học gia điên rồ kia, và “Dự án Rắn cắn đuôi” điên rồ của hắn.
Đều đã theo cơn bão tinh thần kia, hoàn toàn tan thành mây khói.
Nhưng tôi cũng biết.
Có những thứ, đã vĩnh viễn ở lại trong cơ thể tôi.
Tôi cúi đầu, nhìn bàn tay mình.
Tôi như vẫn còn có thể cảm nhận được, cơn dòng điện cuồng bạo kia, khi chạy qua cơ thể tôi, mang theo thứ đau rát nhói buốt ấy.
Cùng với những mảnh ký ức điên cuồng, không thuộc về tôi.
Thế giới này, vẫn là thế giới ban đầu.
Nhưng tôi, đã không còn là tôi của ngày trước nữa.
Bí mật này, sẽ theo tôi suốt cả cuộc đời.
Cho đến tận cuối đời tôi.
-HẾT-