Truyện Mới Hay
  • Home
  • New
Sign in Sign up
  • Home
  • New
  • Home
  • New
Sign in Sign up
Novel Info

Đêm trước buổi tiễn quân - Chương 3

  1. Home
  2. Đêm trước buổi tiễn quân
  3. Chương 3
Novel Info

5
Lời thì là giảng hòa, nhưng thần sắc của anh lại như đang quở trách tôi làm loạn vô cớ.
Thấy tôi vẫn không nhúc nhích, anh xoa xoa trán:
“Ngoan một chút, về nhà đi được không? Ba mẹ rất lo cho em.”
Tôi giơ tay lên, trực tiếp hất đổ bát chè trên bàn.
Nước ngọt sánh đổ lên chiếc áo chỉnh tề của anh, sự bực bội trên mặt anh lập tức không giấu nổi nữa.
“Giang Niệm!”
Tôi hất tay anh ra, cười lạnh:
“Không nhịn được nữa à? Vậy thì cút đi.”
“Phó Chi Dao, ly hôn tôi là nghiêm túc, hơn nữa chưa từng nghĩ đến chuyện quay lại với anh.”
“Anh thương Trương Hồng Nguyệt đến thế thì cứ sống với cô ta cả đời đi!”
“Hai kẻ chó má hại chết con tôi, đúng là xứng đôi vừa lứa!”
Nói xong tôi đứng dậy bỏ đi.
Sau lưng vang lên tiếng gào thét giận dữ của Phó Chi Dao:
“Cô lại nói linh tinh cái gì thế?! Hại chết con cô là sao?! Giang Niệm, tôi thấy cô đúng là phát điên rồi!”
“Không chịu về phải không? Tôi có đầy cách ép cô quay về!”
Chuyện Phó Chi Dao đến tìm tôi nhanh chóng lan khắp trường học.
Ngày hôm sau lên lớp, có học sinh dò hỏi mối quan hệ giữa tôi và anh ta.
Dù biết đối phương không có ác ý, nhưng trong lòng tôi vẫn rất khó chịu.
Tôi thật sự không muốn dính dáng đến Phó Chi Dao thêm bất cứ chút nào nữa.
Lý Phong lại tìm đến tôi, hỏi chuyện kết hôn.
“tôi nghe rồi, hôm qua Phó Chi Dao đến tìm em.”
Kết hôn với Lý Phong vừa có thể dứt khoát từ chối gặp Phó Chi Dao, lại vừa có được tư cách tham gia chấm thi đại học.
Đây là một quyết định vẹn cả đôi đường.
Làm xong thủ tục đăng ký kết hôn, chú Lý và dì Lý đều tới.
“Anh đã nói với chú dì rồi à? Nhanh thế.”
Chú dì vẫy tay với tôi, thân thiết khoác tay tôi:
“Tiểu Niệm, chú dì trông trời trông đất cuối cùng cũng trông được cháu bước vào cửa rồi.”
“Trông?” Tôi nghi hoặc, hạ giọng hỏi Lý Phong,
“Sao nghe lời chú dì nói, giống như anh đã sớm có ý đồ với em rồi vậy?”
Lý Phong cười, đánh trống lảng:
“Em đâu phải không biết, ba mẹ anh từ nhỏ đã coi em như con gái ruột. Mấy năm nay còn thường xuyên viết thư cho em, chỉ mong em quay về nhìn họ một lần.”
“Giờ thì hay rồi, mong mãi mong mãi, cuối cùng mong em thành con dâu luôn.”
Chú dì lập tức lấy ra một bao lì xì lớn, lại nhét thêm một chiếc vòng vàng vào tay tôi.
“Chú dì… cái này quý quá rồi…”
“Còn gọi là chú dì à?” Dì Lý nhìn tôi cười, “Phải đổi cách xưng hô rồi.”
Tôi cúi đầu cười, chuẩn bị một lúc rồi khẽ gọi:
“Ba, mẹ.”
Anh trai của Lý Phong chia cho chúng tôi một căn nhà trong xưởng.
Lý Phong dẫn tôi đi làm thủ tục đăng ký, trên sổ nhà đất ghi tên cả hai chúng tôi.
Chuyện này truyền ra, không ít người đều biết chúng tôi đã kết hôn.
Lý Phong đã hứa với tôi không tổ chức hôn lễ.
Nhưng hàng xóm đều biết chúng tôi cưới nhau rồi, nếu không phát chút kẹo mừng thì thật không phải phép.
Thế là chúng tôi lại bận rộn lo liệu, phát kẹo mừng cho đồng nghiệp, hàng xóm, cả họ hàng, thông báo tin chúng tôi đã kết hôn.
Trong khoảng thời gian đó, Lý Phong đối nhân xử thế vô cùng chu đáo.
Tôi nghe có người đùa cợt với anh, nói anh thích phụ nữ đã có chồng, cưới một người vợ từng ly hôn.
Anh lập tức sầm mặt, thẳng tay đuổi người đó ra khỏi nhà.
Người nhà họ Lý đều đứng về phía anh ấy, tuyên bố sau này hai nhà không cần qua lại nữa.
Tên kia thấy tôi đứng ngoài cửa còn hung hăng phun một bãi nước bọt,
“Cái loại đàn bà đã qua tay người khác mà còn được bảo vệ như thế, ai mà chẳng biết Giang Niệm bị người ta chê bỏ rồi mới quay về thành phố?”
Lý Phong tức điên, lao lên đánh cho hắn một trận tơi bời.
Cả hai đều bị đưa vào trạm xá, nhưng đối phương bị thương nặng hơn.
Tôi mua thuốc sát trùng về bôi cho Lý Phong, thấy anh nhăn mặt vì đau thì không nhịn được cười:
“Giờ biết đau rồi à? Không ngờ anh bề ngoài nhã nhặn thế, đánh nhau cũng dữ ghê.”
Trên mặt Lý Phong còn vết bầm, nhưng khí thế lại chẳng kém chút nào:
“Em đã là vợ anh rồi, vợ chồng là một thể, hắn lấy tư cách gì mà bôi nhọ em? Anh phải cho tất cả mọi người biết— không ai được phép nói xấu em.”
Tôi lại bật cười lần nữa.
Nhưng trong lòng lại dâng lên một luồng ấm áp.
Phó Chi Dao là vị trưởng quan được mọi người kính trọng,
thế mà khi tôi bị người đời bàn tán vì sảy thai, anh ta một câu cũng không nói giúp.
Thấy tôi buồn rầu ở nhà, chỉ buông một câu hờ hững:
“Người ta nói là chuyện của họ, thân ngay chẳng sợ bóng nghiêng, em quan tâm làm gì?”
Nhưng anh ta chưa từng nghĩ đến— những lời đó có thể làm tôi tổn thương thế nào.
Có lẽ… lấy Lý Phong là một lựa chọn không tệ.
Sau trận ẩu đả đó, danh tiếng “sợ vợ” của Lý Phong lan xa.
Tôi cũng chuyển từ ký túc xá giáo viên về nhà của chúng tôi ở.
Chúng tôi không hề có hành động thân mật nào, nhưng lại thấy khoảng cách giữa hai trái tim rất gần.
Nhà trường đã xác nhận tôi được chọn làm giáo viên chấm thi đại học, tiếp đó là những buổi huấn luyện nhàm chán.
Kỳ thi đại học không giống với việc chấm bài thường, cần có tiêu chuẩn nghiêm ngặt hơn.
Xác định phải lên tỉnh tập huấn một tháng, Lý Phong chuẩn bị mọi thứ cần thiết trong tháng đó cho tôi, còn mua sẵn vé xe để tiễn tôi đi.
“Anh sẽ đợi em ở nhà, nếu nhớ anh thì viết thư cho anh.”
Tôi nhận lấy những món đồ anh chuẩn bị kỹ càng.
Là khăn mặt màu hồng, cốc súc miệng, và một bộ quần áo mới.
Trước đây những đồ dùng như vậy tôi đều dùng tạm, mua thứ rẻ nhất có thể.
Nhưng Lý Phong thì không như thế.
Anh luôn muốn dành cho tôi điều tốt nhất.
Không chỉ là mấy vật dụng này, mà còn trong cả những điều nhỏ nhặt của cuộc sống.
Lớp băng trong tim tôi dần dần tan chảy, tôi nắm lấy tay anh:
“Được, nếu em nhớ anh, sẽ viết thư cho anh.”
Hôm trước ngày lên tỉnh, Phó Chi Dao lại đến trường.
Anh ta còn đưa theo cha mẹ tôi và lãnh đạo của anh ta, trận thế vô cùng hoành tráng.
“Tiểu Niệm, bọn anh đều không biết Trương Hồng Nguyệt lại làm ra bao nhiêu chuyện bẩn thỉu sau lưng em!”
“Chuyện em sảy thai anh thật sự không hề hay biết, càng không biết Trương Hồng Nguyệt dám lén bỏ thuốc em. Khi đó anh bận việc trong quân đội, không về chăm sóc em được là lỗi của anh!”
“Anh sẽ không qua lại với Trương Hồng Nguyệt nữa, chúng ta về nhà đi có được không?”
Cha mẹ tôi đỏ mắt, gật đầu liên tục:
“Đúng vậy, Tiểu Niệm, chuyện con mất con thật sự là Chi Dao không biết.”
“Tất cả là do Trương Hồng Nguyệt giở trò! Ba mẹ rất lo cho con, về nhà đi!”
Giáo viên trong trường ngửi thấy mùi tin tức liền vây lại hóng chuyện, ánh mắt tò mò nhìn về phía chúng tôi.
Tôi chỉ nhìn lãnh đạo của Phó Chi Dao, nói:
“Thủ trưởng, vào văn phòng nói chuyện đi ạ.”
Tôi rót cho Trưởng quan Vương một tách trà, ông ấy nhẹ giọng khuyên bảo:
“Tiểu Niệm, giữa em và Chi Dao chỉ là hiểu lầm thôi, nói rõ ra là ổn cả. Anh ấy có em trong lòng, ai cũng thấy điều đó.”
“Chỉ cần em đồng ý, tôi sẽ lập tức giúp hai người tái hôn. Ba ngày sau có thể cùng đơn vị xuất phát.”
Tôi lắc đầu:
“Không, không phải hiểu nhầm đâu, Trưởng quan Vương. Ngài là người sáng suốt, chắc ngài cũng biết ba năm kết hôn qua tôi sống thế nào.”
“Lời oán trách tôi không muốn nhắc lại, vô nghĩa lắm. Ngài cũng không cần nói giúp cho anh ấy nữa. Chuyện tôi đã quyết, sẽ không đổi.”
6
Trưởng quan Vương nhìn thấy sự kiên định trong tôi, chỉ biết cúi đầu thở dài.
Ông từng thấy tôi vì Phó Chi Dao mà thức đêm làm việc, kiếm tiền.
Vì Phó Chi Dao bị sốt cao không dứt, tôi chăm sóc anh ta ba ngày liền, đến mức bỏ lỡ suất quay về thành phố.
Còn Phó Chi Dao thì sao?
Tình tứ với Trương Hồng Nguyệt, mượn danh nghĩa “chăm sóc chị dâu góa” để trao hết những gì thuộc về tôi cho cô ta.
Người trong đơn vị không ít lần cảm thấy bất bình, từng khuyên Phó Chi Dao.
Ai ngờ càng khuyên, anh ta càng say mê Trương Hồng Nguyệt hơn.
Thậm chí giấu vợ, lén lút “kiêm hai phòng”.
Trưởng quan Vương nói:
“Chuyện các em thành ra thế này, cũng có lỗi của tôi. Là tôi không khuyên bảo Chi Dao kịp thời, để nó bị Trương Hồng Nguyệt làm mờ mắt.”
“Tiểu Niệm, tôi chỉ hỏi em một câu cuối cùng thôi— giữa em và Chi Dao, thật sự không còn khả năng nào sao?”
Nghe giọng ông đầy trịnh trọng, tôi gật đầu.
Tôi sớm biết Phó Chi Dao sẽ lôi Trưởng quan Vương ra để gây áp lực, vì thế tôi luôn để sẵn giấy đăng ký kết hôn trong văn phòng.
Chỉ chờ tới ngày hôm nay.
Tôi đưa giấy chứng nhận kết hôn ra:
“Không còn khả năng nào nữa, vì tôi đã tái hôn rồi.”
Trưởng quan Vương cực kỳ kinh ngạc, lật mở giấy kết hôn xác nhận đó đúng là của tôi.
“Được rồi, tôi sẽ đi khuyên Chi Dao. Về sau… sẽ không làm phiền em nữa.”
Tôi mỉm cười, đẩy hộp kẹo mừng chưa ăn hết trong ngăn kéo ra trước mặt ông:
“Vâng, cảm ơn Trưởng quan. Mời ngài ăn kẹo mừng.”
Ra khỏi văn phòng, tôi nghe thấy Phó Chi Dao hấp tấp hỏi Trưởng quan Vương tôi đã nói gì.
Trưởng quan Vương kể lại đầy đủ.
Anh ta nhìn chằm chằm vào đống kẹo mừng trên bàn, sắc đỏ ấy chói mắt đến khó chịu.
Chỉ cảm thấy tim đau như bị xé toạc.
Anh ta vung tay hất tung chỗ kẹo, giẫm nát dưới chân, rồi đuổi theo tôi:
“Giang Niệm! Em kết hôn rồi? Mình mới ly hôn bao lâu mà em đã kết hôn rồi?!”
Lồng ngực anh ta phập phồng dữ dội, vẻ mặt đau đớn tột cùng:
“Em nói anh tàn nhẫn, vậy rốt cuộc ai mới là người tàn nhẫn?! Đến cả một cơ hội em cũng không cho anh, đã vội kết hôn với người khác rồi!”
“Ai thèm ăn cái kẹo chết tiệt này chứ!”
Tôi liếc anh ta một cách lạnh nhạt, như thể đang nhìn một kẻ điên.
Giống hệt như trước kia tôi gào khóc tuyệt vọng, còn anh ta thì chỉ đứng đó lạnh lùng nhìn.
“Chỗ kẹo này tôi đưa cho Trưởng quan Vương.”
“Dĩ nhiên, cũng để nhắc anh nhớ rằng tôi bây giờ đã có chồng rồi. Hy vọng anh đừng quấy rầy tôi nữa.”
Anh ta túm lấy vai tôi, ép tôi lùi về phía sau cho tới khi cả người tôi va vào bức tường lạnh lẽo.
Hơi thở nóng giận phả vào mặt, cổ tay đau nhói – tôi cảm nhận rõ ràng, trái tim anh ta lúc này hẳn cũng đang đau như tôi vậy.
“Giang Niệm! Em dám lặp lại lần nữa không?!”
“Ly hôn với hắn ta, anh chỉ cho em một cơ hội!”
“Anh biết em vẫn còn giận chuyện anh và Trương Hồng Nguyệt, chuyện kết hôn chỉ là để chọc tức anh – anh không trách em. Nhưng tên đàn ông đó có thể cho em cái gì? Quyền lực? Tiền bạc? Thứ gì Phó Chi Dao này không cho được?!”
“Em sẽ không bao giờ gặp được ai tốt với em hơn anh đâu, Giang Niệm – em nhất định sẽ hối hận!”
Trưởng quan Vương chạy đến kéo anh ta lại:
“Chi Dao, buông tay! Tiểu Niệm đã kết hôn rồi, cậu làm thế là vi phạm kỷ luật trong quân đội!”
Phó Chi Dao lại gào lên:
“Tôi chỉ biết là tôi không thể mất Giang Niệm! Nếu hôm nay để cô ấy đi, tôi thật sự sẽ không còn cơ hội nào nữa!”
Tôi nhìn anh ta điên cuồng, ánh mắt ấy vẫn lạnh lẽo như xưa.
Đẩy anh ta ra, tôi lạnh giọng nói:
“Làm loạn đủ chưa? Phó Chi Dao, giữa tôi và anh đã kết thúc từ lâu rồi.”
“Còn dám tìm tôi thêm lần nữa, tôi sẽ báo công an. Nếu anh còn quan tâm đến tiền đồ của mình, thì tốt nhất tránh xa tôi ra!”
Phó Chi Dao không chịu rời đi, thuê luôn một phòng gần trường học.
Trưởng quan Vương khuyên thế nào cũng vô ích, đành phải ra thông báo xử phạt, để mặc anh ta ở lại một mình.
May mà tôi sắp đi tập huấn chấm thi đại học, có thể được yên ổn một thời gian.
Phó Chi Dao muốn đứng ngoài cổng trường chờ tôi – tùy anh ta.
Từ tập huấn đến chấm thi kéo dài tận ba tháng.
Lý Phong đều đặn viết thư cho tôi mỗi ngày.
Anh ấy kể, Phó Chi Dao đã tìm đến anh.
7
Nói rằng sẵn sàng lo cho anh một vị trí trong quân đội, chỉ cầu anh buông tay với tôi.
Lý Phong nói, Phó Chi Dao suýt nữa đã quỳ xuống trước mặt anh ấy.
Tôi hỏi đùa, anh có động lòng không, có định chọn một công việc tốt mà bỏ rơi tôi không.
Ban đầu là nói đùa, nhưng khi thư gửi đi rồi, tôi lại thấy bất an trong lòng.
Lý Phong sẽ trả lời thế nào?
Liệu anh ấy có vì một công việc mà bỏ tôi không?
Khi nhận được thư phản hồi của Lý Phong, tôi mãi vẫn chưa dám mở.
Tôi sợ… nhận được một câu trả lời khẳng định.
Tôi đang lo lắng điều gì chứ?
Chẳng phải đã nói rõ, tôi và Lý Phong chỉ là quan hệ lợi dụng lẫn nhau sao?
Vậy mà tôi lại… trong lúc ngày ngày ở cạnh nhau, bắt đầu có tình cảm với anh ấy.
Tôi phải kiềm chế những suy nghĩ đó lại.
Đống thư của Lý Phong đã gần thành một chồng, tôi vẫn chưa mở cái nào.
Thế nhưng trong lòng tôi cứ bận tâm mãi về câu hỏi mình đã đặt ra hôm ấy.
Hôm đó, sau buổi tập huấn, đồng nghiệp nói có người đến tìm tôi.
Ra tới cổng trường, tôi thấy Lý Phong – vẻ mặt lo lắng tột độ.
“Sao em không hồi âm? Anh cứ tưởng có chuyện gì xảy ra, lo chết đi được!”
“Chỉ vì em không trả lời thư mà anh lặn lội đến tận đây à?” – tôi hỏi.
Lý Phong gật đầu:
“Dĩ nhiên rồi! Anh cứ nghĩ mình lỡ nói gì sai khiến em giận, nên em không muốn nói chuyện với anh nữa. Cũng sợ em thật sự không muốn liên lạc nữa…”
Anh cúi đầu, như một đứa trẻ vừa phạm lỗi.
Tôi đột nhiên muốn hỏi ra câu hỏi trong lòng.
Nếu câu trả lời là điều tôi mong đợi… thì tôi sẽ cho chúng tôi một cơ hội.
Còn chưa kịp mở miệng, Lý Phong đã bất ngờ ôm chặt lấy tôi:
“Anh biết em định nói gì.”
“Anh nói cho em biết, anh sẽ không vì lời hứa của Phó Chi Dao mà buông tay em.”
“Giang Niệm, em rất tốt, tốt đến mức khiến anh đau lòng.”
“Nhiều khi em quá hiểu chuyện, quá biết điều, anh cứ nghĩ không biết mấy năm qua em sống như thế nào nữa.”
“Anh muốn em trở lại như xưa, vô tư, không phải lo nghĩ gì cả.”
“Lúc cưới, chúng ta từng nói chỉ là lợi dụng nhau. Nhưng bây giờ anh hối hận rồi.
Tiểu Niệm, anh thật lòng muốn chăm sóc em, ở bên em cả đời…”
“Chúng ta… thử nhé?”
Tôi ngừng lại vài giây, rồi ôm chặt lấy anh:
“Ừ.”
Việc chấm thi đại học diễn ra suôn sẻ, Lý Phong đến đón tôi về nhà.
Anh nói với tôi, Phó Chi Dao bị tố cáo ngoại tình trong cuộc hôn nhân trước, nên bị điều đi Tây Bắc.
Sau này chắc không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa.
Phó Chi Dao được Trưởng quan Vương bảo vệ, phía dưới lại có nhiều người kính nể.
Ai dám tố cáo anh ta?
Ngoài anh ta ra… chắc chẳng còn ai khác.
Tôi nắm tay Lý Phong:
“Đừng nhắc đến những người không liên quan nữa.
Thời gian này anh sống thế nào? Có nhớ em không?”
“Có chứ, sao lại không nhớ….”
Nhiều năm sau, có giáo viên trong trường tò mò hỏi lại chuyện năm xưa về Phó Chi Dao, hỏi tôi vì sao lại chọn Lý Phong.
Tôi chợt nhớ đến câu hỏi khi xưa Phó Chi Dao từng hỏi tôi:
“Hắn có gì hơn anh?”
Tôi suy nghĩ rất lâu, rồi trả lời:
“Có lẽ… là anh ấy khiến tôi biết thế nào mới gọi là tình yêu đích thực.”
HẾT

Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

624911207_122108616393217889_5753495475224128141_n

Giá Như Chưa Từng Yêu

624962996_122108216295217889_8279259539095597035_n-1

Chuột Da Người

625675307_122108176317217889_2181797458271398412_n-1

Cha ta từ chiến trường mang về một nữ y

628052823_122113807629161130_4738919207973253574_n

Thư Lặc

627483691_122108567901217889_3798904676176061945_n

Khoảnh Khắc Trao Thân

605233023_1183179200679384_1342508339057917312_n-4

Tình Vãn

606915963_122298392426068757_1566813789618207712_n-1

Miệng Cứng Lòng Mềm

50ac4690-74cf-47e3-89f6-3a74bc2956ab
Hệ Liệt Người Cá Kỳ Ảo
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
bay-ngay-bay-dem
Bảy Ngày Bảy Đêm
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
761
Nuông Chiều – Tiểu Nan Qua
Chương 4 24/07/2025
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
Advanced
  • Home
  • New

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay