Di Chúc Sớm Quá Một Ngày - Chương 11
Lập tức bị luật sư Lý của tôi phản bác không chút nể nang:
“Công việc có bận đến mấy, chẳng lẽ không thể dành ra vài giây gọi một cuộc điện thoại hỏi thăm mẹ ruột?”
“Nhận một căn nhà trị giá hàng triệu rồi xem người tặng mình như không tồn tại – về pháp luật là vi phạm nghĩa vụ, còn về đạo đức thì là vong ân bội nghĩa.”
Tòa án tuyên án ngay tại phiên xử. Không ngoài dự đoán.
Tôi thắng kiện.
Lệnh cưỡng chế thi hành án cũng nhanh chóng được gửi đến căn nhà nơi Trần Lập Cường đang sống.
Hôm cưỡng chế thi hành, lần đầu tiên, tôi chủ động để Trần Nguyệt đẩy xe đưa tôi đến hiện trường.
Tôi muốn tận mắt chứng kiến — đứa con trai lạnh lùng nhất của tôi, khi mất đi tất cả, sẽ có biểu cảm gì.
Lúc chúng tôi đến nơi, nhân viên thi hành án đang dọn đồ.
Đồ đạc của Trần Lập Cường rất ít, chỉ vài cái vali, mấy thùng sách và một chiếc máy tính.
Nó đứng một mình giữa căn phòng trống rỗng, lặng lẽ thu dọn những thứ cuối cùng của mình.
Nó không khóc, cũng chẳng gây náo loạn.
Trên gương mặt vẫn là biểu cảm lạnh lùng quen thuộc, như thể mọi chuyện chẳng hề liên quan đến mình.
Khi thấy tôi, nó chỉ ngẩng đầu liếc tôi một cái, hờ hững, rồi cúi đầu tiếp tục thu dọn đồ đạc.
Chúng tôi cứ thế im lặng, đứng cách nhau một khoảng, đối diện nhau mà chẳng ai nói gì.
Đến khi nó đóng xong thùng đồ cuối cùng, đứng trước cánh cửa căn nhà từng thuộc về nó – giờ trống trải lạnh lẽo đến lạ.
Cuối cùng, nó chủ động cầm điện thoại lên, bấm số gọi cho tôi.
Chuông điện thoại vang lên ngay trước mặt nó.
Tôi nghe máy.
Giọng nó vang lên trong điện thoại, vẫn dửng dưng, không một chút cảm xúc.
Nó không cầu xin, cũng không oán giận.
Chỉ bằng giọng điệu lạnh lẽo đến tê người, hỏi tôi một câu:
“Vì sao?”
“Con không giống anh Ba chửi mắng mẹ, cũng không như anh Cả anh Hai cãi vã tranh giành với mẹ. Con chỉ muốn sống yên ổn cuộc đời của mình thôi, vậy mà mẹ vẫn không buông tha.”
“Tại sao ngay cả con, mẹ cũng không tha?”
Tôi nghe câu hỏi của nó, trong lòng dâng lên một nỗi bi thương nghẹn ngào.
Đến nước này rồi… mà nó vẫn không hiểu, nó sai ở đâu.
Tôi siết chặt điện thoại, nhìn dáng người lẻ loi của nó nơi xa, từng chữ từng lời, tôi nói thẳng:
“Vì sự lạnh nhạt của con… còn đau hơn lời mắng nhiếc của họ.”
“Họ cầm dao, đâm mẹ từng nhát. Đau thật đấy, nhưng ít ra mẹ còn thấy được máu, biết mình đang chảy máu.”
“Còn con, Trần Lập Cường…”
“Con đứng đó, trơ mắt nhìn mẹ bị đâm đến mình đầy thương tích, nằm gục trong vũng máu, vậy mà vẫn có thể lạnh lùng quay lưng bỏ đi.”
“Sự im lặng của con, không phải là đứng ngoài cuộc, mà là một cách tham gia tàn nhẫn nhất.”
“Thái độ ‘không liên quan’ của con… còn khiến mẹ lạnh tim hơn bất kỳ nhát dao nào.”
Đầu dây bên kia chìm vào im lặng.
Tôi không biết nó đang nghĩ gì.
Im lặng đến nỗi tôi cứ ngỡ nó đã tắt máy, mãi đến khi…
Giọng nó rất khẽ, như một làn gió thoảng qua:
“Con hiểu rồi.”
Sau đó, điện thoại bị dập máy.
Nó kéo theo vài chiếc vali, không quay đầu lại, không chào từ biệt bất kỳ ai, cứ thế bước ra khỏi tòa nhà.
Biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Trong bốn đứa con trai, nó là đứa duy nhất không níu kéo.
Nhưng cũng là đứa khiến tôi… đau lòng nhất.
Bốn căn nhà, sau nhiều tháng trời kiện tụng, cuối cùng đã về tay tôi.
Tài sản tôi từng trao – nay đã lấy lại hết.
Thế giới của tôi, từ giờ… cũng bình yên trở lại.
10.
Tôi không chọn quay lại sống ở bất kỳ căn nhà nào đã lấy lại được.
Những nơi đó… mang quá nhiều ký ức không vui.
Tôi cho sửa sang lại đơn giản hai căn hộ nhỏ từng đứng tên đứa con thứ hai và thứ ba, rồi gửi bên môi giới cho thuê.
Tiền thuê mỗi tháng gộp lại hơn 10.000 tệ, đủ để tôi và Trần Nguyệt chi tiêu thường ngày.
Còn hai căn hộ lớn của con cả và con út, tôi giữ lại căn có ánh sáng tốt nhất, tầm nhìn rộng nhất, chuẩn bị dọn vào ở cùng Trần Nguyệt.
Căn còn lại, tôi giao toàn quyền cho luật sư Lý xử lý. Tôi không muốn nhúng tay thêm nữa.
Ngày tháng cứ thế trôi đi.
Nhờ sự chăm sóc chu đáo của Trần Nguyệt, chân tôi hồi phục rất tốt.
Tôi đã có thể chống gậy, từ từ đi lại trong nhà.
Tôi quay lại với thú vui lúc trước khi nghỉ hưu: trồng hoa và cây cảnh trên ban công.
Ngày ngày tưới nước, bón phân, nhìn chúng đón nắng mà lớn lên từng chút, lòng tôi cũng dần trở nên yên bình.
Thậm chí tôi còn đăng ký một lớp hội họa truyền thống online dành cho người lớn tuổi, mỗi ngày học vẽ lan và trúc theo thầy giáo, cảm xúc trong tôi cũng trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Tôi tưởng rằng cuộc sống của mình sẽ cứ êm đềm như thế mà tiếp tục.
Cho đến một buổi chiều hôm đó.
Một buổi chiều mưa lớn xối xả.
Tôi và Trần Nguyệt đang ngồi trong phòng khách xem ti vi thì chuông cửa vang lên.
Trần Nguyệt liếc qua mắt mèo, sắc mặt lập tức trở nên phức tạp.
Nó quay lại nhìn tôi:
“Mẹ, là họ.”
Tim tôi chùng xuống.
“Họ?”
“Vâng, cả bốn người… đều có mặt.”
Tôi im lặng.
Tôi không biết vì sao đúng lúc này, cả bốn đứa con trai của tôi lại cùng nhau xuất hiện trước cửa nhà.
Đây là cú phản đòn cuối cùng?
Hay là…
“Cứ mở cửa đi.” – tôi nói.
Cửa bật mở.
Tiếng mưa hòa lẫn tiếng gió ập thẳng vào nhà.
Trước cửa, là bốn người con trai mà tôi từng dốc lòng nuôi lớn.
Dưới cơn mưa tầm tã, bốn người đàn ông từng là niềm tự hào của tôi – những đứa con trai mà tôi đã dành cả đời để nuôi lớn – giờ đây ướt sũng, tóc tai rối bết, nước mưa hoà lẫn với nước mắt trên gương mặt bơ phờ, chẳng thể phân biệt đâu là mưa, đâu là lệ.
Họ đứng trước cửa nhà tôi, lặng lẽ, thảm hại.
Con cả Trần Lập Quốc – từng là người có chức có quyền, giờ đây chỉ còn lại vẻ tiều tụy, ánh mắt trống rỗng, mệt mỏi và rã rời.
Con trai thứ hai Trần Lập Nghiệp – vẫn là dáng vẻ rụt rè, nhưng gương mặt đã hằn lên sự từng trải, không còn chút thanh xuân nào.
Con trai thứ ba Trần Lập Dân – kẻ từng hống hách ngạo mạn, nay mặc bộ đồng phục bảo vệ nhàu nhĩ, trên mặt còn vài vết sẹo mới, như vừa mới ẩu đả ở đâu đó.
Con út Trần Lập Cường – vẫn là kiểu người ít nói, chỉ ôm chặt chiếc túi laptop đã rách nát, cả người như thể lâu rồi chưa được ngủ một giấc yên lành.
Họ không nói gì, chỉ nhìn tôi trân trân.
Và rồi — không ai ra hiệu, không ai lên tiếng — cả bốn người, đồng loạt quỳ rạp xuống trước cửa nhà tôi.
Quỳ trên nền gạch lạnh lẽo, đẫm nước mưa.