Truyện Mới Hay
  • Home
  • New
Sign in Sign up
  • Home
  • New
  • Home
  • New
Sign in Sign up
Prev
Next

Đoản Mệnh Mỹ Nhân Tu Pháp Ký - Chương 6

  1. Home
  2. Đoản Mệnh Mỹ Nhân Tu Pháp Ký
  3. Chương 6
Prev
Next

Ta tức đến đau tim, lại thêm thân thể này vốn yếu sẵn, cuối cùng ta thật sự ngất xỉu luôn!

Khoảnh khắc ngất đi, ta cảm thấy mất mặt không để đâu cho hết. Không hổ danh là bình hoa!

“Yểm Hàn Sương??!” Kỳ Dung vội vàng đỡ lấy ta đang ngất trong lòng hắn, ngây người nhìn ta.

Thật sự có tu sĩ bị tức đến ngất sao? Yểm Hàn Sương sao lại yếu đuối đến mức chỉ vì vài câu nói mà…

Thôi vậy, là lỗi của bản quân.

Kỳ Dung ôm ta quay lại tiểu trúc của hắn, lấy một viên đan dược cho ta uống rồi dùng linh lực giúp ta hóa giải.

Một lúc sau, ta mơ màng tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã thấy Kỳ Dung đang uống trà ở bàn, hắn vừa liếc là thấy ta mở mắt.

Vì sợ mất mặt (chủ yếu là không còn mặt mũi nào đối diện hắn, lần đầu tiên cãi nhau mà ngất xỉu, đúng là xã giao tử vong), ta lập tức quay đầu nhắm mắt lại, nằm im trên giường như một con cá chết.

Nhìn dáng vẻ cứng đờ của Yểm Hàn Sương, Kỳ Dung thấy thật sự không hiểu nổi sao lại có người đặc biệt (ngu ngốc) như vậy.

Hắn tu vi cao thâm thế nào chứ, trong căn phòng này có gì có thể thoát khỏi mắt hắn được? Nhất cử nhất động của ta, hắn đều thấy rõ ràng.

“Tỉnh rồi à?”

Ta nghe thấy giọng hắn, nhưng giả vờ vẫn còn ngất, không thèm đáp lại.

7

Đột nhiên mũi ta bị ai đó bóp chặt, không thở nổi. Ta chịu hết nổi phải giơ tay đập cái tay đang bóp mũi mình ra, “Ngươi bị bệnh à.”

Kỳ Dung nhìn ta cười, “Còn giả vờ ngủ sao?”

“Phồn Hoa chân nhân, ngươi có bị đoạt xá rồi không?” Ta càng lúc càng thấy Kỳ Dung đã vỡ hình tượng, người thanh lãnh như gió trăng trong sách đâu rồi? Chẳng lẽ ta xuyên nhầm truyện?

Nghe ta nói vậy, Kỳ Dung cũng hơi khựng lại.

Hắn cũng cảm thấy bản thân có thay đổi, dường như mỗi lần ở bên Yểm Hàn Sương, hắn lại không còn giống hắn trước kia nữa. Rõ ràng mới quen nhau nửa năm, người này lại có thể ảnh hưởng đến hắn sao?

Mà lạ là hắn không thấy ghét dáng vẻ đó, thậm chí rất thích. Tại sao chứ? Vì nàng ta sao? Vì Yểm Hàn Sương?

“Ngươi có hạ chú lên ta không?” Kỳ Dung nghiêm túc nhìn ta như thể ta thực sự làm vậy.

“Ngươi thấy khả năng đó có không? Thân phận ngươi là gì, tu vi ngươi thế nào? Ta là gì, tu vi ra sao? Ta hạ chú được lên ngươi chắc? Oan uổng quá rồi đó.” Ta cạn lời, tên Kỳ Dung này thật sự không phải đồ ngốc sao?

“Nói cũng đúng. Vậy sao mỗi lần ta ở cùng ngươi lại không giống ta nữa?”

“Ta làm sao biết được?” Ta nhìn khuôn mặt tuấn tú đột nhiên lại gần, mặt lập tức đỏ lên. Không thể không nói, Kỳ Dung thật sự rất đẹp trai. “Đừng… đừng tới gần vậy.”

“Sao mặt ngươi đỏ như mông khỉ vậy.”

…Tình cảm vừa chớm nở lập tức tan tành.

Ta nhịn xuống cơn giận muốn tát hắn một cái, cười gượng, “Nóng thôi.”

“Gần sang đông rồi mà? Sao ngươi còn thấy nóng?”

“Đừng lo cho ta nữa!” Ta không chịu nổi nữa, đẩy mạnh Kỳ Dung rồi chạy mất. Ở lại thêm nữa chắc ta bị hắn chọc tức đến ngất thật.

Kỳ Dung đỏ cả vành tai, vừa xấu hổ vừa tức giận che lấy chỗ bị ta đẩy. Tu sĩ vốn nhạy cảm, ta lại không cẩn thận đụng trúng chỗ nhạy cảm nhất của hắn. Lần đầu tiên bị người ta chạm vào chỗ đó, Kỳ Dung chỉ muốn đào hố chui xuống. “Nàng ta lại dám đẩy chỗ đó! Quá đáng thật!”

Kỳ Dung cảm thấy ta chẳng giống đệ tử chút nào. Đệ tử khác thấy hắn đều cung kính, chỉ có ta chẳng hề xem hắn là trưởng bối.

Ta biết làm sao được? Tính cách trời sinh đã thế, bốc đồng ngang ngược (vô lại chính hiệu). Dù bản thân chẳng ra sao, nhưng ta cũng chẳng đặt ai vào mắt cả. (Đúng vậy, ta chính là kiểu nữ tự tin mù quáng.)

Sau khi rời khỏi tiểu trúc của Kỳ Dung, mặt ta cuối cùng cũng không đỏ nữa, nhưng tim vẫn còn đập thình thịch.

Chẳng vì lý do gì, chỉ vì được trai đẹp tới gần mà phấn khích.

Những ngày sau đó, ta và Kỳ Dung đều cố tình tránh mặt nhau, tưởng từ đây sẽ chẳng còn gì liên quan. Không ngờ hôm ấy hắn lại làm chuyện đó.

“Ngồi vững, đừng có lười biếng.”

Ta bị ép ngồi tấn trong sân, chỉ vì Kỳ Dung cho rằng thể chất ta quá yếu, cần phải rèn luyện. Để đề phòng ta lười, hắn quyết định đích thân giám sát.

Thế là trời chưa sáng hẳn, ta đã bị Kỳ Dung xách cổ lôi khỏi cái ổ chăn ấm áp.

Ban đầu ta chống cự kịch liệt, nhưng chênh lệch sức mạnh giữa ta và hắn quá lớn, sức con không địch nổi sức cha, ta bị hắn đè ra mà luyện.

Ta không biết rằng trong mấy ngày tránh mặt ta, Kỳ Dung đã lén tìm đến Dung Khanh hỏi chuyện.

Tình huống khi đó như sau…

Một thân bạch y, tuấn mỹ vô song, Kỳ Dung đạp kiếm đến tận địa phận Ma giới, trên mặt là nét ngưng trọng.

Kỳ Dung: “Ta có một người bạn, gần đây cứ mơ thấy cùng một nữ tử, là sao?”

Dung Khanh: “…Người bạn?”

Kỳ Dung: “Ừ.”

Dung Khanh: “Chắc là người đó đã động tâm với cô gái kia rồi?”

Kỳ Dung: “Động tâm?”

Dung Khanh: “Động tâm nghĩa là: một ngày không gặp như cách ba thu, mỗi lần gặp đều muốn nhìn nàng ấy, lo nàng ngủ không ngon, ăn không đủ. Mỗi lần thấy nàng ở cạnh người khác sẽ khó chịu.”

Kỳ Dung: “Ngươi hiểu rõ thật đấy.”

Dung Khanh: “…Ngươi nghĩ ai cũng ngốc như ngươi sao? Đầu óc chỉ có tu luyện, không biết tình ái thế gian, ngốc nghếch vô tri.”

Kỳ Dung: “Ngươi nói hay lắm, lần sau đừng nói nữa.”

Dung Khanh: “Khoan đã! Cái người bạn đó chẳng phải chính là ngươi chứ?”

Kỳ Dung: “…T-tất nhiên… không phải.”

Nhìn vành tai đỏ bừng và bộ dạng nói lắp của Kỳ Dung, Dung Khanh hiểu ngay. Xem ra vị sư huynh ngốc nghếch này cuối cùng cũng sắp khai thông rồi.

Dung Khanh bỗng nảy ra một ý, khoé miệng nhịn không được mà cong lên, “Sư huynh, để đệ dạy ‘người bạn’ đó cách chiếm được trái tim của nữ tử ấy.”

Chữ “bạn” được Dung Khanh nói rõ ràng đặc biệt.

Kỳ Dung nhìn Dung Khanh chuẩn bị thao thao bất tuyệt, trong lòng lặng lẽ móc ra sổ nhỏ để ghi chép.

“Khụ khụ, đầu tiên! Đa phần người ta đều thích trai đẹp, nên có gương mặt ưa nhìn là điều bắt buộc.”

Kỳ Dung: Hắn chắc cũng không tệ đâu, mỗi lần ra ngoài đều có nữ tu ném khăn tay cho mà.

“Thứ hai! Vừa phải dịu dàng săn sóc lại vừa phải lạnh lùng bá đạo, con gái cực kỳ mê kiểu này.”

“Sư đệ hãy miêu tả rõ, thế nào là dịu dàng săn sóc, thế nào là bá đạo lạnh lùng?” Kỳ Dung nghiêm túc hỏi, còn gọi hắn là sư đệ.

Câu này khiến Dung Khanh cảm động phát khóc. Đã bao lâu rồi hắn không được nghe từ đó! Thế là hắn càng hăng hái giảng giải.

“Giả dụ nàng ấy bị thương, ngươi nên ngày đêm không nghỉ chăm sóc nàng, khiến nàng cảm động. Nàng thích gì thì mua cái đó, tốt nhất là thêm câu ‘nữ nhân, nàng thích không?’. Đảm bảo nữ tử đó sẽ yêu ngươi say đắm.”

“Khụ khụ, không phải ta. Là bạn ta… Đa tạ sư đệ, ta còn có việc, đi trước.”

“Sư huynh, lần sau lại đến nhé, đệ nhất định giúp bạn huynh theo đuổi được người trong lòng!”

Dung Khanh chờ Kỳ Dung đi khuất mới lén lút bò lại giường, móc ra quyển mới nhất 《Kiếm tiên bá đạo yêu ta》 dưới gối, say mê đọc.

“Sư huynh, chúc huynh may mắn.”

…

“Lấy kiếm làm tâm, vận khí hòa thiên địa.” Kỳ Dung mặc một bộ đồ màu tím lòe loẹt khác hẳn phong cách thường ngày, đứng dưới gốc đào luyện kiếm.

Phải nói Kỳ Dung gương mặt này thật sự quá đẹp, mỹ sắc trước mặt, dù ta không phải kẻ mê trai cũng nhìn chằm chằm cả buổi, chẳng nghe hắn nói gì.

“Đẹp không?”

“Đẹp.” Ta hoàn toàn không hay biết bên cạnh đã xuất hiện một vị khách không mời – Dung Khanh.

Dung Khanh nhìn ta đang ngẩn ngơ vì mê trai, khoé miệng cong lên, lớn tiếng gọi về phía Kỳ Dung, “Ui chà, sư huynh huynh có một đệ tử mê nhan sắc của huynh này.”

Nghe xong ta bật dậy, bịt miệng cái tên hại người này, “Câm miệng đi đồ đần.”

“U u u~” Dung Khanh bị ta bịt miệng vẫn còn rên rỉ, tên này lần nào đến cũng ăn nói bậy bạ, làm người ta tưởng ta và Kỳ Dung thật sự có gì đó.

Kỳ Dung nhìn ta và Dung Khanh đang đùa giỡn trước tiểu trúc, trong lòng thấy không vui.

Nàng chưa từng thân thiết với ta như vậy, sao mỗi lần Dung Khanh đến, nàng lại vui vẻ thân thiết đến thế?

Đè nén cảm xúc trong lòng, Kỳ Dung thu kiếm, cắt ngang lời ta và Dung Khanh, “Ngươi lại đến làm gì? Ma giới nhàm chán lắm sao?”

“Đến thăm các ngươi đó, mà ma giới đúng là buồn thật, chẳng ai trò chuyện với ta, vẫn là chỗ huynh thú vị hơn, còn có tên này nữa.” Dung Khanh vừa nói vừa giơ tay xoa rối tóc ta, nếu không phải ta thấp hơn hắn cả cái đầu, ta đã vả hắn từ lâu.

Ta khó chịu gạt cái tay trên đầu mình ra, lườm hắn một cái, “Thú vị cái đầu ngươi ấy… đừng động vào tóc ta, khó buộc lắm đó.”

8

“Chà chà, dạo này lá gan của ngươi càng lúc càng to rồi đấy, không sợ ta nữa hả? Có phải nghĩ ta không dám đánh ngươi không, nhóc con?” Dung Khanh tỏ vẻ muốn tỉ thí với ta một trận.

Ta sợ tên này thật sự muốn đánh (Kỳ Dung hay bắt hắn tỉ kiếm với ta), theo phản xạ liền núp ra sau lưng Kỳ Dung, thật ra ta cũng không biết vì sao, chắc vì Dung Khanh không đánh lại Kỳ Dung.

Thấy ta núp sau lưng Kỳ Dung, mắt Dung Khanh loé lên tia cười giảo hoạt, “Tặc tặc tặc, sao lần nào cũng trốn sau lưng cái tên mặt liệt này vậy? Không lẽ… hai người các ngươi… ha ha ha.”

Vèo một cái, ta đã nhảy tới trước mặt Dung Khanh giẫm cho hắn một phát, nhân lúc hắn ôm chân nhảy dựng lên thì lại trốn về sau lưng Kỳ Dung, “Đáng đời ha ha ha ha.”

“Nhóc con, đừng để ta bắt được ngươi! Ta sẽ treo ngươi lên cây!” Dung Khanh vươn tay định kéo ta từ sau lưng Kỳ Dung ra, nhưng sao ta có thể để hắn đắc thủ? Ta lập tức đẩy Kỳ Dung vào lòng Dung Khanh rồi chạy biến.

Kỳ Dung và Dung Khanh hoàn toàn không ngờ ta lại làm vậy, hai người đối mặt ôm nhau trọn vẹn.

“Ha ha ha ha… ha ha ha ha.” Ta cười đến chảy cả nước mắt.

Thật sự quá buồn cười.

Chỉ thấy cả hai người họ mặt đen như đáy nồi, lập tức đẩy nhau ra, gương mặt tràn ngập ghét bỏ.

“Xui xẻo.” Kỳ Dung nhả ra ba chữ khiến Dung Khanh hoá đá tại chỗ.

“Ta còn chưa ghét bỏ huynh là đàn ông đấy, sao huynh còn đổ lỗi cho người khác trước hả.” Dung Khanh trừng mắt nhìn Kỳ Dung, rồi nham hiểm nhào qua định cọ vào người hắn, “Ta xui chết huynh luôn.”

Kỳ Dung sớm nhìn thấu âm mưu của hắn, né khỏi đòn cọ người, nhưng không ngờ phía sau còn ta đang cười! Không hề phát hiện mình sắp bị Dung Khanh húc bay.

“Đồ khốn Dung Khanh!”

Chỉ thấy ta, thân thể vừa yếu vừa nhỏ, bị húc bay khỏi tầm nhìn của hai tên kia, rầm một tiếng… nhà sập.

Ta cũng ngất luôn.

“Yểm Hàn Sương!” Kỳ Dung lập tức ôm ta bất tỉnh từ đống đổ nát ra, Dung Khanh cũng hốt hoảng chạy lại, nhưng vừa tới đã bị Kỳ Dung mắng tới tấp.

“Thân thể nàng yếu ngươi không biết chắc? Ngươi tu vi gì? Nàng tu vi gì? Ngươi cũng mặt dày đi đụng nàng?”

Dung Khanh (bị đổ oan và vô tội) tuy thấy áy náy nhưng cũng chẳng thấy lỗi tại mình, “Kỳ Dung, huynh nói có lý chút được không? Rõ ràng ta định húc huynh, không vận linh lực sao đụng trúng huynh được? Rõ ràng huynh tự tránh đi, nếu không tránh thì nhóc con đâu bị thương.”

Quả nhiên, Kỳ Dung vẫn như hồi nhỏ, thích đổ vạ lên đầu hắn! Quá đáng thật! Bên ngoài đồn đại hắn thanh cao như trăng gió là vì chưa gặp hắn ngoài đời. Tên này ngoài thiếu tình sợi, không hiểu thế gian tình ái thì chính là một tên thâm độc!

Không đổ vạ được, Kỳ Dung chuyển chủ đề, “Khụ, ta đưa nàng về Lê cư trước, ngươi khôi phục nơi này lại nguyên vẹn.”

Không để Dung Khanh phản bác, Kỳ Dung đã bế ta đi xa.

Đẩy cửa gỗ, lần đầu tiên Kỳ Dung bước vào phòng ta từ cửa chính.

(Trước đó mỗi lần gọi ta dậy luyện tấn đều đưa tay vào cửa sổ túm ta dậy, chắc là sở thích riêng của Kỳ Dung.)

Phòng được bày trí đơn giản, trên bàn gỗ có một bình cắm một đóa tử kinh hoa, đó là… Mắt Kỳ Dung sáng lên.

Đóa tử kinh ấy là do đêm qua hắn liều mạng đập cửa đánh thức ta khi ta đang ngủ say, lúc đó mắt nhắm mắt mở chỉ muốn ngủ tiếp nên ta tiện tay cắm bừa vào lọ.

Nàng ấy… cũng thích ta sao? Nếu không sao lại trân trọng hoa ta tặng đến vậy…

Ta: Thật hết lời, cạn lời đến mức không còn lời nào để cạn.

Kỳ Dung ngày càng chắc chắn, nhẹ tay đặt ta lên giường, lấy khăn tay của mình lau mặt cho ta.

Ta trong mơ ngửi thấy hương thơm ngát, không khỏi lẩm bẩm, “Thơm quá.” rồi chộp lấy tay đang cầm khăn mà xoay người ôm vào lòng.

Ta thề, ta thực sự không cố ý.

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

605233023_1183179200679384_1342508339057917312_n-4

Tình Vãn

606915963_122298392426068757_1566813789618207712_n-1

Miệng Cứng Lòng Mềm

625129015_122108483247217889_3211741178572154894_n

Ngày Tôi Sinh , Chồng Tôi Đăng Ảnh Con Người Khác

627999166_122141251113125184_22118526999539872_n

Người Mà Đại Ca Che Chở

616854181_122139209745125184_2595964678717191374_n-3

Sống Lại Để Không Yêu Anh Nữa

624553235_122113096719161130_7600881588978626910_n-1

Bầu Sữa Mùa Đông

616854181_122139209745125184_2595964678717191374_n-2

Bất Ngờ Của Anh

50ac4690-74cf-47e3-89f6-3a74bc2956ab
Hệ Liệt Người Cá Kỳ Ảo
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
bay-ngay-bay-dem
Bảy Ngày Bảy Đêm
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
761
Nuông Chiều – Tiểu Nan Qua
Chương 4 24/07/2025
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
Advanced
  • Home
  • New

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay