Gả Nhầm Chồng Tốt - Chương 4
7
Người đàn ông trước mặt đẹp trai quá trời quá đất.
Không phải kiểu đẹp tinh tế, mà là loại nam tính mạnh mẽ, đầy sức sống.
Dù chỉ đang mặc đồ ở nhà, ngồi trên giường, anh ta vẫn toát lên dáng vẻ của một con báo hoang luôn sẵn sàng lao vào săn mồi.
“…Chồng?”
Lộ Cẩm thở phào nhẹ nhõm, bàn tay thô ráp xoa nhẹ lên đầu tôi:
“Là anh. Về đột ngột quá, ba ngày nữa lại đi.”
Tôi nghẹn họng.
Nín nhịn một hồi, cuối cùng vẫn không nhịn được… giơ tay đấm anh ta một phát.
“Anh làm em sợ muốn chết luôn đấy! Lần sau về nhà nhất định phải báo trước cho em biết!”
“Được, anh hứa.”
Thấy tôi đã bình tĩnh lại, Lộ Cẩm lại nổi hứng muốn trêu chọc tôi.
Anh bất ngờ nhíu mày, khẽ rên một tiếng, rồi vén áo ngủ lên, để lộ một vệt ẩm ướt trên ngực.
Là dấu nước miếng.
Anh vừa định mượn cớ gây chuyện, nhưng tôi nhanh tay hơn, lập tức chộp lấy tờ giấy lau đi, vừa lau vừa giả vờ áy náy:
“Ôi chồng ơi, đều là lỗi của em! Có đau không? Để em thổi cho nhé.”
Tôi làm bộ thổi vài cái, rồi chu đáo cài lại cúc áo cho anh, sau đó xoay người định chuồn thẳng.
“Không biết Dương Dương có đạp chăn ra không, để em đi xem thử. Chồng ngủ trước đi nha!”
Đùa chứ, chuyện này quê chết đi được!
Tuy tôi mặt dày, nhưng trong chuyện tình cảm nam nữ, tôi đúng là một tờ giấy trắng chính hiệu.
Nhưng làm gì có chuyện Lộ Cẩm để tôi chạy thoát dễ dàng như thế.
Anh kéo mạnh một cái, tôi lập tức bị kéo trở lại vòng tay anh, đèn cũng bị tắt ngay sau đó.
“Trời sắp sáng rồi, ngủ đi, dậy rồi hẵng đi xem.”
Tôi giãy giụa: “Vậy để em dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho anh!”
Lộ Cẩm lại ôm chặt hơn: “Anh không đói, không ăn sáng.”
“Vậy em—”
Lộ Cẩm nâng cằm tôi lên, ánh mắt vừa chân thành vừa nguy hiểm:
“Không phải em nói nhớ anh sao? Chẳng lẽ là lừa anh à?”
Tôi lập tức co rúm người, ngoan ngoãn rúc vào góc giường, kéo chăn trùm kín mít, nằm ngay ngắn như một chú chim cút.
Lộ Cẩm nhìn mà buồn cười, cuối cùng cũng không nhịn được bật cười thành tiếng.
Thú vị thật.
Thôi được rồi, hôm nay tạm tha cho cô ấy vậy.
Nửa đêm, tôi trằn trọc không sao ngủ được.
Khó khăn lắm mới chịu đựng đến tận 6 giờ sáng, tôi lập tức lén lút bò dậy.
Vì tôi vừa nhận ra một chuyện quan trọng hơn.
Trong ba ngày tới, tôi phải trở thành một người thực sự tinh thông cầm, kỳ, thư, họa, đảm đang nấu nướng, một hình mẫu hiền thê lương mẫu đúng nghĩa!
Hối hận quá đi mất!
Lúc trước đáng lẽ không nên đưa cho bà mối 500 tệ, chỉ cần đưa 200 thôi, có khi bà ấy bớt nói đi một chút cũng nên!
8
Tôi đứng trước chiếc tủ lạnh trống không, mặt đầy phiền muộn.
Tôi đúng là biết nấu ăn, thi thoảng tâm trạng vui vẻ cũng trổ tài một chút cho nhóc tì ăn.
Nhưng trình độ chỉ dừng ở mức cơm nhà, so với “đầu bếp chuyên nghiệp” như lời bà mối quảng cáo thì chắc cách xa cả đỉnh Everest.
Không có thời gian nghĩ nhiều nữa.
Tôi sợ nếu Lộ Cẩm phát hiện sự thật rồi đòi “trả hàng”, thì số tiền sính lễ một triệu tệ mà tôi đã gửi một phần cho bố mẹ, một phần cho trại trẻ mồ côi, làm sao mà lấy lại được.
Thế là tôi mặc quần áo, phi thẳng ra chợ mua đồ ăn.
Ở biệt thự cũng có cái bất tiện, đó là đi mua đồ gì cũng xa.
Đến lúc tôi mồ hôi mồ kê về đến nhà, đã gần tám giờ sáng.
Tôi rửa sạch tay, nhào một ít bột rồi để lên men, sau đó bắc nồi nấu cháo kê và luộc trứng gà.
Bột lên men xong, tôi cán thành từng miếng nhỏ, rắc đường trắng trộn bột vào bên trong, rồi thả vào chảo dầu rán vàng.
Chưa đầy nửa tiếng sau, một bữa sáng thơm phức với bánh đường vàng óng, cháo kê và trứng gà đã hoàn thành.
“Hoàn hảo!”
Tôi chống eo, cảm thán đầy tự hào.
Sau đó tôi đi gọi nhóc tì dậy, nhìn cậu bé rửa mặt xong, liền giao cho cậu một nhiệm vụ cực kỳ gian nan:
Đi gọi Lộ Cẩm dậy.
Bây giờ tôi không muốn đối diện với người đàn ông đó chút nào, ngại lắm.
Mỗi lần đứng trước mặt anh ta, tôi đều trở nên lóng ngóng một cách kỳ lạ.
Tôi chỉ mong ba ngày này trôi qua nhanh một chút.
Đến khi hai người họ cuối cùng cũng xuống nhà, Lộ Cẩm nhìn một bàn đồ ăn sáng, khóe mắt ánh lên một tia ý cười.
Anh ngày nào cũng xem camera, đương nhiên biết rõ cô vợ nhỏ của mình vốn cực kỳ lười biếng.
Không muốn nấu ăn thì chỉ cần cho Lộ Dương ăn đồ lành mạnh, còn bản thân cô thì hoặc là ăn hamburger, hoặc là phi ra ngoài ăn lẩu cay.
Nấu được bữa này, chắc chắn là một sự hy sinh to lớn đối với cô.
Đặc biệt là nhóc tì Lộ Dương, cậu bé trừng mắt nhìn tôi một lúc lâu.
Nếu không phải vì có Lộ Cẩm ở đây, chắc nó lại lấy súng nước ra phun tôi rồi.
Tôi bắt đầu âm thầm tự kiểm điểm.
Có vẻ nhóc tì này thực ra cũng khá thích đồ tôi nấu.
Xem ra, sau này tôi nên nấu cho cậu bé ăn nhiều hơn một chút rồi.
Ăn xong bữa sáng, tôi lén giấu robot hút bụi đi, xắn tay áo bắt đầu lau nhà.
Vừa lau vừa len lén liếc nhìn Lộ Cẩm.
Người này không có việc gì làm à?
Được nghỉ ba ngày, chẳng lẽ không có bạn bè, người thân nào để đi chơi sao?
Ra ngoài gặp gỡ giao lưu đi chứ! Ở nhà ngồi nhìn tôi lau nhà có gì thú vị đâu?
Kết quả, vừa liếc trộm một cái liền bị Lộ Cẩm bắt tại trận.
Anh ta tựa vào sofa, chống cằm, ánh mắt đầy ý vị sâu xa mà tôi không tài nào đoán nổi, chỉ cảm thấy có chút nguy hiểm, như thể muốn nuốt chửng tôi vậy.
“Em có chỗ nào muốn đi không?” Lộ Cẩm hỏi.
Tôi chớp mắt mấy cái, chưa kịp hiểu ra.
Nhóc tì đã lên tiếng giải thích, giọng điệu thản nhiên như nước:
“Chú Lộ đang hỏi cô muốn đi hẹn hò ở đâu.”
Ôi trời, còn có phiên dịch viên cơ đấy.
Nếu đã thế, tôi liền xoa tay, có chút mong đợi.
Nghe nói đi chơi thì thường sẽ đến công viên giải trí, trong đó có vòng quay khổng lồ cực cao cực đẹp, còn có cả ngựa gỗ xoay vòng rất lãng mạn nữa.
“Vậy đi công viên giải trí đi! Dẫn cả nhóc tì theo!”
Tôi sực nhớ ra, vội vàng sửa lời:
“Ý em là… dẫn theo Dương Dương nữa, ba chúng ta cùng đi!”
Lộ Cẩm không có ý kiến, nhóc tì cũng tỏ vẻ hào hứng.
Tôi lập tức chạy đi thay đồ.
Hí hí! Công viên giải trí trong mơ! Chờ tôi nhé!!
9
“Em cảm thấy hơi khó chịu… Hay là về nhà đi?”
Tôi đứng trước cửa một khu nhà ma có cái tên “Kinh Dị Trung Hoa”, sống chết không chịu bước vào.
Sai lầm rồi! Sai lầm quá rồi!
Một người đàn ông cao lớn cộng thêm một nhóc tì bạo lực, sao có thể ngoan ngoãn chơi vòng xoay ngựa gỗ với tôi chứ?!
Vừa bước vào công viên chưa được bao lâu, tôi còn chưa kịp nhìn rõ nơi này có những trò gì, đã bị một lớn một nhỏ kéo thẳng đến đây.
Nhóc tì trề môi, khinh bỉ lườm tôi một cái:
“Nhát quá.”