Truyện Mới Hay
  • Home
  • New
Sign in Sign up
  • Home
  • New
  • Home
  • New
Sign in Sign up
Prev
Next

HỈ ĐƯỜNG KHÔNG TÂN LANG - CHƯƠNG 3

  1. Home
  2. HỈ ĐƯỜNG KHÔNG TÂN LANG
  3. CHƯƠNG 3
Prev
Next

04

Xe ngựa tiến cung lăn bánh trên con đường đá xanh, phát ra tiếng lộc cộc trầm đục.

Phụ thân ta – Thẩm Kính – ngồi đối diện, nhắm mắt dưỡng thần, suốt dọc đường không nói lời nào. Nhưng ta biết, nội tâm của người tuyệt đối không bình tĩnh như vẻ ngoài. Hoàng cung – nơi trung tâm quyền lực của thiên hạ, cũng là nơi danh lợi đan xen phức tạp nhất. Chuyện hôm nay, việc Hoàng thượng triệu kiến, tuyệt đối không phải chỉ để điều đình một việc nhà đơn giản.

Ta không đi.

Phụ thân không cho ta đi, người nói: nữ nhi Thẩm gia, chịu ủy khuất lớn ngần ấy, không có đạo lý cúi đầu vào cung để bị người ta phán xét. Nếu có đi, thì cũng phải là Tiêu Hoài mang kiệu tám người khiêng, ba thư sáu lễ, một lần nữa tới cửa cầu thân.

Nhưng người vẫn mang theo câu nói mà người đã truyền ra ngoài:

“Muốn cưới nữ nhi của ta? Kiếp sau đi.”

Câu nói ấy, chính là thái độ của Thẩm gia.

Nghe kể lại, hôm ấy tại Ngự Thư Phòng, không khí lạnh đến mức có thể kết thành băng.

Hoàng thượng ngồi cao trên long ỷ, ánh mắt nhìn xuống hai vị thần tử đang quỳ dưới điện – một người là vị văn thần đứng đầu được người tín nhiệm nhất, một người là võ tướng sa trường mà ngài giao phó nhiều trọng trách nhất. Giờ đây, hai người này lại vì một hôn sự, trở thành cừu nhân không đội trời chung.

Trán của Tiêu Hoài dập mạnh xuống nền gạch lạnh lẽo, giọng khàn đặc, tràn đầy hối hận:

“Bệ hạ, muôn lần sai đều là thần sai. Thần nhất thời hồ đồ, phụ lòng Thư Ngôn, cũng phụ sự tín nhiệm của Thái phó đại nhân. Thần nguyện nhận bất cứ trừng phạt nào, chỉ cầu Bệ hạ và Thái phó đại nhân có thể cho thần một cơ hội, để thần bù đắp sai lầm này.”

Hắn hạ mình đến tột cùng, ôm hết mọi tội lỗi về phía mình. Nghe thì như có khí phách, nhưng cái khí phách này… đến quá muộn rồi.

Phụ thân ta – Thẩm Kính – từ đầu đến cuối, ngay cả ánh mắt cũng không liếc hắn một lần.

Hoàng thượng khẽ thở dài, trong tiếng nói mang theo mệt mỏi:

“Ái khanh, ngươi quả thực hồ đồ. Hôn sự đại sự, há có thể xem như trò đùa? Ngươi để tiểu thư Thẩm gia chờ đợi ba canh giờ trong hỷ đường, khiến nàng cùng phủ Thái phó trở thành trò cười của cả kinh thành – việc này, thật sự quá thất lễ.”

Quở trách xong Tiêu Hoài, Hoàng thượng quay sang phụ thân ta, ngữ khí ôn hòa hơn nhiều:

“Ái khanh, trẫm hiểu ngươi trong lòng mang oán. Nữ nhi là tâm can bảo bối, chịu ủy khuất thế kia, đổi lại là ai cũng khó mà nhẫn. Chỉ là… Tiêu Hoài rốt cuộc lập công lớn vì triều đình, biên cảnh phương Bắc còn cần hắn trấn thủ. Nếu hai nhà bởi việc này mà kết oán, đối với triều cục chẳng phải chuyện hay.”

Đây chính là thuật đế vương điển hình: trước là đánh một gậy, sau cho một quả táo, cuối cùng lại nâng tầm lên đại nghĩa quốc gia, khiến người ta khó mà không nhượng bộ.

Nếu là người khác, có lẽ sẽ thuận theo bậc thang này mà bước xuống.

Nhưng phụ thân ta là Thẩm Kính.

Người ngẩng đầu, nhìn thẳng vào quân vương trên long ỷ, ngữ điệu không cao không thấp:

“Bệ hạ, lão thần chỉ có một nữ nhi. Từ nhỏ đã dạy nàng đọc sách hiểu lễ, tuân thủ quy tắc. Lão thần vốn nghĩ, đã chọn cho nàng một mối hôn sự tốt nhất, gả cho một nam tử có thể nương tựa cả đời. Nào ngờ, nam tử ấy, lại vì một nữ nhân khác, trong ngày trọng đại của nàng, vứt bỏ nàng như giẻ rách.”

Lời nói bình tĩnh, nhưng từng chữ đều như dao sắc.

“Bệ hạ nói triều cục là trọng. Vậy lão thần cả gan hỏi Bệ hạ: một người ngay cả thê tử kết tóc cũng có thể vứt bỏ, làm sao bệ hạ tin rằng hắn có thể giữ trọn lời thề với quân vương, với xã tắc? Hôm nay hắn có thể vì tư tình mà bỏ mặc vợ sắp cưới, thì tương lai, có thể nào vì lý do khác mà vứt bỏ thành trì và bách tính hắn cần bảo vệ?”

Lời này vừa ra, không khí trong Ngự Thư Phòng như đóng băng.

Phụ thân ta không chỉ chất vấn nhân cách của Tiêu Hoài, mà còn thẳng thừng đặt nghi vấn về lòng trung thành và năng lực làm tướng của hắn.

Đây không còn là việc nhà, mà là chuyện có thể lay động gốc rễ triều đình.

Tiêu Hoài đột ngột ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch, môi run rẩy, nhưng một câu cũng không phản bác nổi.

Bởi vì lời phụ thân ta nói là chí lý, không thể bắt bẻ.

Sắc mặt Hoàng thượng cũng trở nên cực kỳ khó coi. Người nhìn chằm chằm phụ thân ta – vị thần tử đã đồng hành hơn hai mươi năm trên triều, lần đầu tiên kiên quyết không nhượng bộ, không để lại đường lui.

Một lúc lâu sau, Hoàng thượng mới chậm rãi mở lời:

“Ái khanh, ý của ngươi… trẫm đã hiểu.”

Người không nói gì thêm về việc hòa giải, chỉ xua tay, nét mặt đầy mỏi mệt:

“Tiêu Hoài, lui ra đi. Về suy nghĩ cho rõ, làm sao mới có thể khiến Thái phó cùng Thẩm tiểu thư tha thứ. Chuyện này, trẫm… không quản nữa.”

Tiêu Hoài mất hồn mất vía, được thái giám dìu ra khỏi điện.

Phụ thân ta trở về phủ thì trời đã chạng vạng.

Người kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra trong Ngự Thư Phòng, không giấu diếm nửa chữ.

Cuối cùng, người nhìn ta, nghiêm túc hỏi:

“Thư Ngôn, hôm nay phụ thân trước mặt thánh thượng nói lời nặng, đã cắt đứt hết mọi khả năng giữa con và Tiêu Hoài. Con… có trách phụ thân không?”

Ta khẽ lắc đầu, rót thêm cho người một chén trà nóng.

“Phụ thân, người làm đúng. Nữ nhi đã nghĩ thông rồi. Gả chồng, vốn chẳng phải con đường duy nhất của nữ tử. Nếu con đường này không thể đi, vậy thì… không đi nữa.”

Giọng ta nhẹ nhàng, nhưng kiên định lạ thường:

“Từ nay về sau, nữ nhi chỉ nguyện ở bên cạnh phụ thân, vì người phân ưu.”

Giây phút ấy, ta thấy viền mắt phụ thân… đỏ lên.

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

627355670_122108275263217889_7530551295076232012_n-1

Năm mười chín tuổi

627242136_122108324625217889_7821182384580536266_n-1

Bạch Nguyệt Quang Của Chồng

603878882_122297204282068757_6371108602454056575_n

Một Kiếp Đau Vì Tình

624911207_122108616393217889_5753495475224128141_n

Giá Như Chưa Từng Yêu

624962996_122108216295217889_8279259539095597035_n-1

Chuột Da Người

625675307_122108176317217889_2181797458271398412_n-1

Cha ta từ chiến trường mang về một nữ y

628052823_122113807629161130_4738919207973253574_n

Thư Lặc

50ac4690-74cf-47e3-89f6-3a74bc2956ab
Hệ Liệt Người Cá Kỳ Ảo
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
bay-ngay-bay-dem
Bảy Ngày Bảy Đêm
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
761
Nuông Chiều – Tiểu Nan Qua
Chương 4 24/07/2025
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
Advanced
  • Home
  • New

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay