Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Prev
Novel Info

HOA DÀNH DÀNH TẶNG EM - Chương 7

  1. Home
  2. HOA DÀNH DÀNH TẶNG EM
  3. Chương 7
Prev
Novel Info

Đúng vậy, tim đã chết rồi. Khi cô bị tống vào trung tâm chỉnh sửa, bị chích điện, bị hành hạ, bị chụp ảnh, khi cô bị chính tay Cố Trường Châu nổ súng bắn trúng, nằm trên thảm cỏ nhìn anh bế Giang Niệm Vi rời đi, vào khoảnh khắc cô nghĩ mình chắc chắn phải chết và nhắm mắt lại, trái tim cô đã chết rồi.

Một Ôn Trĩ Ninh từng yêu Cố Trường Châu đến xương tủy đã biến mất cùng vệt máu đỏ chói chang trên thảm cỏ ngoại ô năm ấy.

Giờ đây cô là Tô Trĩ, một Tô Trĩ đến biên cương thực hiện nhiệm vụ để hoàn thành di nguyện của cha mẹ, trong lòng không còn chỗ cho Cố Trường Châu nữa.

Sự theo đuổi của Cố Trường Châu kéo dài ròng rã một năm. Trong một năm này, anh đã rũ bỏ thân phận Thiếu tướng, rũ bỏ mọi kiêu ngạo và lòng tự tôn, cẩn trọng ở bên cạnh cô, dùng mọi cách chỉ để cô hồi tâm chuyển ý.

Nhưng Ôn Trĩ Ninh vẫn không mảy may lay động, thái độ vẫn lạnh nhạt như cũ.

Cô không phải không thấy sự thay đổi hay sự hy sinh của anh, chỉ là những tổn thương đó đã khắc sâu vào máu thịt, thấm vào tủy cốt, không phải một câu “xin lỗi” hay một năm bù đắp là có thể xóa nhòa.

Cô nhớ nỗi đau khi bị búi sắt chà xát đầy máu trong bồn tắm; nhớ nỗi đau sống không bằng chết vì máy chích điện, nhớ nỗi đau khi viên đạn xuyên thấu ngực, và nhớ hơn cả là sự chán ghét, lạnh lùng trong ánh mắt anh khi nhìn cô — thứ còn đau đớn hơn mọi vết thương thể xác.

Những nỗi đau này, cả đời cô không bao giờ quên được.

Hôm đó, Ôn Trĩ Ninh nhận một nhiệm vụ quan trọng: thâm nhập vào sào huyệt địch để lấy thông tin giao dịch ma túy. Nhiệm vụ này cực kỳ nguy hiểm, lành ít dữ nhiều.

Cô không chút do dự tiếp nhận. Cố Trường Châu biết chuyện liền khăng khăng đòi đi cùng: “Trĩ Ninh, quá nguy hiểm, anh đi cùng em để bảo vệ em.” Ôn Trĩ Ninh lạnh lùng từ chối: “Không cần. Thiếu tướng Cố, đây là nhiệm vụ của tôi, không liên quan đến anh.”

“Sao lại không liên quan?” Anh nhìn cô lo lắng, “Em là người anh muốn bảo vệ nhất đời này. Dù em có nhận anh hay không, anh cũng không để em đi mạo hiểm một mình.” Dù bị từ chối thế nào, anh vẫn bám theo, cuối cùng cô đành đồng ý.

Đêm khuya, hai người cải trang lẻn vào cứ điểm giao dịch. Nơi đó đèn đuốc sáng trưng, tội phạm đông đảo, súng ống đầy đủ, canh gác nghiêm ngặt.

Họ nấp trong bóng tối thu thập thông tin rất thuận lợi.

Nhưng khi chuẩn bị rút lui, họ vô tình làm đổ một thùng sắt gây ra tiếng động lớn. “Có người!” Tiếng hét phá tan màn đêm.

Vô số đèn pin rọi tới, đám tội phạm nổ súng lao về phía họ. “Chạy!” Cố Trường Châu kéo tay cô chạy thoát thân.

Tiếng súng nổ vang phía sau, đạn bay sượt qua tai, cày xới mặt đất.

Phía trước là vực thẳm, dưới chân là dòng sông chảy xiết, không còn đường lui. Đám tội phạm đã bao vây, họng súng chĩa thẳng vào họ. “Cố Trường Châu, anh đi đi!” Cô đẩy mạnh anh, “Tôi sẽ chặn chúng, anh mang thông tin về.”

“Anh không đi!” Cố Trường Châu chắn trước mặt cô, ánh mắt kiên định, “Cùng đi hoặc cùng chết.”

Anh rút súng bắn trả, vừa nói: “Trĩ Ninh, xin lỗi, kiếp này anh nợ em quá nhiều. Nếu có kiếp sau, anh nhất định làm người tốt, yêu em thật nhiều, không để em chịu ấm ức thêm lần nào nữa.”

Tim cô rung động mạnh, hốc mắt đỏ hoe. Nhưng chưa kịp nói gì, cô đã thấy một tên tội phạm chĩa súng vào lưng mình. “Trĩ Ninh, cẩn thận!” Cố Trường Châu hét lớn, đột ngột xoay người chắn trước mặt cô.

Một tiếng súng nổ vang, viên đạn xuyên thấu ngực anh, máu tuôn đỏ thẫm bộ đồ rằn ri. “Cố Trường Châu!” Giọng cô lần đầu tiên lạc đi vì run rẩy. Cô đỡ lấy anh, nhìn máu tuôn ra không ngừng, nước mắt rơi như chuỗi hạt đứt dây.

Anh tựa vào lòng cô, đưa tay lau nước mắt trên mặt cô, mỉm cười yếu ớt: “Trĩ Ninh, đừng khóc… có thể đỡ phát đạn này cho em, anh rất vui… Như vậy, anh không còn nợ em nữa rồi…”

“Anh có ngốc không!” Cô nghẹn ngào, “Ai mượn anh đỡ đạn! Cố Trường Châu, anh không được chết! Anh chưa xin lỗi đủ, chưa bù đắp đủ, anh không được chết!”

“Trĩ Ninh…” Giọng anh lịm dần, mắt vẫn khóa chặt mặt cô, “Anh biết… trong lòng em… vẫn còn anh… đúng không…” Cô không trả lời, chỉ ôm chặt lấy anh, nước mắt tuôn rơi. Cố Trường Châu mỉm cười mãn nguyện, ngón tay vuốt ve má cô rồi buông thõng xuống, đôi mắt nhắm lại vĩnh viễn.

“Cố Trường Châu ——!” Tiếng khóc xé lòng của cô vang vọng khắp núi rừng.

Đội chi viện quân khu đến kịp lúc tiêu diệt sạch toán tội phạm. Nhưng Ôn Trĩ Ninh chỉ ngồi đó ôm xác anh bên bờ vực, bất động như một bức tượng.

Cô cứ ngỡ tim mình đã chết lâu rồi, nhưng khoảnh khắc anh ngã xuống, cô mới nhận ra trong lòng mình vẫn còn hình bóng anh.

Chỉ là tình yêu đó đã bị quá nhiều tổn thương che lấp, bị quá nhiều tuyệt vọng chôn vùi, đến lúc muốn đối diện thì đã quá muộn.

Đám tang của Cố Trường Châu được tổ chức tại quân khu biên giới. Tất cả binh sĩ mặc quân phục trang nghiêm tiễn đưa anh.

Ôn Trĩ Ninh đứng ở hàng cuối, nhìn bức ảnh đen trắng của anh — anh vẫn hiên ngang như ngày nào. Cô không khóc, chỉ lặng lẽ nhìn rất lâu.

Sau đó, cô tiếp tục ở lại biên cương hoàn thành nhiệm vụ và di nguyện của cha mẹ. Cô vẫn là một Tô Trĩ nhanh nhẹn, kiên cường, nhưng chân mày đã thêm một nét dịu dàng phảng phất.

Lúc rảnh rỗi, cô lại lên sườn đồi nhìn những đóa hoa dành dành nở rộ, nhớ về chàng trai từng hứa mua cho cô một mảnh sân đầy hoa.

Nhớ nụ cười thanh xuân, nhớ vòng tay ấm áp, và nhớ câu nói cuối cùng: “Kiếp sau, yêu em thật nhiều.” Chỉ là, không còn chàng trai ấy băng bó cho cô khi bị thương, không còn người an ủi khi cô buồn, không còn người bất chấp tất cả chắn trước mặt cô nữa.

Năm tháng trôi qua, cô ở lại biên cương cả đời, từ một cô gái trẻ thành một bà lão tóc trắng xóa.

Cô đã bảo vệ vùng sơn hà này, trở thành “Lão giáo quan Tô” được mọi người kính trọng.

Bà không kết hôn, không sinh con, một mình đi qua năm tháng dài đằng đẵng.

Trên sườn đồi, bà trồng một rừng hoa dành dành, mỗi mùa hoa nở, hương thơm lại ngào ngạt khắp nơi.

Bà thường kê ghế ngồi giữa rừng hoa, tắm nắng, uống trà và hồi tưởng về quá khứ.

Nhớ về chính mình ngày xưa trong trắng như hoa, nhớ về chàng trai hăng hái năm ấy, nhớ về những điều tốt đẹp và cả những tổn thương sâu sắc.

Những tổn thương ấy theo thời gian đã phai nhạt, chỉ còn lại nỗi nhớ man mác.

Bà sống thọ đến 90 tuổi rồi thanh thản ra đi. Ngày bà đi, hoa dành dành nở rộ nhất, sắc trắng tinh khôi phủ kín núi đồi như hình ảnh cô gái mặc váy trắng cầm nhành hoa dành dành cười híp mắt năm nào.

Người ta nói lúc ra đi bà mỉm cười, như thể thấy được điều gì đó cực kỳ tốt đẹp.

Có lẽ, bà đã thấy chàng trai ấy đang đợi mình ở thiên đường.

Có lẽ kiếp sau, họ sẽ gặp nhau ở một mảnh sân đầy hoa dành dành, không hiểu lầm, không tổn thương, chỉ có hai người bên nhau trọn đời.

-Hết-

Prev
Novel Info
631359626_122248969994257585_8738497033236288888_n-6
Điềm Báo
Chương 6 1 ngày ago
Chương 5 1 ngày ago
afb-1774318645
Năm 83, Đồng Đội Nhờ Tôi Đi Hủy Hôn, Tôi Quay Đầu Cưới Luôn Cô Ấy
CHƯƠNG 14 22 giờ ago
CHƯƠNG 13 22 giờ ago
612233220_122152929878932558_2975661258660590930_n
Bầu Bí Của Bạn Cùng Phòng Tôi Là Một Trò Lừa?
Chương 5 1 ngày ago
Chương 4 1 ngày ago
624827904_122255416910175485_5236142473716123892_n
Em Không Phải Bạch Nguyệt Quang Của Anh
Chương 7 1 ngày ago
Chương 6 1 ngày ago
522430414_1065016982486587_979181383730631655_n
Kế Hoạch Ngầm
Chương 9 1 ngày ago
Chương 8 1 ngày ago
626590156_913549807727297_1395570289603754441_n-4
Chồng tắt điện thoại lúc 10h
Chương 5 1 ngày ago
Chương 4 1 ngày ago
afb-1774318139
Sự Thật Dưới Đáy Rương
CHƯƠNG 8 22 giờ ago
CHƯƠNG 7 22 giờ ago
627072169_122259054008180763_1485986097437065103_n-1
Hoa Cúc Trắng Trên Mộ Tôi
Chương 5 1 ngày ago
Chương 4 1 ngày ago
646064477_122259984260175485_3871576975295066544_n-8

Tam Ca

644507350_122259917912175485_1738343008592936906_n-7

Chất Lượng Cao

650920197_122261148230175485_3139848272873378519_n-3

Mẹ Tôi Muốn Ly Hôn

Chúng Ta Đã Mất Nhau Từ Lâu

646688907_937269465355331_2509768312743491610_n-5

Bảo Vệ Tốt Bản Thân

646992012_122205341162522003_1460546260134440854_n-1

Nhận Lời

631733356_122257252328175485_3651564455962069019_n-5

Oan Ức

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay