Hoa Nở Muộn - Chương 2
5
Tôi chống tay lên bàn trà đứng dậy, Máu từ cổ tay chảy dọc xương xuống ướt đẫm tay áo.
Tôi cúi người muốn nhặt chiếc ba lô Xoay Xoay đánh rơi trên sàn.
Tô Doanh bỗng ấn tay tôi xuống, giữ lại: “Em đừng chạm vào, lỡ con bé thấy em đụng vào đồ nó rồi khóc thì sao?”
Cô ta ghé sát tai tôi, hơi thở phả vào mặt tôi: “Dù gì con ruột của em bây giờ cũng chỉ nhận chị là mẹ thôi.”
Nói xong, cô ta cố tình ngã xuống cạnh ba lô của Xoay Xoay, Bàn tay cầm mảnh ngọc phỉ thúy vỡ nát rướm máu được cố ý chìa ra.
Lâm Triệt đặt Xoay Xoay xuống. Bước chân vội vã lao về phía chúng tôi, Tay vung lên hất tôi ra, làm đổ cả bàn trà kính.
Trong mớ hỗn độn trên sàn, đầu gối tôi đập mạnh vào góc bàn đá cẩm thạch.
Lâm Triệt đặt Xoay Xoay xuống. Bước chân vội vã lao về phía chúng tôi, Tay vung lên hất tôi ra, làm đổ cả bàn trà kính.
Trong mớ hỗn độn trên sàn, đầu gối tôi đập mạnh vào góc bàn đá cẩm thạch.
“Tô Mãn, em phát điên đủ chưa!” Anh ta ôm lấy Tô Doanh, lùi lại mấy bước như thể tôi là bệnh truyền nhiễm.
“Cút khỏi đây ngay!”
Tiếng Xoay Xoay gào khóc thảm thiết vang lên từ tầng hai, Hòa lẫn với tiếng nức nở nghẹn ngào của Tô Doanh.
Tôi bấu lấy thành ghế sofa để đứng dậy, Phát hiện vạt váy bị mảnh kính găm chặt xuống sàn, Chỉ hơi cử động thôi cũng phát ra âm thanh rách toạc như vải bị xé.
“Bác Trương!”
Lâm Triệt hét về phía phòng giúp việc nơi dì giúp việc vẫn im lặng nãy giờ:
“Đuổi con đàn bà điên này ra ngoài cho tôi!”
Rồi quay sang tôi, nghiến răng nghiến lợi: “Nếu năm đó cô chết thật luôn thì tốt biết mấy.”
6
Cơn mưa ập đến bất ngờ, Những hạt mưa lớn như đá rơi lộp độp lên cửa kính sát đất.
Tôi nhìn lên tầng hai, nơi Xoay Xoay đang đứng bên cầu thang. Gương mặt bé đỏ bừng vì khóc.
Đôi mắt từng cong như trăng lưỡi liềm khi gọi “mẹ ơi” thuở nào, Giờ lại ánh lên vẻ căm giận y hệt Tô Doanh.
Trái tim tôi như bị đè nặng bởi tảng đá.
Tô Doanh nghe được lời Lâm Triệt, trong mắt lộ ra tia sáng vui mừng. Cô ta bước từng bước nhỏ đến gần tôi, ra vẻ muốn đỡ tôi dậy.
Nhưng móng tay lại cắm sâu vào cánh tay tôi. Cô ta nhìn tôi, rồi nhìn Lâm Triệt đầy giận dữ,
Cuối cùng dừng mắt ở đôi mắt đỏ hoe vì khóc của Xoay Xoay, rồi thở dài:
“Tiểu Mãn, hay là… em cứ về trước đi. Có gì thì từ từ nói.”
Giọng cô ta nghe như đang nén cười.
Mặt Lâm Triệt lại càng thêm u ám:
“Tô Doanh, em đừng quan tâm đến cô ta! Đuổi cô ta đi!”
Tô Doanh làm ra vẻ không dám phản đối, đứng thẳng người, Nhưng ánh mắt lại vô cùng phấn khích.
Tôi lảo đảo đứng dậy, đầu gối đau đến mức như có trăm ngàn cây kim đâm vào mỗi lần nhấc chân.
“Không cần đuổi, tôi tự đi.”
Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Triệt, từng chữ cất ra đều đanh thép:
“Lâm Triệt, đừng mừng vội. Xoay Xoay là con gái tôi, không ai cướp được.”
Khi tôi lao ra ngoài trong cơn mưa tầm tã, Tô Doanh đuổi theo, nhét vội một chiếc ô vào tay tôi.
Tôi không hiểu rốt cuộc cô ta có ý gì.
Cô ta ghé sát tai tôi, thì thầm: “Ngày kia… trường có buổi họp phụ huynh.”
Tôi sững người, trong lòng bỗng dấy lên một tia hy vọng. Nhưng ánh mắt vẫn mang vẻ nghi ngờ nhìn cô ta.
Cô ta cười khẽ: “Chị không giúp em đâu, chỉ muốn cho em tận mắt nhìn thấy cảnh con gái ruột không nhận ra mẹ mình thôi.”
7
Hai ngày sau, tôi vẫn đến — trường học của Xoay Xoay.
Từ xa, chiếc cổng vòm cầu vồng chói mắt khiến tôi nhức nhối. Toàn là phụ huynh, ồn ào náo nhiệt, như một trò hề.
Chỉ đứng cách một con phố, tim tôi đã đau nhói.
Năm năm trước, tôi cũng từng có giấc mơ giống thế này… Trong mơ, tôi và Lâm Triệt, mỗi người nắm một tay con bé dắt đi.
Nhưng bây giờ, tất cả đã khác.
Tôi cố gắng hít thở thật sâu, Muốn mình trông không quá thảm hại.
Giữa đám đông trẻ con, tôi vẫn nhìn ra Xoay Xoay ngay từ cái nhìn đầu tiên. Con bé mặc chiếc váy công chúa màu hồng.
Lâm Triệt đứng bên cạnh, gương mặt nở một nụ cười dịu dàng mà tôi chưa từng thấy.
Tôi cắn chặt môi, không cho mình phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Tôi nhắc bản thân phải bình tĩnh, phải kiên nhẫn. Chuyện này chỉ là tạm thời thôi, Xoay Xoay sớm muộn gì cũng sẽ nhận ra tôi là mẹ nó.
Bất ngờ, Xoay Xoay quay đầu lại, như thể vừa nhìn thấy tôi.
Trong đôi mắt con bé thoáng qua một tia bối rối. Rồi nó lập tức gạt tay Lâm Triệt ra, chạy về phía tôi.
Tim tôi đập thình thịch, một niềm xúc động khó diễn tả dâng trào.
Tôi mở rộng vòng tay, chuẩn bị đón lấy con gái mình.
“Mẹ ơi!”
Giọng của Xoay Xoay vang lên trong trẻo như nắng sớm, Rọi sáng cả thế giới u ám của tôi.
Tôi xúc động quỳ xuống, định ôm chầm lấy con bé.
Nhưng giây tiếp theo, nụ cười trên môi tôi cứng đờ.
Xoay Xoay chạy đến ôm chặt lấy chân Tô Doanh, Ngẩng đầu, ngọt ngào nói:
“Mẹ ơi, mẹ nhìn kìa, cô dì xấu tính kia cứ nhìn chằm chằm chúng ta.”
Tô Doanh cúi xuống, dịu dàng vuốt đầu Xoay Xoay. Cô ta ngẩng đầu lên, nở nụ cười chiến thắng nhìn tôi. Như thể đang nói: “Thấy chưa? Dù em có đến đây, thì có thay đổi được gì đâu?”
Tôi cảm thấy nhục nhã vô cùng, chỉ muốn rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.
Đúng lúc đó, Lâm Triệt bước tới. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo như đang nhìn người xa lạ. Khinh thường. Ghê tởm.
“Tô Mãn, cô còn định gây chuyện đến bao giờ?”
Giọng anh ta không lớn, nhưng đầy sự khinh rẻ và chán ghét.
“Tôi cứ tưởng cô đã đủ điên rồi, ai ngờ cô còn dám mò đến tận trường mà quấy rối?”
“Tôi chỉ muốn được nhìn Xoay Xoay một chút.” – tôi cúi đầu, nói nhỏ.
“Nhìn Xoay Xoay à?”
Anh ta nhếch môi cười lạnh. “Tốt nhất cô nên từ bỏ ý định mang con bé đi đi.”
Lâm Triệt ghé sát tai tôi, hạ giọng, ngữ điệu đầy độc địa:
“Cô bây giờ chẳng có gì trong tay, không nhà, không việc. So với tôi thì có tư cách gì? Dù có kiện ra tòa, cô cũng chẳng thể nào giành được quyền nuôi con.”
Nói xong, anh ta không thèm nhìn tôi lấy một cái, Bế Xoay Xoay lên rồi nắm tay Tô Doanh quay lưng bước vào trường.
Ngay khi tôi cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa, Một chiếc xe hơi màu đen bất ngờ dừng lại trước mặt tôi.
Cửa kính xe từ từ hạ xuống…
Một gương mặt lạnh lùng chán đời hiện ra trước mắt tôi.
8
“Minh Thừa… sao anh lại về đây?” Tôi lắp bắp hỏi, tim đập loạn như sắp nhảy khỏi lồng ngực.
Hứa Minh Thừa mở cửa xe bước xuống. Ánh mắt anh dừng lại nơi vết sẹo dữ tợn trên cổ tay tôi, sắc mặt lập tức sa sầm.
“Tay em bị sao vậy?” Giọng anh trầm thấp đến mức đáng sợ.
Tôi theo phản xạ rụt tay lại, định giấu đi, nhưng anh đã nắm chặt lấy tay tôi.
Tôi không kìm được nữa, nước mắt trào ra.
Tôi lao vào lòng anh, ôm chặt lấy như người chết đuối vớ được cọng rơm.
“Đi, anh đưa em đến bệnh viện ngay bây giờ.” Anh cố kiềm nén cơn giận.
Hứa Minh Thừa siết lấy cổ tay tôi, ngón tay ấn mạnh lên vết cắn vẫn còn rớm máu. Gương mặt căng thẳng khiến đường quai hàm anh càng thêm sắc nét.
“Có thai rồi mà cũng không biết chăm sóc bản thân à?” Anh “cạch” một tiếng gập mạnh tờ kết quả siêu âm.
“Xoay Xoay là con của em, lẽ nào đứa bé trong bụng lại không phải?”
“Là Tô Doanh nói với em hôm nay có họp phụ huynh…” Tôi lắp bắp giải thích. Vô thức đưa tay che lấy bụng dưới.
Tờ siêu âm kêu sột soạt trong tay, Chấm sáng mờ mờ kia như một đám mây sao chưa định hình rõ ràng.
“Minh Thừa…” Cổ họng tôi nghẹn lại, “Lâm Triệt nói nếu kiện ra tòa thì…”
“Hắn dám!” Lông mày Hứa Minh Thừa nhíu chặt.
Anh bực bội kéo lỏng cổ áo, để lộ vết sẹo dài như con rết trên xương quai xanh – Vết tích năm xưa bị chân vịt du thuyền rạch khi cứu tôi.
Bất ngờ, anh nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi, áp lên ngực mình – nơi trái tim đập hỗn loạn không kiểm soát.
“Năm đó anh giành lại em từ tay tử thần, không phải để em quay về chịu khổ nữa.”
Dưới lớp áo len đen, tiếng tim anh truyền đến, ấm áp và run rẩy.
“Ngày mai anh sẽ liên hệ luật sư. Chúng ta sẽ đưa Xoay Xoay về nước X.”
“Em lên xe chờ anh.”
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com