Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Next

Học Cách Quên - Chương 1

  1. Home
  2. Học Cách Quên
  3. Chương 1
Next

Tôi hoảng loạn chạy đến tìm anh để hỏi cho rõ, nhưng ngay khi định đẩy cửa vào, tôi lại nghe được một cú sốc kinh hoàng:

“Châu ca, chiêu này của anh đúng là tuyệt đỉnh! Vừa tung mấy tấm ảnh đó ra, Khánh Nhiên lập tức thân bại danh liệt, mất luôn tư cách thi tuyển, xem cô ta còn dám giành giật gì với Nhược Nhược nữa không!”

Một người khác phụ họa:

“Chỉ vậy thôi á? Cô ta mà biết ba năm qua Châu ca quen cô ta nhưng thật ra chưa từng yêu thì không biết sẽ sụp đổ đến mức nào…”

Chương 1 Sau khi những bức ảnh riêng tư của tôi bị bạn trai – một thiếu tướng trong quân khu – tung lên mạng, tôi giấu tất cả mọi người, lặng lẽ làm thủ tục xuất ngũ và nộp đơn xin đi viện trợ nước ngoài.

Mười năm sau, tôi gặp lại Lục Hàn Châu trong buổi họp mặt cựu chiến hữu.

Những người bạn xung quanh đều đã kết hôn, sinh con, chỉ có anh – từ ngày chia tay tôi – vẫn luôn độc thân.

“Khánh Nhiên, chắc chắn Lục Hàn Châu vẫn đang chờ cậu đấy! Bao nhiêu năm qua anh ấy không yêu ai, cũng chẳng kết hôn.”

Lời vừa dứt, Lục Hàn Châu liền bước vào.

Bộ quân phục thẳng tắp, khí thế lạnh lùng khiến mọi ánh mắt trong phòng đều lập tức dồn về phía anh.

Mười năm không gặp, Lục Hàn Châu vẫn anh tuấn như xưa, chỉ là đã không còn sự sắc bén bốc đồng của tuổi trẻ, giữa chân mày mang thêm vài phần trầm tĩnh và nghiêm nghị.

Mọi người biết rõ quan hệ giữa tôi và anh, nên cố ý sắp xếp cho hai người ngồi cạnh nhau.

Người đàn ông ấy lặng lẽ nhìn tôi rất lâu, như thể có vô vàn điều muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ hóa thành một câu hỏi han dịu dàng:

“Khánh Nhiên, lâu rồi không gặp.”

“Ừm, lâu rồi không gặp.”

Tôi thản nhiên đáp lại, trên mặt không có lấy một gợn sóng của cuộc trùng phùng sau bao năm xa cách.

Tôi chợt nhớ lại buổi tối trước kỳ tuyển chọn đặc nhiệm, ảnh riêng tư của tôi bất ngờ bị tung lên mạng.

Chỉ sau một đêm, danh tiếng tôi sụp đổ, tư cách dự tuyển cũng bị hủy bỏ ngay lập tức.

Mà những bức ảnh đó, đều là do Lục Hàn Châu dỗ dành mãi tôi mới chịu chụp.

…

Tôi hoảng loạn chạy đến tìm anh để hỏi cho rõ, nhưng khi còn chưa kịp đẩy cửa, tôi lại nghe được một cú sốc kinh hoàng:

“Châu ca, chiêu này của anh đúng là tuyệt đỉnh! Vừa tung mấy tấm ảnh đó ra, Khánh Nhiên lập tức thân bại danh liệt, mất luôn tư cách thi tuyển, xem cô ta còn dám tranh giành gì với Nhược Nhược nữa không!”

Một người khác phụ họa:

“Chỉ vậy thôi à? Nếu cô ta biết ba năm qua anh với cô ta yêu đương mà thật ra chưa từng thích cô ta, thậm chí vì không muốn chạm vào cô ta, ban ngày thì qua loa lấy lệ, ban đêm toàn để em song sinh của anh đi thay, chắc cô ta sẽ hoàn toàn sụp đổ mất, hahaha!”

Câu nói ấy như sấm nổ giữa trời quang, vang dội bên tai tôi.

Người đó vừa nói dứt lời, còn cười hì hì dùng cùi chỏ huých vào thiếu niên đứng cạnh Lục Hàn Châu.

“Này, Dục Phong, lén lút ngủ với bạn gái anh trai suốt ba năm, cảm giác thế nào?”

Thiếu niên bị gọi là “Lục Dục Phong” kia, dung mạo gần như giống hệt Lục Hàn Châu.

Cậu ta nâng ly rượu, cười cợt ngả ngớn:

“Cũng được đấy, da trắng eo thon, lúc rên nghe cũng mềm lắm.”

“Tôi chuẩn bị chuyển về quân khu thủ đô, để sau này tiện lén ngủ với cô ta hơn.”

Lúc này, Lục Hàn Châu – người vẫn im lặng từ đầu – cuối cùng cũng mở miệng, từng chữ như đạn xuyên tim:

“Mấy ngày này chú tranh thủ đi, đợi Nhược Nhược lấy được suất tuyển chọn, tôi sẽ chia tay với cô ta, sau đó chính thức theo đuổi Nhược Nhược.”

Lũ anh em lập tức nhao nhao:

“Châu ca, anh nên làm vậy từ sớm rồi! Anh thích Nhược Nhược thế nào bọn em ai mà không biết chứ? Từ nhỏ đã coi cô ấy như bảo bối, lần này vì giúp cô ấy lấy được suất chọn, mà còn chịu khó đi yêu người có khả năng giành suất cao nhất là Khánh Nhiên… Châu ca, lần này anh nhất định phải ôm mỹ nhân về rồi!”

Từng câu, từng chữ, đều như búa tạ, nện thẳng vào tim tôi.

Toàn thân tôi lạnh ngắt, máu trong người như ngừng chảy.

Hóa ra, tất cả dịu dàng đều là giả dối, còn sự thật lại tàn nhẫn đến không ngờ.

Tôi xoay người bỏ chạy, chật vật như con thú bị thương.

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi vang lên.

Đầu bên kia, giọng cha tôi đầy giận dữ:

“Khánh Nhiên! Mấy cái ảnh trên mạng là chuyện gì vậy? Chính ủy đã gọi thẳng đến nhà rồi đấy! Con đúng là làm mất mặt nhà ta! Ta đã thay con xin nhiệm vụ viện trợ nước ngoài, lập tức cút ra nước ngoài cho ta! Đợi bao giờ chuyện này lắng xuống, hãy quay về!”

Tim tôi như rơi xuống vực thẳm, tôi buông điện thoại xuống, giọng nói tê dại:

“Được, con sẽ đi. Nhưng cả đời này, con sẽ không bao giờ quay về nữa.”

Chương 2 Cúp máy xong, tôi như cái xác không hồn trở về khu nhà quân đội – nơi tôi và Lục Hàn Châu từng sống chung.

Tôi bắt đầu thu dọn đồ một cách máy móc, toàn bộ quà cáp anh ta tặng trong ba năm qua: mặt dây chuyền hình đầu đạn, huy chương, thú bông, son môi… tôi ném từng thứ một vào thùng rác.

Vừa quăng xong tấm huy chương cuối cùng, ổ khóa cửa bật lên.

Người xuất hiện không phải Lục Hàn Châu, mà là Lục Dục Phong.

Cậu ta cố ý hạ giọng bắt chước anh trai:

“Khánh Nhiên, em đang vứt gì vậy?”

Giọng tôi khàn đặc, từng chữ đều nhuốm cay nghiệt:

“Mấy thứ này, anh không thấy quen sao?”

Nụ cười trên môi Lục Dục Phong đông cứng một thoáng, rồi vội chuyển đề tài:

“Em khóc à? Vì mấy tấm ảnh kia sao? Đừng buồn nữa, anh đã bảo bộ kỹ thuật xóa sạch rồi, kẻ đăng ảnh anh cũng tống vào tù luôn. Không ai dám bàn tán nữa đâu. Suất tuyển chọn mất thì thôi, ba năm lại có đợt mới mà.”

Từng lời của hắn như kim nhọn cắm vào tim, móng tay tôi bấu chặt đến rớm máu.

Hai anh em bọn họ, đúng là kẻ tung người hứng, đều là diễn viên xuất sắc.

Đêm đó, Lục Dục Phong tắm xong rồi chui lên giường ôm lấy tôi từ phía sau, khẽ hôn vành tai tôi.

Tôi cứng đờ mà chịu đựng.

Mơ màng chưa được bao lâu, tôi nghe hắn mơ ngủ thì thầm hai chữ: “Nhược Nhược…”

Hai chữ đó như lưỡi dao đâm xuyên tim.

Tôi choàng tỉnh, toàn thân lạnh ngắt.

Hóa ra không chỉ Lục Hàn Châu, mà ngay cả khi ngủ cùng tôi, người hắn nghĩ đến cũng là Lâm Nhược Nhược!

Tôi run run đẩy hắn ra:

“Hôm nay tôi đến tháng…”

Hắn sững người, rồi đành bất lực thở dài:

“Được rồi, anh chỉ ôm em ngủ thôi.”

Tôi nằm im trong vòng tay hắn, vừa ghê tởm vừa đau đến tê dại, mãi đến gần sáng mới thiếp đi.

Hôm sau, tôi thức dậy trong trạng thái máy móc, đến quân khu làm thủ tục xuất ngũ.

Next
632879632_920060137076264_3351441933771560051_n-4
Đủ Rồi
Chương 6 2 ngày ago
Chương 5 2 ngày ago
653885532_122262144584175485_6521762359700015971_n-1-3
Không Xứng Với Tôi
Chương 7 1 ngày ago
Chương 6 1 ngày ago
650963278_122261380148175485_543958623906334320_n-4
Khó Nhọc
Chương 10 1 ngày ago
Chương 9 1 ngày ago
632106530_122262870314243456_613151278118186140_n-3
Sai Lầm Do Em
654796352_835188982952458_4737033489869609954_n
Cậu Ấy Nói Tôi Phiền Mắt
Chương 8 1 ngày ago
Chương 7 1 ngày ago
afb-1774469233
Gia Quy Ở Nhà Tôi?
Chương 21 9 giờ ago
Chương 20 1 ngày ago
afb-1774491352
Kiếp Này Tôi Từ Chối Làm Kẻ Thế Tội
Chương 5 8 giờ ago
Chương 4 1 ngày ago
623274377_122248134512257585_6317440484591643769_n-4
Thời gian kết thúc
Chương 7 2 ngày ago
Chương 6 2 ngày ago
afb-1774059488

Bí Mật Sau Cánh Cửa Nửa Đêm

afb-1774318072

Tụ Bảo Bồn Của Cả Thôn

afb-1774317979

Trọng Sinh Đoạt Phượng Vị

Ba Mươi Năm Hào Môn

afb-1774224607

Mượn Sân Tôi Cưới Vợ, Anh Mất Luôn Cả Vợ

653580942_1526307566170683_8090921856267278463_n-1

Vào khoảng khác tái sinh

652456032_833516039786419_8536640789456763542_n-2

Ở kiếp trước

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay