Hồi Sinh - Chương 8
“Thì cũng là chuyện của tôi.”
Trở lại hội trường, Thẩm Xác đang tìm tôi.
“Không sao chứ?”
“Không sao.”
Tôi khoác tay anh ấy.
“Thẩm Xác.”
“Hửm?”
“Nếu một ngày nào đó, chỉ còn tôi và anh trai anh đứng đối đầu nhau… anh chọn ai?”
Anh dừng bước, nhìn thẳng vào tôi.
“Anh chọn em.”
“Tại sao?”
“Vì tay anh ta dính máu… nhiều hơn em.”
Tiệc mừng kết thúc, Thẩm Xác đưa tôi về.
Tới dưới nhà, anh vẫn chưa đi.
“Yến Lâm.”
“Gì thế?”
“Chuyển đến sống cùng anh đi.”
Tôi sững người.
“Tại sao?”
“Vì an toàn.”
Ánh mắt anh nghiêm túc.
“Anh trai anh… có thể sẽ liều mạng.”
Tôi do dự một chút.
“Được.”
Hôm sau, tôi dọn đến căn hộ của Thẩm Xác.
Không lớn lắm, nhưng rất sạch sẽ, tông màu đen – trắng – xám, giống hệt con người anh.
Buổi tối, anh đích thân vào bếp nấu ăn.
Tôi tựa vào cửa bếp, nhìn anh thái rau.
“Thẩm Xác.”
“Sao vậy?”
“Tại sao anh lại không ưa anh trai mình đến thế?”
Tay anh dừng lại một thoáng.
“Vì anh ta đã hại chết mẹ anh.”
Tôi chết lặng.
“Gì cơ?”
Anh tiếp tục cắt rau, giọng nhẹ tênh như đang kể chuyện của người khác.
“Mẹ anh, là mối tình đầu của anh ta.”
“Vì giành quyền thừa kế Thẩm gia, anh ta cưới một người ‘môn đăng hộ đối’ khác.”
“Mẹ anh chờ đợi anh ta suốt mười năm… cuối cùng phát điên, rồi nhảy lầu.”
“Năm đó, anh mới mười hai tuổi.”
“Vậy ra… anh giúp tôi, cũng là để trả thù?”
Thẩm Xác đặt dao xuống, quay lại nhìn tôi.
“Lúc đầu là vậy.”
“Còn bây giờ… không phải nữa.”
Anh lau khô tay, chậm rãi bước đến gần.
“Yến Lâm, anh phân biệt rất rõ giữa ‘lợi dụng’ và ‘thích’.”
“Còn em, anh thích.”
Tôi nhìn anh, không chớp mắt.
“Thẩm Xác, có lẽ tôi… không còn sức để yêu ai nữa.”
Anh khẽ cười.
“Không sao, anh có.”
“Em đứng yên đó, để anh bước tới.”
Rồi anh cúi đầu, khẽ hôn lên môi tôi.
Nhẹ nhàng. Rất mực dịu dàng.
Như thể sợ làm tôi vỡ vụn.
Tôi không né tránh.
Bởi có lẽ… giữa đống tro tàn, vẫn có thể mọc lên một bông hoa mới.
Một đóa hoa của hồi sinh.
7.
Lá thư xin lỗi của Thẩm Phong được đăng ngay trang nhất báo sáng.
Dù câu chữ vòng vo, nhưng cuối cùng cũng thừa nhận từng có hành vi cạnh tranh không lành mạnh với nhà họ Yến năm xưa.
Chìa khóa căn nhà cũ của gia đình tôi cũng được gửi đến.
Tôi đến đó một lần.
Căn nhà phủ bụi, như đã ngủ quên từ rất lâu.
Nhưng vườn hồng ngoài sân vẫn nở. Vẫn rực rỡ đến chói mắt.
Tôi đứng giữa sân, châm ba nén hương, khẽ gọi:
“Ba, mẹ… con về rồi.”
Gió thổi qua, những cánh hoa rơi xuống vai tôi.
Nhẹ nhàng như một bàn tay vỗ về.
“Nhiệm vụ hoàn thành.”
“Phần thưởng: Giấy chứng nhận sở hữu nhà họ Yến, bản đầy đủ sự thật.”
Sự thật… còn tàn nhẫn hơn tôi tưởng.
Thẩm Phong muốn thâu tóm miếng đất nơi xưởng nhà tôi để xây khu nghỉ dưỡng cao cấp.
Ba mẹ tôi không đồng ý.
Anh ta liền bắt tay với Giang Hoài, cố tình giở trò với hệ thống phòng cháy chữa cháy.
Hôm đó, xưởng bất ngờ bốc cháy.
Toàn bộ hệ thống cứu hỏa không hoạt động.
Hai mươi ba công nhân, cùng ba mẹ tôi – không ai chạy thoát.
Sau đó, Thẩm Phong và Giang Hoài mua chuộc tổ điều tra, đổ hết trách nhiệm lên cái gọi là “chập điện do hệ thống cũ kỹ”.
Một mạng người… được định giá ba mươi triệu.
Tôi đóng tập tài liệu lại, tay chân lạnh ngắt.
Thẩm Xác ôm lấy tôi từ phía sau.
“Đừng đọc nữa.”
Tôi xoay người, vùi mặt vào ngực anh.
“Thẩm Xác, em muốn họ phải ngồi tù.”
“Được.” – anh nói, không một chút do dự.
“Anh sẽ lo.”
Ba ngày sau, cảnh sát tái điều tra vụ việc.
Thẩm Phong và Giang Hoài bị triệu tập.
Nhưng chưa đầy hai ngày, họ lại được thả.
Lý do: không đủ bằng chứng.
Thẩm Xác nói, Thẩm Phong đã tìm người thế thân – đứng ra nhận toàn bộ tội trạng.
Còn Giang Hoài thì đẩy trách nhiệm lên một giám đốc cấp dưới.
“Không đủ.” – tôi nói, giọng bình thản nhưng gằn từng chữ.
“Em muốn đích thân họ phải vào tù.”
Thẩm Xác nhìn tôi.
“Yến Lâm, em định làm gì?”
Tôi mở máy tính, kéo ra một tập dữ liệu.
“Ba năm qua, Thẩm Phong và Giang Hoài cấu kết rút tiền, trốn thuế, số tiền cực lớn.”
“Chưa kể… còn có cả hối lộ.”
Thẩm Xác nhướng mày:
“Em lấy được mấy thứ này ở đâu?”
Tôi đáp:
“Giang Nghiêm đưa.”
Anh im lặng vài giây.
“Anh ta đúng là… cũng chịu chơi thật.”
“Không phải là chịu chơi. Mà là chuộc tội.”
Tôi gom toàn bộ tài liệu, gửi ẩn danh cho Tổng cục Thuế và Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật.
Ba ngày sau, Thẩm Phong và Giang Hoài lần nữa bị bắt đi.
Lần này… không có ngày trở về.
Ngày tòa mở phiên xét xử, tôi có mặt.
Ánh mắt Thẩm Phong nhìn tôi như muốn giết người.
Giang Hoài thì cúi gằm, không dám đối diện.
Giang Nghiêm cũng tới, lặng lẽ ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Gầy rộc, sắc mặt tiều tụy đến mức gần như biến dạng.
Tòa tuyên án:
– Thẩm Phong: tù chung thân.
– Giang Hoài: mười lăm năm tù giam.
Bước ra khỏi cổng tòa, nắng rọi xuống, gay gắt đến chói mắt.
Giang Nghiêm đuổi theo tôi.
“Yến Lâm.”
Tôi quay đầu.
Anh ta đứng không vững, đôi mắt đỏ hoe như người vừa mất cả thế giới.
“Xin lỗi.”
Rồi quỳ sụp xuống.
“Những gì ba tôi nợ cô, tôi không có khả năng trả hết.
Nhưng tôi… tôi sẽ dùng cả đời còn lại để chuộc lỗi.”
Tôi không đỡ anh ta dậy.
“Người không đứng lên nổi – không đủ tư cách nói hai chữ chuộc lỗi.”
“Muốn đền bù? Thì hãy sống cho ra người.”
Anh ta ngẩng lên, nước mắt tràn mi.
“Công ty Á Thi, tôi trả lại cô.”
“Thứ đó vốn thuộc về tôi.”
Tôi quay người bước đi.
Thẩm Xác đang đợi trong xe.
Giang Nghiêm ở phía sau gọi lớn:
“Yến Lâm! Chúc em hạnh phúc!”
Tôi không quay đầu lại.
Chỉ nhẹ nhàng giơ tay, vẫy một cái.
Tạm biệt… quá khứ.
8.
Một năm sau, Á Thi Jewelry chính thức niêm yết trên sàn Nasdaq.
Tôi đứng trên bục gõ chuông, váy đỏ rực rỡ.
Thẩm Xác ở phía dưới, mỉm cười nhìn tôi.
Sau nghi lễ, cánh phóng viên lập tức vây quanh.
“Yến tổng, với tư cách là nữ CEO trẻ tuổi nhất đưa công ty lên sàn, cô có điều gì muốn chia sẻ không?”
Tôi nghĩ một lúc, rồi chậm rãi đáp:
“Bông hoa mọc lên từ tàn tích… chưa chắc là đẹp nhất.”
“Nhưng chắc chắn, là bền bỉ nhất.”
Buổi họp báo kết thúc, Thẩm Xác đưa tôi đến một nơi.
Biển. Nhà thờ.
Anh quỳ một gối xuống, mở hộp nhẫn.
“Yến Lâm. Một năm trước, chúng ta bắt đầu từ một bản hợp đồng.”
“Bây giờ, anh muốn biến điều đó… thành thật.”
“Em có đồng ý, làm vợ anh không?”
Tôi nhìn anh.
“Thẩm Xác, em vẫn chưa học được cách làm nũng đâu.”
“Không cần em làm nũng.”
“Em cũng hay nổi nóng.”
“Anh nhường.”
“Em…”
Thẩm Xác đứng dậy, cúi người hôn tôi.
“Yến Lâm, em là ai, thế nào… anh đều yêu.”
Chiếc nhẫn được đeo vào ngón áp út. Vừa vặn như định mệnh.
Hoàng hôn buông xuống, cả mặt biển óng ánh ánh vàng.
Tôi dựa vào ngực anh.
“Thẩm Xác.”
“Ừ?”
“Cảm ơn anh, vì đã nhặt lấy một em từng vỡ nát.”
Anh siết chặt vòng tay.
“Và cảm ơn em, vì đã cho anh cơ hội nhặt về.”
Âm thanh quen thuộc của hệ thống vang lên lần cuối:
“Toàn bộ nhiệm vụ đã hoàn tất.”
“Hệ thống đang tháo gỡ liên kết…”
“Chúc ký chủ, nửa đời sau toàn là ngọt ngào.”
Tôi mỉm cười.
Ngẩng đầu, hôn lên môi Thẩm Xác.
Đời còn dài.
Nhưng có anh bên cạnh,
Em không sợ nữa.
-Hết-