Truyện Mới Hay
  • Home
  • New
Sign in Sign up
  • Home
  • New
  • Home
  • New
Sign in Sign up
Prev
Novel Info

Kế Hoạch Ngầm - Chương 8

  1. Home
  2. Kế Hoạch Ngầm
  3. Chương 8
Prev
Novel Info

16

Triển lãm tranh được tổ chức tại một viện mỹ thuật rất trang nhã giữa trung tâm thành phố.

Lâm Mộc mặc một bộ vest xám nhạt mang phong cách casual, trông nhã nhặn và ôn hoà.

Trên người anh ấy có mùi hương gỗ thoang thoảng, rất dễ chịu.

Chúng tôi sóng bước trong không gian yên tĩnh của phòng triển lãm.

Những bức tranh xung quanh rực rỡ màu sắc, ánh sáng giao thoa tuyệt đẹp.

Anh không giống những người đàn ông khác, vội vã thể hiện học vấn.

Anh chỉ lặng lẽ đi bên tôi.

Thỉnh thoảng, đứng trước một bức tranh tôi dừng lại ngắm lâu, anh mới nhẹ nhàng nói lên cảm nhận của mình.

“Bức này phối ánh sáng rất khéo.”

“Nhìn góc kia kìa, chi tiết trong vùng tối cũng được xử lý tinh tế lắm.”

Giọng anh trầm, có từ tính, nghe như dây đàn cello.

Chúng tôi nói về hội hoạ, về màu sắc, bố cục. Cũng nói về công việc của nhau.

Anh cho tôi xem những mô hình kiến trúc do anh thiết kế.

Những đường nét và kết cấu trong tay anh như có sức sống riêng.

Tôi kể anh nghe những chuyện thú vị ở tiệm gốm, những vị khách vụng về mà dễ thương, và quá trình biến đất sét thành tác phẩm nghệ thuật kỳ diệu ra sao.

Anh nghe rất chăm chú, trong mắt ánh lên sự tán thưởng và trân trọng.

“Công việc của em rất có ý nghĩa,” anh nói. “Là đang tạo ra cái đẹp.”

Ở bên anh, tôi thấy rất thoải mái, rất thư giãn.

Không cần phải diễn, cũng không cần cố gắng làm hài lòng ai.

Tôi có thể là chính mình – một cách rất tự nhiên.

Cảm giác này, suốt tám năm hôn nhân với Trần Húc, tôi chưa từng có.

Khi ở bên Trần Húc, tôi luôn phải diễn một vai.

Một người vợ dịu dàng chu đáo, một người nội trợ tiết kiệm đảm đang.

Tôi kìm nén sở thích, dẹp bỏ ước mơ, chỉ để dồn hết tâm sức vào sự nghiệp của anh ta.

Tôi tưởng đó là tình yêu. Sau này mới hiểu, đó chỉ là sự si tình mù quáng từ phía tôi.

“Đang nghĩ gì thế?”

Giọng Lâm Mộc kéo tôi ra khỏi dòng hồi tưởng. Tôi lấy lại tinh thần, mỉm cười với anh.

“Không có gì, chỉ là thấy hôm nay rất vui.”

Anh cũng cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng lưỡi liềm. “Anh cũng vậy.”

Xem xong triển lãm, chúng tôi đến một nhà hàng gần đó ăn tối.

Rất có không khí, là nơi anh đã đặt bàn từ trước.

Vị trí gần cửa sổ, có thể nhìn thấy cảnh đêm thành phố.

Đèn đóm vừa lên, ánh sáng lung linh.

“Anh có thể hỏi em một điều được không?” Anh đột nhiên lên tiếng, vẻ mặt có phần nghiêm túc.

Tôi gật đầu. “Anh hỏi đi.”

“Vì sao em đặt tên tiệm là ‘Niết Bàn’?” “Chắc hẳn phía sau cái tên đó có một câu chuyện, đúng không?”

Tôi nhìn anh, không né tránh.

“Ừ, có một câu chuyện.” “Một câu chuyện về kết thúc – và tái sinh.” “Có lẽ sau này, nếu có cơ hội, em sẽ kể cho anh nghe.”

Anh rất thông minh, không gặng hỏi thêm. Chỉ dịu dàng gật đầu. “Được, anh sẽ đợi.”

Bữa tối diễn ra rất vui vẻ.

Anh đưa tôi về tận chân toà nhà. Không níu kéo, không tạo áp lực, chỉ rất lịch thiệp mở cửa xe cho tôi.

“Hôm nay rất vui, cảm ơn anh.” Tôi nói.

“Anh cũng vậy.” Anh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng.

“Vậy… ngủ ngon nhé?”

“Ngủ ngon.”

Tôi xoay người, bước vào hành lang. Sau lưng, vang lên tiếng động cơ xe nổ máy.

Về đến nhà, ba mẹ đã ngủ. Tôi rón rén rửa mặt thay đồ, rồi quay lại phòng mình.

Nằm trên giường, tôi vẫn còn nhớ rõ từng cảnh tượng trong ngày hôm nay. Nụ cười của anh, giọng nói trầm ấm, ánh mắt chăm chú khi nhìn tôi.

Khoé miệng tôi khẽ cong lên.

Điện thoại rung. Là một tin nhắn mới từ Lâm Mộc.

“Về nhà an toàn rồi, đừng lo. Ngủ ngon, mơ đẹp nhé.”

Rất ngắn, nhưng ấm áp. Tôi nhắn lại: “Ngủ – ngon.” Đặt điện thoại xuống, tôi nghiêng người, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.

Trong lòng, như có một dòng nước ấm chảy qua.

Thì ra, một mối quan hệ lành mạnh và được tôn trọng, là có cảm giác như thế này.

Nó không khiến bạn lo âu, không khiến bạn nghi ngờ, không khiến bạn kiệt sức.

Nó chỉ khiến bạn thấy… bình yên, và hạnh phúc.

Đúng lúc đó, điện thoại lại vang lên. Là một số lạ. Tôi do dự vài giây, rồi vẫn nhấc máy.

Đầu dây bên kia là một giọng nữ nghèn nghẹn, sắp bật khóc.

Là một bạn cùng phòng đại học của tôi, cũng khá thân với Trần Húc.

“Vi Vi… hu hu… cậu mau cho tớ mượn ít tiền đi…”

“Mẹ tớ… mẹ tớ bị nhồi máu cơ tim, phải phẫu thuật gấp, còn thiếu năm mươi triệu…”

“Tớ thật sự hết cách rồi mới gọi cho cậu…”

Tôi khẽ nhíu mày.

Sau khi tốt nghiệp, tôi và cô bạn cùng phòng đó gần như không còn liên lạc.

“Tại sao cậu không hỏi Trần Húc mượn tiền?” Tôi hỏi.

“Tớ… tớ có hỏi rồi…” – cô ấy khóc nấc lên.

“Anh ta nói… nói anh ta cũng hết tiền rồi, tất cả đều bị cậu cuỗm đi mất…”

“Vi Vi, tớ biết hai người ly hôn rồi, nhưng… nhưng đây là chuyện liên quan đến tính mạng mà…”

“Cậu coi như thương hại tớ một chút được không?”

Tôi nghe cô ấy nói, trong lòng chỉ thấy lạnh lẽo.

Trần Húc, anh đúng là bản chất khó đổi.

Đến bước đường này rồi vẫn còn nói dối, vẫn còn lợi dụng chút tình cảm cuối cùng giữa chúng ta.

“Xin lỗi.” Tôi nói bình thản. “Tôi không giúp được.”

“Vi Vi!”

“Không phải tôi không muốn giúp.” – tôi ngắt lời. “Mà là, tôi không muốn tiếp tục trả giá cho những lời dối trá của anh ta nữa.”

“Năm đó, chính anh ta ngoại tình trong lúc hôn nhân, tay trắng ra đi.”

“Là anh ta đem toàn bộ tài sản chung của hai vợ chồng, dâng hết cho người phụ nữ khác.”

“Mấy chuyện này, cậu không biết sao?”

Bên kia điện thoại, im lặng hoàn toàn.

Một lúc sau, cô ta mới lí nhí: “Tớ… tớ tưởng… là cậu bịa ra để ly hôn…”

Tôi bật cười. “Giờ thì cậu biết rồi đấy.” “Nên, xin lỗi.”

Nói xong, tôi dứt khoát cúp máy.

Tôi không cảm thấy chút áy náy nào. Tôi không phải thánh mẫu, và càng không phải người gánh hậu quả cho một kẻ lừa đảo.

Tôi xoá luôn cuộc gọi đó.

Cũng xoá đi nốt chút vướng bận cuối cùng với quá khứ.

Cuộc sống của tôi, không nên bị những người và chuyện như thế này làm phiền thêm nữa.

Tôi ngẩng đầu, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ. Sáng trong, dịu nhẹ. Tương lai của tôi, cũng nên rực rỡ như vậy.

17

Tiệm gốm của tôi, nhờ tôi chăm chút từng chút một, ngày càng nổi tiếng.

Thậm chí còn được mời lên chương trình chuyên đề về đời sống của đài truyền hình.

Khách đặt lịch đã kín ba tháng tới. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc mở thêm chi nhánh.

Chuyện tình cảm giữa tôi và Lâm Mộc cũng ngày càng tiến triển ổn định.

Gần như cuối tuần nào chúng tôi cũng gặp nhau: xem phim, dạo hiệu sách, hoặc đi leo núi ngoại thành.

Chúng tôi có thể trò chuyện mãi không hết chuyện. Từ thiên văn địa lý đến chuyện bếp núc hàng ngày.

Ở bên anh ấy, tôi thấy mình như quay về làm cô gái nhỏ tò mò trước thế giới.

Anh ấy rất tôn trọng quá khứ của tôi.

Tôi không chủ động nhắc, thì anh cũng không bao giờ hỏi.

Anh chỉ dùng hành động của mình, từng chút một, làm tôi ấm lòng và chữa lành vết thương.

Những ngày tôi đến kỳ, anh sẽ nấu sẵn trà gừng đường đỏ.

Anh nhớ tất cả những điều tôi từng buột miệng nói thích.

Khi tôi mệt vì công việc, anh lặng lẽ xoa bóp vai cho tôi.

Tình yêu anh dành cho tôi là thứ ấm áp như mưa thấm đất.

Là thứ tôi có thể nhìn thấy, chạm vào, cảm nhận được.

Là thứ khiến tôi thấy mình được trân trọng, được chở che.

Chiều hôm ấy, tôi đang ở tiệm dạy cho một bé học viên nặn hình chú thỏ.

Bất ngờ nhận được cuộc gọi từ luật sư Lý Tĩnh.

“Cô Thẩm, bây giờ nói chuyện tiện không?” Giọng chị ấy có vẻ nghiêm trọng.

Tôi thấy tim mình khựng lại. “Tiện ạ, chị nói đi, có chuyện gì vậy?”

“Là về Trần Húc.” Chị nói. “Hôm nay ba mẹ anh ta đến văn phòng chúng tôi.”

Tôi hơi bất ngờ. “Họ lại muốn làm gì nữa?”

“Không phải đến gây chuyện.” – giọng chị Lý có chút khó xử. “Họ đến… cầu xin.”

“Họ nói… Trần Húc xảy ra chuyện rồi.”

Tay tôi khựng giữa không trung. Cô bé học viên ngẩng đầu, nhìn tôi khó hiểu: “Cô ơi, có chuyện gì vậy?”

Tôi mỉm cười trấn an bé. “Không sao đâu, con chơi một mình một chút nhé.”

Tôi đi đến một góc yên tĩnh hơn, hạ thấp giọng. “Xảy ra chuyện gì rồi?”

“Anh ta…” – chị Lý ngập ngừng. “Ở quê, dính vào cờ bạc.”

“Ban đầu chỉ là chơi chơi cho vui, sau thì lún càng sâu. Tiêu sạch luôn chút tiền cuối cùng của gia đình.”

“Không chỉ vậy, anh ta còn vay nặng lãi.” “Giờ tiền lãi chồng lên lãi, nợ hơn năm trăm ngàn rồi.”

“Vài hôm trước, bọn cho vay đến đòi nợ, đánh anh ta một trận, gãy cả chân.” “Giờ anh ta đang trốn, không dám về nhà.”

“Đám cho vay thì ngày nào cũng tới phá nhà ba mẹ anh ta: tạt sơn, đập kính, làm đủ thứ chuyện.”

“Ba mẹ anh ta không chịu nổi nữa, nên mới tìm đến chỗ tôi.”

“Họ muốn… muốn nhờ tôi liên hệ với cô, xin cô… vì chút tình nghĩa cũ, giúp đỡ anh ta vượt qua lần này.”

Tôi lặng lẽ lắng nghe. Bên kia điện thoại, chị Lý vẫn đang nói điều gì đó. Nhưng tôi đã không còn nghe rõ.

Trong đầu tôi giờ là một khoảng trống rỗng.

Cờ bạc. Nợ nần. Gãy chân…

Những từ đó, sao có thể gắn với hình ảnh Trần Húc – chàng trai mặc sơ mi trắng, từng cười với tôi dưới nắng ban trưa?

Làm sao một người có thể trượt dốc đến mức ấy?

Tôi không biết.

Tôi cũng không muốn biết thêm điều gì nữa.

“Cô Thẩm? Cô vẫn đang nghe chứ?” Giọng của Lý Tĩnh kéo tôi trở về hiện thực.

“Tôi nghe đây.” Tôi đáp, giọng rất bình tĩnh.

“Luật sư Lý, phiền chị giúp tôi chuyển lời đến họ.”

“Thứ nhất, giữa tôi và anh Trần Húc đã không còn bất kỳ mối quan hệ nào.”

“Chuyện của anh ta, không liên quan đến tôi.”

“Thứ hai, tôi sẽ không cho anh ta mượn một đồng nào.”

“Vì tôi cho không phải là tiền cứu mạng, mà là vốn để anh ta tiếp tục lún sâu.”

“Thứ ba, nếu họ còn tiếp tục quấy rầy tôi hoặc người nhà tôi vì chuyện này.” “Tôi sẽ lập tức báo cảnh sát.”

Đầu dây bên kia, Lý Tĩnh im lặng vài giây. Sau đó, chị nói:

“Tôi hiểu rồi.” “Tôi sẽ chuyển lời nguyên văn.” “Cô Thẩm, cô làm đúng.”

Tôi cúp máy, đứng bên cửa sổ nhìn ra con phố đông đúc xe cộ.

Trong lòng không hề có cảm giác hả hê. Cũng chẳng có chút thương hại nào.

Chỉ thấy trống rỗng, cằn cỗi.

Tôi từng nghĩ, mình sẽ hận anh ta cả đời. Nhưng đến hôm nay, tôi mới nhận ra—

Đối với một người đã hoàn toàn bị mình gạt bỏ khỏi cuộc sống, ngay cả hận, cũng là dư thừa.

Cuộc đời của anh ta, tốt hay xấu, sống hay chết, đều chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.

Buổi tối, Lâm Mộc đến đón tôi tan làm. Anh nhận ra tâm trạng tôi không tốt.

“Sao vậy? Hôm nay có chuyện gì khiến em không vui à?” Anh nắm tay tôi, hỏi nhẹ nhàng.

Tôi lắc đầu, rồi lại gật đầu. “Nghe được vài… tin tức liên quan đến quá khứ.”

Anh không hỏi đó là chuyện gì. Chỉ siết tay tôi chặt hơn.

“Mọi chuyện đều đã qua rồi.” Anh nói. “Cho dù quá khứ từng xảy ra điều gì, thì cũng đã qua rồi.” “Hiện tại của em, là có anh.”

Tôi nhìn anh, nhìn ánh mắt ấm áp và kiên định của anh. Cánh đồng khô cằn trong lòng tôi như được ánh nắng chiếu rọi. Rồi từ từ, nở rộ.

Tôi mỉm cười với anh. Là một nụ cười xuất phát từ đáy lòng.

“Ừ, đều qua hết rồi.”

Tôi tựa đầu vào vai anh. Ngoài cửa kính xe, những ánh đèn neon trong thành phố dần sáng lên.

Giống như những ngôi sao trên trời rơi xuống nhân gian.

Tôi biết, cuộc đời tôi cũng bắt đầu toả sáng.

18

Tôi và Lâm Mộc tổ chức đám cưới vào mùa xuân năm sau. Mùa hoa anh đào nở rộ.

Đám cưới không lớn, chỉ mời những người thân thiết nhất từ hai bên.

Tổ chức trên bãi cỏ có thể nhìn ra biển.

Tôi mặc váy cưới trắng tinh, khoác tay bố, từng bước đi về phía người đàn ông đang chờ dưới cổng hoa.

Hôm nay anh mặc vest trắng, trông vừa điển trai vừa chững chạc.

Giống như hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích.

Anh nhìn tôi, ánh mắt ngập tràn dịu dàng và yêu thương.

Bố tôi trao tay tôi cho anh, mắt đỏ hoe. “Lâm Mộc, con gái tôi… giao cho con đấy.” “Con phải đối xử tốt với nó.”

Lâm Mộc gật đầu nghiêm túc, siết chặt tay tôi. “Bố yên tâm.”

“Con sẽ dùng cả đời mình để yêu thương và bảo vệ cô ấy.”

Chúng tôi trao nhẫn, thề nguyền. Trong tiếng chúc phúc của mọi người, ôm nhau, hôn nhau.

Nắng xuân rải lên người chúng tôi, ấm áp nhẹ nhàng.

Gió biển mang theo hương hoa anh đào phảng phất trong không khí.

Tôi nhìn nụ cười mãn nguyện của bố mẹ dưới sân khấu, nhìn bạn bè hân hoan vì tôi.

Cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian.

Cuộc sống sau hôn nhân, bình dị mà ngọt ngào.

Chúng tôi chuyển vào ngôi nhà mới do chính tay Lâm Mộc thiết kế.

Có một ô cửa sổ lớn sát đất. Có cả một ban công rộng rãi.

Tôi trồng đầy hoa trên ban công: hoa hồng, tường vi, cẩm tú cầu, dành dành…

Anh sửa lại một phòng làm việc, biến thành xưởng gốm cho tôi. Anh nói, muốn tôi ở nhà cũng có thể làm điều mình thích.

Xưởng gốm “Niết Bàn” của tôi đã mở đến chi nhánh thứ ba. Tôi không còn phải tự mình làm tất cả mọi việc.

Tôi thuê quản lý và giáo viên chuyên nghiệp. Chỉ khi nào có cảm hứng, tôi mới tự tay làm vài món mình thích.

Phần lớn thời gian, tôi thích ở nhà. Nấu cho anh một bữa cơm ngon.

Hoặc chẳng làm gì cả, chỉ nằm co trên sofa nhìn anh vẽ bản thiết kế. Cứ thế hết một buổi chiều.

Cuộc sống yên bình, có lẽ chính là như vậy.

Về Trần Húc, tôi chưa từng nghe thêm tin gì nữa. Anh ta như viên đá rơi xuống biển. Không để lại nổi một gợn sóng.

Bố mẹ anh ta cũng không đến tìm tôi nữa. Có lẽ, họ cũng đã hoàn toàn thất vọng về anh ta rồi.

Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhớ đến anh ta. Nhớ đến những khoảnh khắc từng vui vẻ bên nhau.

Nhưng trong lòng, chẳng còn gợn sóng nào. Anh ta là một kiếp nạn trong đời tôi.

Một kiếp nạn khiến tôi trưởng thành, cũng khiến tôi học được cách yêu thương.

Nếu không có anh ta, có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết trân trọng người trước mặt. Không thể phân biệt được, tình yêu thật sự là gì.

Nên, tôi không còn hận anh nữa. Thậm chí, tôi có phần biết ơn.

Biết ơn vì sự phản bội của anh, giúp tôi nhìn rõ bộ mặt thật của con người.

Biết ơn vì anh buông tay, để tôi gặp được một người tốt hơn.

Tối hôm ấy, tôi và Lâm Mộc ăn cơm xong, ra ban công ngắm sao. Trời quang đãng, sao sáng lấp lánh.

Anh nhẹ nhàng ôm tôi từ phía sau, cằm tựa lên đầu tôi.

“Đang nghĩ gì vậy?” Anh hỏi.

Tôi xoay người, nhìn vào mắt anh. “Em đang nghĩ… em may mắn đến nhường nào, mới có thể gặp được anh.”

Anh mỉm cười, cúi đầu hôn lên trán tôi. “Anh cũng vậy.”

“Gặp được em, là anh đã dùng hết vận may của đời mình rồi.”

Chúng tôi nhìn nhau, mỉm cười. Gió đêm thoảng qua, mang theo hương hoa và vị ngọt của hạnh phúc.

Xưởng gốm của tôi tên là “Niết Bàn”. Phượng hoàng niết bàn, tắm lửa tái sinh.

Tôi nghĩ, mình đã làm được rồi.

Tôi bước ra khỏi biển lửa ấy, phủi sạch tro tàn, rồi mọc ra đôi cánh rực rỡ, mạnh mẽ hơn xưa.

Bay về phía bầu trời rộng lớn, xanh thẳm— thuộc về chính tôi.

Tôi dựa vào vòng tay ấm áp của anh, nhắm mắt lại.

Bên tai là tiếng tim anh đập trầm ổn, từng nhịp, từng nhịp. Rất thật. Rất an yên.

Tôi biết, đây chính là quãng đời còn lại của mình. Là hạnh phúc, mà tôi đã dùng cả trái tim để đổi lấy.

Gió rất nhẹ. Đêm rất yên bình. Cuộc đời tôi, cũng vậy.

Hết

Prev
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

624553235_122113096719161130_7600881588978626910_n-1

Bầu Sữa Mùa Đông

616854181_122139209745125184_2595964678717191374_n-2

Bất Ngờ Của Anh

624304837_122112732207161130_8621719583426003686_n-1

Kế Hoạch Ngầm

625509233_122113472013161130_5727777344614259257_n

Nghe Anh Gỉai Thích

627242136_122108324625217889_7821182384580536266_n

Rời Xa Anh

627475973_122113613769161130_2880675847909154424_n

Quân Nhân Của Tôi

615464426_122300956214068757_7089289210065990494_n

Thay Tỷ Gả Đông Cung

50ac4690-74cf-47e3-89f6-3a74bc2956ab
Hệ Liệt Người Cá Kỳ Ảo
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
bay-ngay-bay-dem
Bảy Ngày Bảy Đêm
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
761
Nuông Chiều – Tiểu Nan Qua
Chương 4 24/07/2025
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
Advanced
  • Home
  • New

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay