Truyện Mới Hay
  • Home
  • New
Sign in Sign up
  • Home
  • New
  • Home
  • New
Sign in Sign up
Next

KHI NGƯỜI CHỒNG KEO KIỆT BẮT ĐẦU TRẢ GIÁ - CHƯƠNG 1

  1. Home
  2. KHI NGƯỜI CHỒNG KEO KIỆT BẮT ĐẦU TRẢ GIÁ
  3. CHƯƠNG 1
Next

Từ sau khi tôi và đồng nghiệp uống cà phê bị phát hiện, chồng và mẹ chồng tôi như biến thành người khác.

Chồng tôi hất một tờ tiền đỏ vào mặt tôi.

“Một trăm tệ. Tối nay bố mẹ đến, làm sáu món.”

“Phải có cá có tôm, sườn phải hầm cho mềm.”

Tôi cầm tờ tiền, tay run rẩy.

Chợ đông nghịt người, tôm he ba mươi tám một cân, sườn bốn mươi lăm, cá diếc mười bảy tệ.

Một trăm tệ này, mua xong thịt thì đến hành cũng không mua nổi.

Anh ta lên nhóm chat dùng đạo đức để trói buộc tôi.

“Vợ tôi giỏi vun vén lắm, một trăm tệ cũng nấu được một bàn tiệc.”

Mẹ chồng gửi tin nhắn thoại.

“Đừng để nó ăn chặn đấy, phải kiểm tra hóa đơn.”

Sáu giờ tối.

Bố mẹ chồng ngồi vào bàn, chính giữa bàn đặt một bát mì sợi luộc nước trắng.

Đến muối cũng không bỏ.

Chồng tôi đập bàn quát lớn.

“Cá đâu? Thịt đâu? Tiền bị cô mang đi nuôi trai rồi à?”

Tôi tháo tạp dề, ném xuống đất.

“Một trăm tệ còn đòi ăn sơn hào hải vị, bữa này cho chó ăn là hợp lý nhất.”

……

Trán Trần Hạo nổi gân xanh, cả khuôn mặt méo mó vặn vẹo.

“Cho chó ăn? Lâm Nguyệt, cô tạo phản rồi phải không?”

Anh ta bất ngờ đứng dậy, giơ tay tát thẳng vào mặt tôi.

Tôi lùi lại một bước, lạnh lùng nhìn anh ta.

“Anh dám động vào tôi thử xem?”

Tay anh ta khựng lại giữa không trung.

Mẹ chồng ném đũa xuống bàn, vừa gào khóc thảm thiết.

“Trời ơi là trời, tạo nghiệt rồi! Nhà họ Trần cưới phải đứa con dâu phá của thế này!”

“Dám trợn mắt với chồng, còn mắng tôi là chó!”

“Con tôi làm lụng vất vả nuôi gia đình, còn cô thì ve vãn trai lạ đi uống cà phê, về nhà lại không nấu nổi bữa cơm nóng!”

“Cái nhà này sống sao nổi nữa đây!”

Vừa khóc, bà ta vừa len lén quan sát phản ứng của Trần Hạo.

Chỉ vì tôi và đồng nghiệp nam ngồi dưới nhà bàn chuyện dự án, chẳng may bị mẹ chồng bắt gặp.

Về nhà, chuyện này liền trở thành bằng chứng thép tôi không giữ đạo làm vợ.

“Lâm Nguyệt, tôi không đánh phụ nữ, nhưng hôm nay cô quá đáng lắm rồi.”

Trần Hạo nghiến răng, chỉ tay vào tô mì trên bàn.

“Một trăm tệ, ở cái thành phố này không mua nổi cá thịt? Cô nghĩ chúng tôi là đồ ngu chắc?”

“Chắc chắn là cô mang tiền đi bao trai rồi!”

Mẹ chồng đứng bên hùa theo.

“Con ơi, kiểm tra tài khoản nó đi! Lôi thằng kia ra cho rõ!”

Tôi nhìn cặp mẹ con dị hợm này, tức quá bật cười.

“Một trăm tệ? Trần Hạo, là anh không biết giá cả bây giờ, hay đang giả ngu?”

“Tôm he ba mươi tám, sườn bốn mươi lăm, một con cá diếc hơi to một chút cũng hai mươi tệ.”

“Anh muốn tôi đi ăn trộm hay đi cướp đây?”

Trần Hạo bị tôi phản bác đến nghẹn lời, sau đó giận quá hóa gắt.

“Câm miệng! Vợ người ta sao biết chi tiêu tằn tiện, sao đến cô thì cái gì cũng không được?”

“Chẳng phải vì lòng dạ cô không còn đặt ở cái nhà này nữa sao!”

Anh ta bước qua chiếc tạp dề rơi dưới đất, tiến lại gần tôi, giơ tay định túm cổ áo tôi.

“Đưa điện thoại đây! Tôi muốn xem lịch sử trò chuyện, cả chuyển khoản nữa!”

“Hôm nay không nói rõ chuyện một trăm tệ kia, thì chưa xong đâu!”

Tôi hất tay anh ta ra, nhìn người đàn ông từng là người tôi yêu thương, chỉ thấy trong lòng lạnh ngắt.

Ba năm hôn nhân, vì sĩ diện của anh ta, tôi chưa từng nhắc đến việc thu nhập của tôi gấp năm lần anh ta.

Nhà, xe, điện nước, ga, cái nào chẳng do tôi tự động thanh toán?

Lương còm của anh ta, ngoài thi thoảng mua ít hoa quả, còn lại đều rơi vào túi mẹ chồng.

Giờ đây, anh ta lại muốn kiểm tra tài khoản tôi chỉ vì một trăm tệ?

“Trần Hạo, anh chắc chắn muốn tra?”

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.

“Tra cho rõ rồi, đừng hối hận.”

Trần Hạo cười khẩy, đầy vẻ khinh thường.

“Hối hận? Tôi chỉ hối hận vì cưới phải thứ ăn cây táo rào cây sung như cô!”

“Đưa điện thoại của nó đây cho tôi!”

Mẹ chồng đứng bên cổ vũ.

“Hôm nay phải vạch mặt con hồ ly tinh này ra!”

Tôi lấy điện thoại, mở khóa, ném lên bàn.

“Xem đi.”

Trần Hạo nghi ngờ liếc tôi một cái, giật lấy điện thoại.

Mẹ chồng cũng thò đầu vào, hai cái đầu dí sát lại, ngón tay lia lịa lướt trên màn hình.

Ứng dụng đầu tiên họ mở ra, quả nhiên là WeChat.

Người đồng nghiệp nam đã cùng tôi uống cà phê thực chất là Tổng Giám đốc Cố của một công ty săn đầu người, hôm đó tới để mời tôi về làm giám đốc cho một tập đoàn đa quốc gia.

Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

627355670_122108275263217889_7530551295076232012_n-1

Năm mười chín tuổi

627242136_122108324625217889_7821182384580536266_n-1

Bạch Nguyệt Quang Của Chồng

603878882_122297204282068757_6371108602454056575_n

Một Kiếp Đau Vì Tình

624911207_122108616393217889_5753495475224128141_n

Giá Như Chưa Từng Yêu

624962996_122108216295217889_8279259539095597035_n-1

Chuột Da Người

625675307_122108176317217889_2181797458271398412_n-1

Cha ta từ chiến trường mang về một nữ y

628052823_122113807629161130_4738919207973253574_n

Thư Lặc

50ac4690-74cf-47e3-89f6-3a74bc2956ab
Hệ Liệt Người Cá Kỳ Ảo
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
bay-ngay-bay-dem
Bảy Ngày Bảy Đêm
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
761
Nuông Chiều – Tiểu Nan Qua
Chương 4 24/07/2025
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
Advanced
  • Home
  • New

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay