Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Next

Khóc Với Anh - Chương 1

  1. Home
  2. Khóc Với Anh
  3. Chương 1
Next

01

Nụ cười của tôi dường như bị Phó Xuyên xem là sự chấp thuận.

Hắn ôm lấy Tô Nhược Phi trong lòng, tay nắm lấy con trai họ – Phó Hạo.

“Xem như cô biết điều, hiện giờ tôi là tổng tài công ty, cô không bằng Nhược Phi ở bất kỳ điểm nào, ra ngoài chỉ làm tôi mất mặt!”

Hắn liếc nhìn hai đứa trẻ đang tò mò nhìn mình, gương mặt nghiêm nghị cũng dịu đi đôi chút.

“Đây là con của tôi đúng không? Viên Viên, Mãn Mãn, gọi ba đi.”

Viên Viên và Mãn Mãn tò mò nhìn hắn, dường như vẫn chưa hiểu tại sao lại có thêm một người ba.

Còn chưa kịp mở miệng.

Phó Hạo đã nhảy dựng lên, “Hai đứa con hoang, ba là của tôi, không cho các người gọi ba!”

Tô Nhược Phi bên cạnh dịu dàng quở trách, “Nói bậy gì vậy! Đó là anh chị của con!”

Nói xong liền áy náy nhìn tôi, “Trẻ con không hiểu chuyện, chị đừng để bụng. Hạo Hạo từ nhỏ lớn lên bên ba, bị chiều hư rồi!”

Phó Hạo liền nằm vật ra đất ăn vạ, “Con không biết, con không có anh chị gì hết, ba mẹ không còn thương con nữa, vì hai đứa con hoang mà mắng con!”

Viên Viên và Mãn Mãn không nhịn được nữa, lên tiếng phản bác.

“Chính cậu mới là con hoang, bà nội nói rồi, bọn tớ là con cháu nhà họ Phó!”

“Cậu là đứa con hoang sinh ở ngoài! Nếu cậu là con nhà họ Phó, sao lại không dự tang lễ của bà nội?”

Phó Hạo sững người, rồi òa lên khóc lớn.

“Con không phải con hoang! Con không phải con hoang!”

Tô Nhược Phi sắc mặt trắng bệch, nước mắt rưng rưng nhìn Phó Xuyên.

“Anh Xuyên, bao năm nay em không danh không phận ở bên anh, còn sinh cho anh Hạo Hạo, sao lại thành con hoang trong miệng người khác chứ!”

Phó Xuyên vội vàng đau lòng an ủi hai mẹ con, không nhịn được mắng lớn:

“Đúng là vô giáo dục! Hạo Hạo là em ruột của tụi con! Nói gì mà con hoang với không con hoang!”

Viên Viên và Mãn Mãn vô tội nói:

“Đều là do em Hạo Hạo dạy đấy chứ, em ấy nói trước, em ấy mới là người vô giáo dục.”

Tôi gật đầu tán thưởng.

Phó Xuyên không thắng nổi vợ đẹp con thơ trong lòng.

“Được rồi, Hạo Hạo, không cho tụi nó gọi ba, vậy gọi chú được không?”

Tôi không nhịn được bật cười, xét theo huyết thống.

Viên Viên và Mãn Mãn quả thực nên gọi hắn là chú.

Viên Viên và Mãn Mãn nghi hoặc nhìn tôi, thấy tôi gật đầu, cả hai đồng thanh gọi.

“Chào chú ạ.”

Tô Nhược Phi và Phó Hạo đắc ý nhìn tôi, như thể tiếng gọi “chú” ấy là tuyên bố chiến thắng của họ.

Tôi lại không thèm liếc họ lấy một cái, quay đầu nhìn Phó Xuyên.

“Hôm nay là trăm ngày của mẹ, trước lúc mất bà vẫn còn nhắc đến anh, anh có muốn lên hương không?”

Phó Xuyên cau mày nhìn tôi, giải thích.

“Năm đó tôi đắc tội với người ta, giả chết trốn đến Thâm Thành làm ăn, sau đó công ty không thể thiếu tôi, nên mới không kịp nhìn mẹ lần cuối.”

Tôi chỉ mỉm cười không nói, lời này ai mà tin được.

Năm năm rồi, không gửi một xu về, cũng không nhờ ai chuyển lời bình an, chẳng khác nào đã chết.

Ngược lại còn ở bên đó cưới vợ sinh con, đứa nhỏ chỉ kém Viên Viên và Mãn Mãn vài tháng.

Mẹ chồng đến lúc chết cũng không biết đứa con mà bà mong nhớ suốt năm năm bên kia đang sống vui vẻ.

02

Tôi để hàng xóm dẫn bọn trẻ ra mộ mẹ chồng thắp hương.

Còn mình thì về nhà chuẩn bị cơm nước, dù sao khách đã đến, mà khi còn sống mẹ chồng cũng chưa từng bạc đãi mẹ con tôi.

Tô Nhược Phi và Phó Xuyên theo tôi vào bếp, ánh mắt khinh thường quét qua từng viên gạch, từng vách tường trong nhà.

“Chị Thẩm Giác chăm nhà cũng khá đấy, sạch sẽ thật, không như em, cái gì cũng làm không xong! Anh Xuyên, anh có thấy em không bằng chị Thẩm Giác không?”

Phó Xuyên cười khẩy nói: “Nhược Phi, cô ấy sao có thể so với em, em là ánh trăng trên trời, còn cô ta chỉ là cỏ dại dưới đất!”

Bọn họ hôn nhau trước mặt tôi đến nỗi dây dưa không dứt.

Tô Nhược Phi cười nũng nịu ngã vào lòng hắn, ánh mắt lại nhìn sang chiếc vòng ngọc sáng bóng trên tay tôi, thoáng hiện tia ghen tị, rồi nhanh chóng bị khinh thường thay thế.

Tô Nhược Phi lơ đãng kéo tay áo lên, một chiếc vòng vàng to tướng liền lộ ra trên cổ tay.

“Chị Thẩm Giác, chị mua cái vòng nước này ở đâu vậy, màu cũng đẹp đấy, nhưng giờ này, vàng mới có giá trị, mấy cái vòng nước này, đeo ra ngoài là mất mặt anh Xuyên đó!”

Phó Xuyên cũng nhíu mày quát mắng.

“Thẩm Giác, cô là phụ nữ nông thôn mà lại hám hư vinh đến mức đeo vòng nước à! Đúng là mất mặt quá đi!”

Tô Nhược Phi cố ý khuyên nhủ: “Ây da, anh Xuyên, chị Thẩm Giác đâu có cố ý, chỉ là ít học, lòng hư vinh lại nặng, tóc dài mà kiến thức ngắn thôi.”

Phó Xuyên và Tô Nhược Phi nhìn nhau thắm thiết, “May mà năm đó anh gặp và cưới được em, Nhược Phi à, chỉ có em mới xứng làm vợ anh.”

Bọn họ kẻ tung người hứng, coi tôi như không tồn tại.

Tôi nhìn hai người họ một cách kỳ lạ, nghe nói Phó Xuyên làm giàu từ đá quý, mà lại không nhận ra chiếc vòng tôi đeo là thật.

Không khỏi thấy buồn cười.

Bữa tối tôi cố tình làm ba món mặn: thịt kho tàu, cá hấp, sườn xào chua ngọt.

Đã được xem như món lớn ở chỗ tôi rồi.

Next
632106530_122262870314243456_613151278118186140_n-6
Món quà kỉ niệm
Chương 4 3 ngày ago
Chương 3 3 ngày ago
afb-1774318096
Tôi Ngốc, Nhưng Tôi Biết Anh Ngoại Tình
Chương 7 17 giờ ago
Chương 6 3 ngày ago
649075520_122260840544175485_2671788317372667766_n-7
Không Phải Em
Chương 4 3 ngày ago
Chương 3 3 ngày ago
644590896_122259936878175485_2098688214323374585_n-4
Không Nhận
Chương 6 3 ngày ago
Chương 5 3 ngày ago
afb-1774469211
Ảnh Đế Nhà Tôi Là Bình Giấm Thành Tinh
CHƯƠNG 6 16 giờ ago
CHƯƠNG 5 3 ngày ago
afb-1774059268
Yêu Nhầm Sếp Độc Miệng
Chương 4 18 giờ ago
Chương 3 3 ngày ago
afb-1774224614
Cái Giá Của 500.000 Tệ
Chương 5 18 giờ ago
Chương 4 3 ngày ago
623419275_122247652844257585_4328836277989983527_n
Di Chúc Sớm Quá Một Ngày
Chương 11 3 ngày ago
Chương 11 3 ngày ago
afb-1774059488

Bí Mật Sau Cánh Cửa Nửa Đêm

afb-1774318072

Tụ Bảo Bồn Của Cả Thôn

afb-1774317979

Trọng Sinh Đoạt Phượng Vị

Ba Mươi Năm Hào Môn

afb-1774224607

Mượn Sân Tôi Cưới Vợ, Anh Mất Luôn Cả Vợ

653580942_1526307566170683_8090921856267278463_n-1

Vào khoảng khác tái sinh

652456032_833516039786419_8536640789456763542_n-2

Ở kiếp trước

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay