Không Cần - Chương 2
Bông cải xanh xào tỏi.
Canh củ cải hầm — món ba tôi thích.
Bốn món một canh.
Tôi bưng lên bàn.
“Ăn cơm thôi.”
Cả nhà ngồi xuống.
Mẹ tôi gắp một miếng sườn cho Tiểu Yến.
“Ăn nhiều vào, gầy quá.”
Không ai nói “vất vả rồi”.
Không ai hỏi hôm nay là ngày gì.
Ăn xong.
Tôi dọn bát.
Rửa bát.
Lau bàn.
Rồi về phòng mình.
Trên màn hình điện thoại có một tin nhắn.
Là con gái tôi gửi.
“Mẹ ơi, chúc mẹ sinh nhật vui vẻ.”
Kèm theo một biểu tượng chiếc bánh kem.
Tôi nhìn biểu tượng đó rất lâu.
Rồi trả lời: “Cảm ơn con, bảo bối.”
Đặt điện thoại xuống.
Ra ban công thu quần áo.
3
Câu mẹ tôi nói nhiều nhất là:
“Con nhường một chút đi.”
Hồi nhỏ, anh Kiến Quân muốn đi học thêm.
Một tháng hai trăm.
Lúc đó lương cả nhà mỗi tháng chỉ hơn tám trăm.
Tôi cũng muốn học.
“Con nhường một chút đi, anh con là con trai, sau này còn phải nuôi gia đình.”
Tôi nhường.
Sau đó Tiểu Yến muốn học piano.
Một buổi tám mươi.
“Con nhường một chút đi, em con sức khỏe yếu, học đàn cho dưỡng tâm.”
Tôi nhường.
Sau nữa, anh Kiến Quân lên đại học.
Học phí với sinh hoạt phí, nhà lo hết.
Mùa hè năm tôi thi đại học xong, mẹ nói:
“Ba con sức khỏe không tốt, không nuôi nổi hai đứa sinh viên. Thành tích của con cũng bình thường, hay là học trung cấp rồi đi làm sớm kiếm tiền.”
Điểm thi đại học của tôi: 528.
Năm đó anh Kiến Quân thi được 491.
Tôi không nói gì.
Đi học trung cấp.
Sau khi ra trường vào một công ty nhỏ làm thủ quỹ.
Ban ngày đi làm.
Ban đêm tự học.
Thi được chứng chỉ kế toán sơ cấp, kế toán trung cấp, rồi cả CPA.
Mất sáu năm.
Toàn bộ đều là tiền của tôi.
Nhà không bỏ ra một đồng.
Khi Tiểu Yến lên đại học, nhà không chỉ đóng học phí, mà mỗi tháng còn cho ba nghìn tiền sinh hoạt.
Mẹ tôi nói với họ hàng qua điện thoại:
“Tiểu Yến học đại học ở Bắc Kinh, chi phí lớn. Làm mẹ sao mà không xót được.”
Tôi đứng bên cạnh nghe.
Không nói gì.
Sau đó khoảng cách tiền bạc ngày càng lớn.
Anh Kiến Quân kết hôn, nhà bỏ ra tám vạn tiền sính lễ, chưa tính tiệc cưới.
Còn tôi kết hôn.
Mẹ tôi cho hai nghìn.
Hai nghìn tệ.
Bỏ trong phong bao đỏ, đưa cho tôi trước ngày cưới một hôm.
“Tình hình trong nhà con biết rồi. Anh con vừa cưới xong, tốn nhiều. Con cũng đi làm rồi, đừng so đo với gia đình nữa.”
Tôi nhận phong bao.
“Vâng.”
Trong lễ cưới, mẹ tôi ngồi dưới sân khấu.
Không khóc.
Không lưu luyến.
Ngược lại, ngày Tiểu Yến xuất giá, mẹ tôi vừa ra cửa đã bắt đầu lau nước mắt.
Tiểu Yến kết hôn được cho bao nhiêu?
Hai mươi tám vạn.
Của hồi môn mười hai vạn.
Thêm một chiếc xe.
Đúng vậy.
Hai mươi tám vạn cộng mười hai vạn cộng một chiếc xe.
Còn tôi?
Hai nghìn.
Cùng một người mẹ sinh ra.
Anh Kiến Quân mua nhà.
Tiền đặt cọc ba mươi vạn.
Nhà đưa đủ ba mươi vạn.
“Anh con mua nhà, con nhường một chút.”
Khi tôi mua nhà, tôi không mở miệng với gia đình.
Không phải không muốn.
Mà vì biết mở miệng cũng vô ích.
Tôi và chồng dành dụm bốn năm mới đủ tiền đặt cọc.
Tiền trả góp mỗi tháng bốn nghìn ba.
Lương nhận về hơn bảy nghìn.
Trừ tiền nhà xong, phần còn lại phải tính toán từng đồng.
Nhưng mỗi tháng, tôi vẫn chuyển về nhà một nghìn.
Thói quen này bắt đầu từ năm đầu tiên tôi đi làm.
Mười lăm năm.
Một nghìn nhân mười hai nhân mười lăm.
Mười tám vạn.
Đó mới chỉ là phần cố định.
Các dịp lễ Tết, phong bao thêm, quà cáp thêm, quần áo mua cho ba mẹ, thực phẩm chức năng, đồ Tết.
Con nhà anh Kiến Quân đi học, tôi từng đóng học phí.
Tiểu Yến thi bằng lái, tôi từng trả tiền.
Ba tôi nằm viện — chuyện đó để sau.
Những khoản tiền đó cộng lại, tôi chưa từng tính.
Ba tôi đã tính thay tôi.
Nhưng đó là chuyện sau này.
4
Hai năm trước, ba tôi được chẩn đoán ung thư phổi.
Giai đoạn trung muộn.
Bác sĩ nói có thể chữa, nhưng chi phí rất cao.
Một đợt hóa trị hơn hai vạn.
Thuốc nhắm trúng đích sau đó mỗi tháng gần một vạn.
Mẹ tôi ngồi ngoài phòng bệnh một lúc.
Rồi gọi điện cho anh Kiến Quân.
“Ba con nhập viện rồi. Con gọi điện hỏi thăm một tiếng.”
Gọi cho Tiểu Yến.
“Ba con nhập viện rồi. Con đừng lo quá, đã có chị con.”
“Chị con”.
“Chị con” trong miệng bà chính là tôi.
Anh Kiến Quân làm ăn ở nơi khác.
Anh gọi một cuộc điện thoại.
“Ba, dưỡng bệnh cho tốt.”
Thời gian cuộc gọi một phút bốn mươi giây.
Tiểu Yến ở tỉnh lị, vừa sinh đứa thứ hai.
Nó gửi một tin nhắn WeChat.
“Ba phải mau khỏe lại nhé.”
Kèm một biểu tượng ôm.
Sau đó thì không còn gì nữa.
Ba tháng hóa trị.
Mỗi sáng sáu giờ dậy nấu cháo.
Cho vào bình giữ nhiệt.
Ngồi xe buýt bốn mươi phút đến bệnh viện.
Đút ăn.
Lau người.
Đổ bô.
Trao đổi với bác sĩ.
Xem kết quả xét nghiệm.
Ký giấy tờ.
Tôi xin nghỉ ba tháng.
Bị trừ hơn hai vạn tiền lương và tiền thưởng.
Về đến nhà còn phải nấu cơm, giặt đồ, kèm Viên Viên học bài.
Chồng tôi giúp chia sẻ một phần.
Nhưng trong bệnh viện, từ đầu đến cuối chỉ có mình tôi.
Kết thúc đợt hóa trị đầu tiên.
Mẹ tôi gọi họ hàng tới phòng bệnh thăm ba.