Không Nhận - Chương 1
1
Hạo Hạo rúc trong lòng Thẩm Chi Dao, vùi mặt vào cổ cô ta cọ tới cọ lui.
Tôi móc tim móc phổi nuôi Hạo Hạo suốt ba năm, đứa trẻ này chưa từng thân mật với tôi như vậy.
“Chị, đừng đứng ngoài cửa nữa, vào ngồi một lát đi?”
Tôi cứng đờ bước vào cửa.
Đối diện phòng khách là một bức tường ảnh khổng lồ.
Trong ảnh là Lâm Vũ và Thẩm Chi Dao.
Ở giữa họ kẹp lấy Hạo Hạo.
Ảnh gia đình ba người được sắp xếp ngay ngắn theo dòng thời gian.
Từ ảnh chụp thời mang thai đến tiệc đầy tháng, rồi đến sinh nhật hai tuổi của Hạo Hạo.
Tôi — người mẹ trên danh nghĩa đã nuôi Hạo Hạo ba năm — lại chưa từng chụp với thằng bé một tấm ảnh chung chính thức nào.
Toàn thân tôi run rẩy, nhìn chằm chằm Lâm Vũ.
“Ba năm trước ở phòng sinh, đứa bé tôi sinh ra đang ở đâu?”
Lâm Vũ căn bản không dám nhìn vào mắt tôi.
Yết hầu người đàn ông khẽ động, giọng khô khốc.
“Lúc đó em băng huyết, hôn mê ba ngày.”
“Lúc tỉnh lại, bác sĩ nói đứa bé không giữ được, đã không còn nữa.”
Thẩm Chi Dao đắc ý tựa vào ghế sô pha, bật ra một tiếng cười khẩy.
“Chị, con bé của chị dù có sống cũng chỉ là thứ lỗ vốn.”
“Làm sao quý giá bằng Hạo Hạo nhà chúng ta.”
Sắc mặt Lâm Vũ trắng bệch, đột ngột quay đầu cắt lời cô ta.
“Thẩm Chi Dao, em im đi.”
Tôi bỗng ngẩng phắt đầu, nhìn chòng chọc Lâm Vũ.
Đầu óc tôi ù lên một tiếng.
Dù có sống?
Câu đó có ý gì?
Thẩm Chi Dao bĩu môi, căn bản không coi cơn giận của Lâm Vũ ra gì.
“Điều hòa lạnh quá, chỉnh tăng lên hai độ đi.”
Lâm Vũ ngoan ngoãn cầm điều khiển làm theo.
Người đàn ông này nhớ Thẩm Chi Dao sợ lạnh, lại quên rằng tôi chỉ cần thổi điều hòa là đau đầu.
Chứng đau đầu này là bệnh hậu sản tôi mắc phải khi Hạo Hạo một tuổi hay sốt cao liên tục, tôi suốt nửa tháng không chợp mắt, ngày đêm bế nó mà sinh ra.
Hạo Hạo với tay lấy một hộp khoai tây chiên nhập khẩu trên bàn trà, xé bao bì.
“Mẹ ơi, con muốn ăn cái này.”
Tiếng gọi “mẹ” ấy trong trẻo mà vang dội.
Tôi nghiến chặt răng.
Lâm Vũ bước tới, một tay kéo mạnh cổ tay tôi.
“Hạ Hạ, anh biết chuyện này không công bằng với em.”
“Nhưng Hạo Hạo là độc đinh của nhà họ Lâm, mẹ anh nhất định phải có cháu trai.”
“Sau này anh sẽ đối xử với em tốt hơn, cả đời này chúng ta cũng không thiếu tiền tiêu.”
Tôi mạnh tay hất phăng tay Lâm Vũ ra.
Trong dạ dày cuộn lên một trận buồn nôn khô, tôi lảo đảo kéo cửa bỏ chạy.
Vừa vào thang máy, điện thoại reo lên.
Là mẹ ruột tôi gọi tới.
“Hạ Hạ, con gặp Dao Dao rồi chứ?”
“Em gái con sức khỏe không tốt, sinh Hạo Hạo xong để lại bệnh căn.”
“Con là chị, từ nhỏ đã hiểu chuyện, lần này coi như giúp nó một chút, nhường nhịn đi.”
Tôi trực tiếp cúp máy, lưng dựa chặt vào vách thang máy lạnh buốt.
Ngay cả mẹ ruột tôi cũng là đồng lõa.
Cả nhà đều đang hút máu tôi.
2
Tôi lảo đảo trở về căn nhà tám mươi mét vuông kia.
Trong nhà khắp nơi đều là dấu vết của Hạo Hạo.
Trên khung cửa còn có vạch đo chiều cao tôi tự tay vẽ cho thằng bé.
Trên sô pha vứt bừa bộn món đồ chơi Ultraman nó thích.
Tôi thở hổn hển lục tung tủ kệ.
Đập hết tất cả các ngăn kéo của Lâm Vũ xuống đất.
Cuối cùng, trong chiếc hộp sắt ở tầng dưới cùng của tủ đầu giường, tôi tìm được giấy khai sinh của Hạo Hạo.
Mẹ: Thẩm Chi Dao.
Cha: Lâm Vũ.
Ngày sinh sớm hơn ngày Lâm Vũ nói với tôi tròn mười một ngày.
Trong hộp sắt còn có một cuốn sổ đỏ.
Trên đó chỉ có duy nhất tên Lâm Vũ.
Lúc trước để mua căn nhà học khu này, bốn trăm nghìn tiền đặt cọc và một trăm hai mươi nghìn tiền tích cóp trước hôn nhân của tôi, tất cả đều uổng phí.
Tôi lật úp chiếc hộp sắt lại.
Dưới một đống hóa đơn lộn xộn, rơi ra một tờ biên nhận đã ố vàng.
Là biên nhận quyên góp ẩn danh của Viện Phúc lợi Ánh Dương ngoại ô thành phố.
Ngày tháng là một tháng sau khi tôi sinh.
Số tiền chỉ có hai nghìn tệ.
Lâm Vũ trước giờ không làm từ thiện, người đàn ông này đến cả ăn mày bên đường cũng còn mắng hai câu.
Vì sao Lâm Vũ lại quyên góp cho một viện phúc lợi xa xôi như vậy?
Ổ khóa cửa vang lên.
Lâm Vũ đẩy cửa bước vào.
Người đàn ông nhìn thấy cảnh bừa bộn khắp sàn và tờ giấy khai sinh kia, đáy mắt lóe lên một tia hoảng loạn.
Nhưng rất nhanh Lâm Vũ đổi sang vẻ mặt thâm tình, từ sau lưng lấy ra một hộp bánh kem và một chiếc khăn lụa.
“Hạ Hạ, đừng giận nữa. Đây là bánh hạt dẻ kiểu Pháp em thích ăn, còn có chiếc khăn lụa em từng nhìn trúng mà không nỡ mua.”
“Mẹ anh ép quá gắt, nhà họ Lâm nhất định phải có con trai nối dõi.”
“Em băng huyết làm tổn thương căn cơ, sau này cũng không thể sinh nữa. Em cứ coi Hạo Hạo như con ruột, anh thề cả đời này sẽ không ly hôn với em.”
Trong đầu tôi thoáng qua những năm tháng chuẩn bị mang thai ngày ngày đêm đêm.
Vì sinh cho Lâm Vũ một đứa con, tôi chịu đủ khổ cực.
Tròn chín mươi chín mũi tiêm giữ thai!
Tiêm đến mức bụng tôi tím xanh, chỗ cứng kết lại thành mảng, kim cũng không đâm vào nổi.
Khi đó, Lâm Vũ mắt đỏ hoe, nắm chặt tay tôi, khóc như một đứa trẻ.
“Hạ Hạ, chúng ta không cần nữa! Nhìn em chịu tội lớn như vậy, anh đau lòng chết mất.”
“Cùng lắm thì sống không con cả đời, em trong lòng anh mãi mãi xếp thứ nhất!”
Nước mắt anh ta khi đó rơi lên mu bàn tay tôi, nóng bỏng.
Nhưng bây giờ.
Lâm Vũ dùng giọng điệu ôn hòa, nói ra những toan tính tàn nhẫn.