Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Next

Kiếp trước kiếp này - Chương 1

  1. Home
  2. Kiếp trước kiếp này
  3. Chương 1
Next

01

Cơ thể mất trọng lực.

Gió rít bên tai.

Thứ cuối cùng tôi nhìn thấy là khuôn mặt méo mó đầy khoái trá của anh trai Hứa Thành.

“Hứa An, mày đi ch ế .!t đi!”

“Chính mày hại ch ế .!t con tao!”

“Đây là cái mày nợ nhà tao!”

Tôi rơi mạnh xuống nền đất lạnh băng.

Khoảnh khắc ý thức tan biến, tôi nhìn thấy chị dâu Lưu Vân.

Cô ta đứng cạnh Hứa Thành, từ trên cao nhìn xuống tôi, trong mắt đầy oán độc và nhẹ nhõm.

Tại sao?

Rõ ràng tôi đã cứu mạng cô ta.

Ký ức quay về đêm mưa hôm đó.

Lưu Vân khó sinh, băng huyết, bác sĩ cầm giấy báo nguy chạy ra.

“Nhịp tim thai không ổn định, sản phụ băng huyết nặng, giữ mẹ hay giữ con? Người nhà quyết định nhanh!”

Bố mẹ tôi ngã quỵ xuống đất, hoàn toàn hoảng loạn.

Anh trai Hứa Thành thì như phát điên, túm cổ áo bác sĩ gào lên: “Tôi muốn cả hai! Vợ tôi và con tôi đều phải sống!”

Bác sĩ gạt tay anh ta ra: “Không thể! Bây giờ chỉ có thể chọn một!”

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía tôi.

Tôi là sinh viên y khoa duy nhất trong nhà, dù vẫn chưa tốt nghiệp.

Khoảnh khắc đó, tôi gần như không do dự.

“Giữ mẹ.”

Tôi nói ra hai chữ đó, rõ ràng và kiên định.

Hứa Thành lập tức đỏ mắt, đấm thẳng vào mặt tôi.

“Hứa An! Mày bị điên à! Đó là con tao! Cháu đích tôn ba đời nhà họ Hứa!”

Mẹ tôi cũng lao lên xé tôi.

“Mày muốn giết cháu vàng của tao à! Đồ súc sinh!”

Bố tôi chỉ vào mặt tôi, toàn thân run rẩy.

“Đồ bất hiếu! Mày đúng là đồ nghiệt tử!”

Tôi không để ý đến họ.

Tôi chỉ biết, một mạng người sống sờ sờ, quan trọng hơn một bào thai còn chưa chào đời, thậm chí có thể đã không cứu được.

Đó là trách nhiệm của bác sĩ.

Tôi ký thay họ.

Cuối cùng, Lưu Vân được cứu.

Đứa trẻ, không giữ được.

Từ ngày đó, tôi trở thành tội nhân của cả nhà.

Họ nói tôi là kẻ giết người.

Anh trai Hứa Thành và Lưu Vân dọn vào căn nhà cưới tôi mua bằng tiền vay.

Đó là nơi tôi định kết hôn với bạn gái Chu Hiểu Nguyệt.

Họ nói tôi hại ch ế .!t con họ, nên phải dùng nhà để đền.

Bố mẹ tôi ngầm đồng ý.

Họ nói, dù sao bạn gái mày cũng không sinh được con trai, đưa nhà cho anh mày thì sao?

Chu Hiểu Nguyệt không chấp nhận.

Cô ấy đi nói lý, bị Lưu Vân đẩy ngã, động thai.

Đúng vậy, cô ấy đã mang thai.

Tôi vốn định cho cô ấy một bất ngờ, nhưng lại biến thành cú sốc.

Đứa bé không giữ được.

Chu Hiểu Nguyệt mắc trầm cảm nặng.

Cô ấy nhảy từ nóc tòa nhà nơi chúng tôi thuê xuống.

Hôm đó, gió trên sân thượng cũng lớn như hôm nay.

Tôi lo xong hậu sự cho cô ấy rồi về nhà.

Nhà bị đập phá tan hoang.

Mẹ tôi chỉ vào tôi nói, đều là do con đàn bà đó xui xẻo, khắc ch ế .!t cháu tao, giờ còn tự khắc ch ế .!t mình, đáng đời!

Tôi hoàn toàn tê liệt cảm xúc.

Tôi đề nghị chia nhà, họ không đồng ý.

Họ cắt tiền sinh hoạt của tôi, giữ bằng tốt nghiệp của tôi.

Họ muốn tôi cả đời làm trâu làm ngựa cho họ, chuộc tội thay đứa cháu chưa kịp sinh ra.

Tôi không đồng ý.

Tôi tìm được việc, chuẩn bị rời khỏi cái nhà này.

Sau đó, anh trai và chị dâu hẹn tôi lên sân thượng.

Họ nói có chuyện cần nói.

Tôi lại tin.

Có lẽ trong sâu thẳm, tôi vẫn còn chút ảo tưởng về tình thân.

Nhưng hiện thực cho tôi một cú đánh đau nhất.

“Hứa An, đưa thẻ lương của mày ra đây.”

“Mày làm tụi tao mất con, tiền của mày phải để tụi tao tiêu.”

“À đúng rồi, con bạn gái ch ế .!t của mày, tiền bảo hiểm chắc không ít nhỉ? Đưa luôn.”

Tôi nhìn gương mặt tham lam vô sỉ của họ, bật cười.

Hóa ra, đây mới là mục đích thật sự.

Tôi từ chối.

Sau đó, Hứa Thành đẩy tôi xuống.

Sau cơn đau khủng khiếp là bóng tối vô tận.

Cuộc đời tôi, giống như một trò cười.

…

“Người nhà đâu! Người nhà bệnh nhân ở đâu?”

“Sản phụ băng huyết, phải ký ngay! Giữ mẹ hay giữ con?”

Âm thanh ồn ào, chói tai đâm thẳng vào tai.

Tôi mở choàng mắt.

Trước mắt là bức tường trắng toát của bệnh viện, và mùi thuốc sát trùng nồng nặc.

Cùng với vị bác sĩ trước mặt, đang lo lắng giơ tờ giấy đồng ý phẫu thuật.

Cảnh tượng y hệt.

Lời nói y hệt.

Tôi… quay lại rồi.

02

Tôi sống lại.

Quay về ngày chị dâu Lưu Vân khó sinh.

Kiếp trước, chính tại đây, tôi đã đưa ra quyết định “giữ mẹ”.

Cũng chính quyết định đó, mở ra nửa đời sau như địa ngục của tôi.

Bên tai là tiếng gào thét điên loạn của Hứa Thành.

“Bác sĩ! Vợ tôi và con tôi đều phải sống! Nghe rõ chưa!”

Tiếng khóc chói tai của mẹ tôi cũng vang lên.

“Cháu vàng của tôi ơi! Con nhất định không được có chuyện gì!”

Bố tôi thì cố gắng vô ích giữ trật tự.

“Đừng cãi nữa! Để bác sĩ nghĩ cách!”

Những cảnh quen thuộc lặp lại như phim chiếu lại.

Tất cả đều rơi vào hỗn loạn và điên cuồng.

Rất nhanh, họ sẽ phát hiện, thiếu một người.

Một người có thể thay họ quyết định, và gánh toàn bộ hậu quả.

Đó chính là tôi.

Nhưng lần này.

Tôi không ở đó.

Tôi chậm rãi đứng dậy.

Chỉnh lại cổ áo.

Phớt lờ sự hỗn loạn phía sau.

Tôi quay người, từng bước đi ra khỏi cổng bệnh viện.

Không khí bên ngoài rất trong lành.

Mang theo chút ẩm ướt sau mưa.

Thật tốt.

Tôi hít sâu một hơi, bước vào cửa hàng tiện lợi 24 giờ đối diện bệnh viện.

“Chào mừng quý khách.”

Nhân viên lười biếng lên tiếng.

Cửa hàng rất yên tĩnh.

Chỉ cách một bức tường, mà như hai thế giới.

Tôi đi đến quầy đồ xiên đang bốc khói nghi ngút.

Mùi nước dùng đậm đà lập tức xua tan mùi thuốc sát trùng nơi đầu mũi.

Thơm thật.

Kiếp trước, vì ôn thi cao học, tôi tiết kiệm từng đồng.

Đã lâu lắm rồi không ăn thứ này.

Tôi cầm bát giấy, gắp đầy một bát.

Đậu cá, túi phúc, cánh tảo, còn có củ cải trắng tôi thích nhất.

“Thanh toán giúp tôi.”

“Tổng cộng mười lăm tệ năm hào.”

Tôi quét mã trả tiền, ngồi xuống chỗ gần cửa sổ.

Bên ngoài là tòa nhà cấp cứu của bệnh viện thành phố.

Phòng phẫu thuật sản khoa tầng năm vẫn sáng đèn.

Tôi có thể tưởng tượng được cảnh hỗn loạn bên trong.

Cũng có thể tưởng tượng gia đình tôi lúc này đang phát điên thế nào.

Tôi thong thả cắn một miếng củ cải thấm đầy nước dùng.

Cảm giác ấm nóng lan từ đầu lưỡi xuống dạ dày.

Rất dễ chịu.

Điện thoại bắt đầu rung liên tục.

Trên màn hình hiện lên hai chữ.

Hứa Thành.

Tôi không nghe.

Tôi chuyển sang chế độ im lặng, úp điện thoại xuống bàn.

Rồi tiếp tục ăn.

Trên đời này, không gì quan trọng hơn việc lấp đầy cái bụng.

Đặc biệt là cái bụng của một con quỷ đói.

Kiếp trước, vì gia đình này, tôi sống như một con chó.

Tôi dâng hiến tất cả cho họ.

Học thức của tôi, tương lai của tôi, căn nhà của tôi, tình yêu của tôi, thậm chí cả mạng sống của tôi.

Kết quả thì sao?

Đổi lại là danh “kẻ giết người”, là cú đẩy chí mạng từ sân thượng.

Tình thân?

Trước cháu vàng và lợi ích, chẳng đáng một xu.

Đã vậy, tôi cần gì phải ngu ngốc nữa.

Tôi uống cạn ngụm nước cuối cùng, cảm thấy toàn thân ấm lên.

Điện thoại vẫn không biết mệt mà rung.

Chắc là thay nhau gọi.

Tôi đứng dậy, vứt rác vào thùng.

Rồi bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi.

Tôi không quay lại bệnh viện.

Mà đi vào tòa nhà thương mại bên cạnh.

Lên tầng ba bằng thang máy.

Ở đây có một quán cà phê, chỗ ngồi gần cửa sổ, tầm nhìn rất tốt.

Vừa hay nhìn thấy cửa ra vào của khu cấp cứu bệnh viện.

Tôi gọi một ly Americano, lặng lẽ ngồi.

Khoảng mười mấy phút sau.

Tôi thấy bố mẹ tôi, còn có Hứa Thành, như phát điên lao ra khỏi cửa.

Họ đứng ở cửa nhìn quanh, gào thét.

Hứa Thành cầm điện thoại áp vào tai, gương mặt dữ tợn đến đáng sợ.

Mẹ tôi ngồi phịch xuống đất, đập đùi khóc lớn.

Bố tôi thì đi qua đi lại đầy bồn chồn, hút hết điếu này đến điếu khác.

Đúng là một vở kịch hay.

Tôi nâng ly cà phê, nhấp một ngụm.

Rất đắng.

Nhưng cũng rất thơm.

Kiếp này, tôi chỉ muốn làm một người đứng xem.

Sống ch ế .!t của các người, lựa chọn của các người.

Liên quan gì đến tôi.

Hứa Thành dường như cuối cùng cũng từ bỏ.

Anh ta đập mạnh điện thoại xuống đất, màn hình vỡ nát.

Anh ta ngửa lên trời gào như dã thú.

Sau đó lại điên cuồng chạy vào bệnh viện.

Tôi đoán, anh ta quay về để đưa ra lựa chọn.

Không có “kẻ ác” là tôi ở đó.

Người chồng, người cha như anh ta.

Cuối cùng cũng phải tự mình chọn.

Chọn người vợ mà anh ta “yêu sâu đậm”.

Hay chọn đứa con trai “nối dõi ba đời”.

Tôi thật sự… rất tò mò.

03

Cà phê uống được một nửa, điện thoại cuối cùng cũng im lặng.

Thay vào đó là một tin nhắn.

Là của bố tôi.

“Về bệnh viện ngay! Chị dâu mày sắp không qua khỏi rồi!”

Giữa từng con chữ đều là giọng ra lệnh.

Như thể việc tôi quay về là trách nhiệm hiển nhiên.

Tôi cười nhẹ, nhét điện thoại lại vào túi.

Không trả lời.

Kiếp trước, chính vì bị cái gọi là “trách nhiệm” và “tình thân” trói buộc, tôi mới có kết cục ch ế .!t không toàn thây.

Kiếp này, tôi sẽ không mắc bẫy nữa.

Tôi đứng dậy, thanh toán.

Ung dung quay về căn hộ nhỏ tôi thuê.

Nhà rất nhỏ, chỉ khoảng bốn mươi mét vuông.

Nhưng rất sạch sẽ.

Trên bàn vẫn đặt ảnh chụp chung của tôi và Chu Hiểu Nguyệt.

Trong ảnh, cô ấy cười như một thiên thần chưa vướng bụi trần.

Hiểu Nguyệt.

Tôi đưa tay, khẽ vuốt gò má trong ảnh.

Kiếp này, tôi sẽ không để em bị tổn thương thêm lần nào nữa.

Những kẻ từng làm hại chúng ta, tôi sẽ khiến họ trả lại gấp trăm lần.

Tôi tắm nước nóng, thay đồ sạch sẽ.

Sau đó nằm lên giường, ngủ một giấc thật sâu.

Giấc ngủ này, kéo dài như muốn bù lại toàn bộ mệt mỏi và đau đớn của kiếp trước.

Khi tỉnh lại, đã là trưa hôm sau.

Ánh nắng xuyên qua khe rèm chiếu vào, có chút chói mắt.

Tôi cầm điện thoại lên.

Ba mươi bảy cuộc gọi nhỡ.

Cùng hơn chục tin nhắn.

Next
afb-1774224587
Rời Bỏ Anh Ta, Tôi Gặp Được Cả Thế Giới
Chương 9 23 giờ ago
Chương 8 23 giờ ago
656076594_122210890436351590_2553486572608046360_n-1
Làm Chị Dâu Của Bạn Trai Cũ
Chương 5 1 ngày ago
Chương 4 1 giờ ago
afb-1774469252
Rời Xa Lục Đình Thâm
Chương 6 21 giờ ago
Chương 5 21 giờ ago
626815315_122256241172175485_2637725995509924361_n-1
Không Còn Là Ngày Xưa
Chương 6 1 ngày ago
Chương 5 1 ngày ago
617146486_122197403354522003_2670572861531756239_n
Trà Xanh Muốn Lấy Chồng
Chương 7 1 ngày ago
Chương 6 1 ngày ago
623853458_909412364807708_1533599841034748143_n-2
Xa Thu
Chương 4 1 ngày ago
Chương 3 1 ngày ago
627072169_122259054008180763_1485986097437065103_n-2
Lạnh Lùng
Chương 7 1 ngày ago
Chương 6 1 ngày ago
626972803_122256032912175485_4352854610622062928_n-1
Niệm Niệm
Chương 5 1 ngày ago
Chương 4 1 ngày ago
644507350_122259917912175485_1738343008592936906_n-7

Chất Lượng Cao

650920197_122261148230175485_3139848272873378519_n-3

Mẹ Tôi Muốn Ly Hôn

Chúng Ta Đã Mất Nhau Từ Lâu

646688907_937269465355331_2509768312743491610_n-5

Bảo Vệ Tốt Bản Thân

646992012_122205341162522003_1460546260134440854_n-1

Nhận Lời

631733356_122257252328175485_3651564455962069019_n-5

Oan Ức

644507350_122259917912175485_1738343008592936906_n-2

Quay lại

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay