Kiếp trước kiếp này - Chương 4
“Chúng ta đi thôi.”
Cô nói.
“Rời khỏi đây.”
“Ngay bây giờ.”
Tôi nhìn vào ánh mắt dứt khoát đó, gật mạnh.
“Được.”
Về đến căn hộ cô thuê.
Chúng tôi bắt đầu bàn kế hoạch.
Sự việc lần này đã phá vỡ toàn bộ nhịp sống ban đầu.
Không thể chờ thêm nữa.
Chờ nữa, không biết đám người điên đó sẽ làm gì.
“Ngày mai em sẽ đi xin nghỉ việc.”
Hiểu Nguyệt nói dứt khoát.
“Dự án chưa xong cũng kệ, cùng lắm bồi thường.”
“Tiền mất có thể kiếm lại, em không muốn sống trong sợ hãi nữa.”
“Được.”
Tôi xoa đầu cô.
“Nhà của anh hôm nay sẽ nhờ môi giới bán ngay, tìm đơn vị uy tín, bán gấp.”
“Giá có thể thấp hơn thị trường, chỉ cần nhanh.”
“Tiền tiết kiệm cộng tiền bán nhà, đủ để chúng ta bắt đầu lại ở bất cứ đâu.”
“Còn vé máy bay?”
Cô hỏi.
“Anh đặt ngay.”
Tôi lấy điện thoại, mở app đặt vé.
“Chúng ta đi thành phố ven biển nhé?”
“Nơi em thích nhất.”
“Được.”
Cô dựa vào vai tôi, nước mắt lại rơi.
Nhưng lần này là nước mắt hạnh phúc.
Tôi nhanh chóng đặt hai vé một chiều ba ngày sau.
Rời khỏi thành phố phía Bắc ngột ngạt này, bay đến miền biển xa.
Đặt xong vé, tôi lập tức liên hệ một công ty môi giới lớn.
Nói rõ yêu cầu.
Họ hứa sẽ cử người giỏi nhất xử lý nhanh nhất.
Cúp máy, chúng tôi nhìn nhau cười.
Như tảng đá đè nặng bao năm cuối cùng cũng được nhấc lên.
Kế hoạch rời đi, chính thức bắt đầu.
Chúng tôi thu dọn đồ.
Thực ra không có gì đáng mang theo.
Nhiều thứ gắn với ký ức không vui.
Chỉ giữ lại những thứ quan trọng.
Quần áo và đồ dùng thì bỏ lại.
Vừa dọn vừa vẽ ra tương lai.
Một căn nhà nhỏ gần biển.
Nuôi một con mèo, một con chó.
Cô mở studio thiết kế.
Tôi tiếp tục học hoặc đi làm.
Trồng đầy hoa trong sân.
Mỗi chiều cùng nhau đi dạo ngắm hoàng hôn.
Chúng tôi vừa nói vừa cười.
Như mọi u ám đều tan biến.
Nhưng đúng lúc đó.
Điện thoại tôi lại reo.
Số lạ.
Một dự cảm xấu dâng lên.
Tôi ra ban công nghe máy.
“Xin hỏi là Hứa An phải không?”
Giọng lạnh lẽo, máy móc.
“Tôi là cảnh sát hình sự.”
“Chị dâu anh, Lưu Vân, đã ch ế .!t.”
“Hiện tại chúng tôi nghi ngờ anh có liên quan.”
“Mời anh lập tức đến phối hợp điều tra.”
________________________________________
10
Giọng nói đó như lưỡi dao băng Siberia.
Mỗi chữ đều lạnh buốt, xuyên thẳng vào tim tôi.
Lưu Vân ch ế .!t.
Tôi thành nghi phạm.
Đầu óc tôi trống rỗng trong chốc lát.
Sau đó là cơn giận dữ ngập trời.
Tốt.
Rất tốt.
Đúng là họ.
Gia đình tốt của tôi.
Sự độc ác của họ luôn vượt ngoài tưởng tượng.
Không chỉ muốn tiền, muốn nhà.
Họ còn muốn mạng tôi.
Muốn tôi mang tội giết người, không thể ngóc đầu.
“Hứa An? Anh sao vậy?”
Hiểu Nguyệt lo lắng nhìn tôi.
Tôi hít sâu, ép cơn giận xuống.
Quay lại, hai tay nâng mặt cô.
Ánh mắt tôi nghiêm túc chưa từng có.
“Hiểu Nguyệt, nghe anh.”
“Sắp tới có thể sẽ xảy ra chuyện rất tệ.”
“Nhưng em phải tin anh.”
“Anh không làm gì sai.”
“Tin anh, được không?”
Cô nhìn tôi, dù hoảng sợ vẫn gật mạnh.
“Em tin anh.”
“Luôn tin anh.”
Tôi yên tâm hơn.
“Giúp anh vài việc.”
“Thứ nhất, liên hệ luật sư Tần.”
“Thứ hai, đưa cho cô ấy bản tuyên bố và toàn bộ ghi âm.”
“Thứ ba, bảo vệ bản thân, đừng tiếp xúc với gia đình anh.”
“Chờ anh.”
Tôi nói rõ ràng từng chữ.
Trong cơn giận cực điểm, đầu óc tôi lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Đây là chiến tranh.
Hoặc họ ch ế .!t, hoặc tôi ch ế .!t.
Tôi không được thua.
Tôi không thể thua.
Thua là mất tất cả.
Hiểu Nguyệt gật đầu, nước mắt lăn dài.
“Em nhớ rồi.”
Tôi nhìn cô lần cuối.
Khắc sâu hình ảnh vào tim.
Rồi quay người rời đi.
Dưới lầu, cảnh sát đang chờ.
Tôi không chống cự, đưa tay cho họ còng lại.
…
Phòng thẩm vấn.
Ánh đèn trắng chiếu thẳng từ trên xuống.
Bóng tôi kéo dài méo mó.
Đối diện là hai cảnh sát.
Một người lớn tuổi, ánh mắt sắc như diều hâu.
Một người trẻ, liên tục xoay bút.
“Tên.”
“Hứa An.”
“Tuổi.”
“Hai mươi ba.”
“Nghề nghiệp.”
“Nghiên cứu sinh y khoa.”
Hỏi đáp bình tĩnh.
Người lớn tuổi không rời mắt khỏi tôi.
Nhưng ông ta thất vọng.
Trên mặt tôi chỉ có bình tĩnh.
“Chúng tôi nhận được báo án.”
“Ba giờ mười lăm chiều nay, bệnh nhân Lưu Vân tử vong.”
“Nguyên nhân ban đầu là suy tim cấp.”
“Trong đường truyền có kali nồng độ cao.”
Ông dừng lại.
“Hứa An, cậu biết điều đó nghĩa là gì.”
Tôi gật đầu.
“Là giết người có chủ ý.”
“Vậy nói về động cơ.”
“Gia đình cậu nói cậu hận họ.”
“Cậu đánh anh trai, đe dọa giết cả nhà.”
“Cậu thừa nhận không?”
“Tôi thừa nhận có mâu thuẫn.”
“Nhưng lời đe dọa bị cắt nghĩa sai.”
Cảnh sát trẻ lạnh giọng.
“Ngụy biện.”
Tôi không nhìn anh ta.
“Động cơ không phải là chứng cứ.”
“Các anh có chứng cứ không?”
Cảnh sát lớn tuổi nói.
“Có.”
“Camera ghi lại một người giống cậu vào ICU.”
“Sau đó Lưu Vân ch ế .!t.”
“Chúng tôi còn tìm thấy ống tiêm có dấu vân tay của cậu.”
Tôi co rút đồng tử.
Dấu vân tay?
Không thể.
Đây là cái bẫy.
Một cái bẫy hoàn hảo.
Họ đã chuẩn bị từ trước.
Muốn đổ hết tội lên đầu tôi.
Tôi ngẩng lên nhìn camera.
Hứa Thành.
Bố.
Mẹ.
Các người đang xem phải không?
Tưởng rằng đã thắng?
Không.
Trò chơi… mới bắt đầu.
Kiếp này.
Tôi không chỉ sống.
Tôi còn phải tận mắt nhìn các người… rơi xuống địa ngục.
11
Cửa phòng thẩm vấn bị đẩy ra.
Một người phụ nữ mặc vest công sở, khí chất sắc sảo bước vào.
Cô nhìn thấy còng tay trên tay tôi, khẽ nhíu mày.
“Tôi là luật sư đại diện của Hứa An, Tần Duyệt.”
Cô đưa giấy tờ và giấy ủy quyền cho cảnh sát Vương.
“Từ bây giờ, thân chủ của tôi có quyền giữ im lặng.”
“Khi không có mặt tôi, các anh không được thẩm vấn anh ấy dưới bất kỳ hình thức nào.”
Giọng cô rõ ràng, dứt khoát.
Mang theo khí chất chuyên nghiệp không thể nghi ngờ.
Cảnh sát Vương nhìn cô, rồi nhìn tôi, gật đầu.
“Được.”
Cảnh sát trẻ có vẻ không cam tâm, nhưng không nói gì.
Tần Duyệt kéo ghế ngồi xuống bên cạnh tôi.
Cô không nói ngay, mà đọc kỹ biên bản thẩm vấn.
Ánh mắt sắc bén, tập trung.
Như muốn xuyên qua từng con chữ.
Đọc xong, cô khép tập hồ sơ, nhìn tôi.
“Họ nói tìm thấy dấu vân tay của cậu trên vật chứng.”
Giọng cô bình tĩnh, không có nghi ngờ.
“Đây là cái bẫy.”
Tôi nhìn thẳng vào cô.
“Tôi không đến bệnh viện.”
“Tôi cần cô giúp tôi, luật sư Tần.”
Cô gật đầu, ánh mắt thoáng vẻ tán thưởng.
“Bạn gái cậu đã nói hết với tôi.”
“Bây giờ, cậu kể lại toàn bộ từ lúc nhận điện thoại đến khi vào đây.”
“Không được sót.”
Tôi bắt đầu kể.
Chi tiết từng việc.
Từng câu nói, từng biểu cảm.
Tần Duyệt lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi thêm.
Khi tôi nói xong, cô trầm tư.
Phòng thẩm vấn chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ.
Khoảng năm phút sau, cô ngẩng lên.
“Xét bề ngoài, vụ này rất bất lợi cho cậu.”
“Động cơ, nhân chứng, vật chứng đều đầy đủ.”
“Họ tạo ra một cái bẫy hoàn chỉnh.”
Tôi im lặng.
“Nhưng.”
Cô đổi giọng.
“Một cái bẫy càng hoàn hảo, càng có sơ hở.”
“Vì con người không hoàn hảo.”
“Tôi thấy điểm bất thường chính là nó quá hoàn hảo.”
Tôi nhìn cô.
“Quá hoàn hảo?”
“Đúng.”
“Gia đình cậu vừa gây xung đột buổi sáng.”
“Buổi chiều đã dựng được một kế hoạch tinh vi như vậy.”
“Từ thuốc, vào ICU, giết người, đến dựng chứng cứ.”
“Cậu nghĩ họ làm được không?”
Tôi nhớ đến bộ dạng của họ.
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Chính xác.”
“Họ chỉ là những người bình thường bị lòng tham chi phối.”
“Họ có thể giết người, nhưng không đủ năng lực dựng bẫy tinh vi.”
“Chỉ có hai khả năng.”
“Một, có người đứng sau.”
“Hai, chứng cứ vân tay có vấn đề.”
Tôi hiểu ra.
“Ý cô là vân tay bị làm giả?”
“Rất có thể.”
“Đây là điểm đột phá đầu tiên.”
“Tôi sẽ yêu cầu giám định lại.”
“Thứ hai là camera.”
“‘Giống’ không có nghĩa là chắc chắn.”
“Chúng ta sẽ phân tích kỹ.”
“Thứ ba là con người.”
“Dòng tiền của Hứa Thành.”
“Hành vi bất thường của bố mẹ cậu.”
“Người cung cấp thuốc.”
“Tất cả đều là manh mối.”
“Chỉ cần một điểm sai, toàn bộ sẽ sụp.”
Nghe cô phân tích, tôi như được kéo ra khỏi bóng tối.
Trong lòng bùng lên ý chí.
“Luật sư Tần.”
“Tôi chỉ có một yêu cầu.”
“Bắt họ phải trả giá.”
Cô nhìn tôi, rồi mỉm cười.
“Đó cũng là công việc của tôi.”
Cô đứng dậy.
“Việc của cậu bây giờ là nghỉ ngơi.”
“Tôi sẽ xin bảo lãnh.”
“Trời sẽ sáng sớm thôi.”
Cô rời đi.
Tôi biết.
Phản công, bắt đầu.
________________________________________
12
Tôi ở trại tạm giam bốn mươi tám giờ.
Dài nhất đời tôi.
Nhưng lại bình tĩnh nhất.
Không giận.
Không lo.
Chỉ chờ.
Ngày thứ ba, cửa mở.
“Hứa An, ra ngoài.”
Tôi đi theo quản giáo.
Ngoài kia là Tần Duyệt.
Cô có vẻ mệt, nhưng ánh mắt vẫn sáng.
“Xong rồi.”
“Chúng ta đi.”
Tôi bước ra khỏi trại.
Ánh nắng chói mắt.
Tôi hít thật sâu không khí tự do.
Một chiếc xe đen đậu sẵn.
Hiểu Nguyệt lao ra ôm tôi.
“Hứa An!”
Cô khóc.
Tôi ôm lại.
“Anh về rồi.”
“Xin lỗi.”
“Không sao… không sao…”
Cô vùi mặt vào ngực tôi.
Tần Duyệt đứng yên bên cạnh.
Một lúc sau, chúng tôi lên xe.
“Tình hình thế nào?”
Tôi hỏi.
Cô đưa tôi hồ sơ.
“Xem đi.”
Tài liệu đầu tiên.
Báo cáo vân tay.
Khớp với tôi.
Nhưng dấu vân tay không tự nhiên.
Giống như bị sao chép.
Tim tôi đập mạnh.
Cô đúng.
Tài liệu thứ hai.
Sao kê ngân hàng của Hứa Thành.
Trước ngày xảy ra án, có 200 nghìn tệ chuyển vào.
Tiền vay.
Sau đó chuyển đi nhiều khoản.
Trong đó 50 nghìn chuyển cho một người tên Lý Vệ Đông.
“Người này là ai?”
“Nhân viên chăm sóc ICU.”
Tôi hiểu ngay.
“Chính hắn giúp Hứa Thành vào ICU.”
“Có thể cả thuốc cũng từ hắn.”
Cô gật đầu.
“Tôi đã cho người tiếp cận.”
“Tên này sẽ khai.”
Tài liệu thứ ba.
Ảnh bố mẹ tôi.
Họ đang cười trong tiệm vàng.
Thời gian là ngày hôm sau.
Họ đi mua vàng.