Ký tên đi - Chương 4
Anh nhìn cô, khóe môi cong nhẹ. “Tôi sẽ bảo trợ lý liên hệ với cô.”
Chu Minh bị cả hai coi như không khí, đứng chôn chân tại chỗ, tay siết chặt ly rượu đến mức run lên.
Anh ta cảm thấy bản thân như một trò hề — một kẻ tầm thường không biết lượng sức, bị lột trần giữa chốn đông người.
Chương 8: Mẹ chồng cũ đại náo trung tâm xổ số
Sự sỉ nhục tại buổi tiệc khiến mẹ con Chu Minh hoàn toàn phát điên.
Đặc biệt là Trương Thúy Lan.
Khi nghe con trai kể rằng Lâm Vãn giờ không chỉ xinh đẹp, mà còn đang được một người đàn ông quyền lực gấp trăm lần Chu Minh để mắt tới, bà ta không thể ngồi yên.
Ghen tuông và tham lam như rắn độc gặm nhấm trái tim bà ta.
“Không được! Tuyệt đối không thể để con tiện nhân đó sống yên ổn!”
Trương Thúy Lan đi đi lại lại trong phòng, mắt đảo liên hồi. “Số tiền một trăm triệu đó vốn là của chúng ta! Chính cô ta đã cướp mất phú quý của nhà họ Chu!”
Một ý nghĩ độc ác lóe lên trong đầu bà ta.
Sáng hôm sau, bà ta kéo theo một đám bạn nhảy quảng trường — mỗi người xách một cái ghế nhựa nhỏ — rầm rộ kéo tới cửa Trung tâm Xổ số tỉnh.
Bà ta cho người căng một tấm băng rôn trắng khổng lồ, chữ đen viết nguệch ngoạc như máu:
“Con dâu vong ân bội nghĩa trúng số trăm triệu, ruồng bỏ chồng tàn tật — còn thiên lý không?!”
Bản thân bà ta thì ngồi bệt ngay giữa cổng, bắt đầu gào khóc thảm thiết.
“Trời ơi, sao số tôi khổ thế này! Con trai tôi vì lo chạy chữa bệnh vô sinh cho nó mà mệt đến sắp liệt giường rồi!
Còn nó thì sao? Lấy tiền nhà tôi đi mua vé số, vừa trúng là đá thẳng chân con trai tôi!”
“Trời ơi là trời! Bà con ơi đến xem đi! Loại đàn bà vô lương tâm như vậy phải bị sét đánh mới đúng!”
Vừa khóc, vừa đập đùi đấm ngực, diễn xuất đạt trình độ ảnh hậu, khiến đám đông bắt đầu bu lại xem.
Chẳng bao lâu, có phóng viên nghe tin kéo đến…
“Bác gái ơi, bác nói thật không đấy? Con dâu bác thật sự trúng một trăm triệu à?”
“Thật trăm phần trăm!” Trương Thúy Lan lau giọt nước mắt không hề tồn tại, chỉ trời thề sống thề chết. “Tờ vé số đó là dùng tiền con trai tôi mua! Chúng tôi có bằng chứng! Tôi yêu cầu Trung tâm Xổ số điều tra rõ ràng! Trả lại số tiền thuộc về con trai tôi!”
Chớp máy ảnh nháy liên tục, hàng loạt micro đưa sát vào miệng bà ta.
Bà ta diễn càng lúc càng hăng, bắt đầu bịa chuyện Lâm Vãn sau khi gả vào nhà họ Chu thì thế nào là “lười biếng tham ăn”, “vung tay quá trán”, còn con trai bà ta thì “cam chịu hi sinh”, “vì yêu mà nhẫn nhục”.
Dư luận dường như đang bắt đầu nghiêng về phía bà ta.
Trên mạng, đám cư dân mạng không biết đầu đuôi bắt đầu tấn công Lâm Vãn.
“Vãi chưởng, chuyện thật à? Con nhỏ này ác vậy luôn?”
“Trúng số rồi đá chồng tàn tật? Cạn lời, không còn là con người nữa!”
“Khui info nó đi! Cho nó chết xã hội luôn!”
Đúng lúc Trương Thúy Lan đang đắc ý, tưởng mình đã nắm phần thắng trong tay, một chiếc Bentley đen bóng dừng lại trước cửa Trung tâm Xổ số.
Cửa xe mở ra, luật sư Vương bước xuống cùng hai trợ lý, theo sau là một nhóm vệ sĩ mặc vest đen nghiêm chỉnh.
Khí thế đó, lập tức khiến cả quảng trường im bặt.
Luật sư Vương tiến đến trước mặt đám phóng viên, ho nhẹ một tiếng, giọng nói vang lên qua loa phát thanh, truyền khắp quảng trường.
“Xin chào các phóng viên và bạn bè truyền thông. Tôi là luật sư đại diện của cô Lâm Vãn. Đối với hành vi quấy rối vô lý và vu khống ác ý của bà Trương Thúy Lan, tôi xin thay mặt thân chủ của mình, đưa ra ba điểm làm rõ như sau.”
Anh ta giơ cao một tập tài liệu.
“Thứ nhất, đây là giấy chứng nhận ly hôn giữa cô Lâm Vãn và ông Chu Minh. Trên giấy ghi rõ, hai người đã chính thức ly hôn vào ngày 7 tháng trước, ly hôn trong hòa bình, không có tranh chấp.
Tờ vé số mà cô Lâm Vãn mua là vào chiều cùng ngày, và kết quả trúng thưởng là tối hôm đó.
Nói cách khác, khi trúng số, cô ấy đã là người độc thân. Khoản tiền thưởng này thuộc về tài sản cá nhân sau ly hôn, không hề liên quan đến ông Chu Minh.”
Anh ta lại rút ra một tài liệu khác.
“Thứ hai, đây là sao kê tài khoản ngân hàng của cô Lâm Vãn. Ghi rất rõ, mười đồng mua vé số hôm đó là khoản tiền cuối cùng còn lại trong tài khoản cá nhân cô ấy.
Cái gọi là ‘dùng tiền nhà họ Chu mua vé số’ hoàn toàn là vu khống bịa đặt.”
Cuối cùng, anh ta đưa ra một bảng kiểm tra sức khỏe.
“Thứ ba, đây là báo cáo kiểm tra sức khỏe của ông Chu Minh tại đơn vị vào tuần trước. Báo cáo thể hiện rõ, cơ thể hoàn toàn khỏe mạnh, các chỉ số đều bình thường, hoàn toàn không có chuyện liệt giường như lời bà Trương Thúy Lan bịa ra.”
“Tổng kết lại, hành vi của bà Trương Thúy Lan đã cấu thành tội phỉ báng nghiêm trọng.
Chúng tôi đã nộp đơn kiện lên tòa án!”
Ba bản tài liệu như ba cú tát trời giáng, khiến Trương Thúy Lan và đám cư dân mạng hùa theo câm nín hoàn toàn.
Quảng trường lặng như tờ.
Trương Thúy Lan ngồi bệt dưới đất, mặt trắng bệch, môi run lên bần bật, không nói nổi một chữ.
Luật sư Vương bước đến trước mặt bà ta, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt như đang nhìn một con kiến.
“Bà Trương, hẹn gặp ở tòa.”
Chương 9: Sự nghiệp chồng cũ lao dốc
Màn kịch ở Trung tâm Xổ số kết thúc bằng một cú thua trắng mặt của Trương Thúy Lan.
Không những vậy, bà ta còn bị xử phạt hành chính, tạm giam 15 ngày vì tội gây rối trật tự công cộng và vu khống ác ý.
Gia đình nhà họ Chu, trong chốc lát, trở thành trò cười của cả thành phố.
Chu Minh đi làm, cảm giác ánh mắt đồng nghiệp nhìn mình có gì đó là lạ. Bề ngoài thì ai cũng giả vờ thông cảm, nhưng sau lưng đều đang cười nhạo anh ta có một bà mẹ xấu tính vô pháp vô thiên, còn bản thân thì ngu ngốc đến mức để vuột mất một người trúng số trăm triệu.
Nhưng chuyện tệ hại hơn vẫn còn phía sau.
Công ty nơi Chu Minh làm việc đang tranh thầu một dự án năng lượng mới trọng điểm của thành phố. Dự án này anh ta theo đuổi từ lâu, bỏ ra không biết bao nhiêu công sức, tự tin nắm chắc phần thắng.
Thế nhưng, trong buổi đấu thầu cuối cùng, lại xuất hiện một kẻ ngáng đường không ai ngờ tới.
Một công ty đầu tư mới thành lập, với tiềm lực tài chính mạnh mẽ và phương án tầm nhìn dài hạn hơn, đã giành chiến thắng tuyệt đối.
Tại buổi tiệc ăn mừng của đối thủ, Chu Minh rốt cuộc cũng được thấy người đại diện của công ty ấy — và anh ta sững người tại chỗ.
Người đại diện không ai khác, chính là Lâm Vãn.
Cô là cố vấn đặc biệt của công ty, đang được mọi người vây quanh như ngôi sao trung tâm, thoải mái chuyện trò với lãnh đạo thành phố.
Và bên cạnh cô, là người đàn ông khiến Chu Minh cảm thấy nhục nhã đến cùng cực — Cố Diễn Chi.
Thì ra, công ty đầu tư vào dự án mới nổi kia chính là Tập đoàn Thịnh Thế của Cố Diễn Chi.
Còn Lâm Vãn, nhờ khả năng nhạy bén với thị trường, đã trở thành một trong những nhân vật then chốt của dự án này.
Một luồng khí nóng ập thẳng lên đầu Chu Minh.
Dự án mà anh ta đã dày công theo đuổi suốt nửa năm, cuối cùng lại rơi vào tay vợ cũ.
Và không chỉ vậy — cô ta còn dẫm lên đầu anh để giành được nó.
Đây đúng là một nỗi nhục chưa từng có.
Sau buổi họp, Tổng giám đốc Vương gọi Chu Minh vào văn phòng, sắc mặt âm trầm như thể có thể nhỏ ra nước.
“Chu Minh, cái dự án này là sao hả? Không phải cậu nói chắc như bắp sao? Bây giờ thì sao? Bị một công ty mới toanh cướp mất rồi! Cậu có biết công ty thiệt hại cỡ nào không?!”
Chu Minh cứng họng, chỉ biết cúi đầu.
“Giám đốc Vương, tôi…”
“Cậu cái gì mà cậu!”
Vương Tổng đập bàn một cái.
“Tôi nghe nói, cố vấn bên phía công ty kia là vợ cũ của cậu? Đừng nói với tôi là cậu lộ giá thầu của công ty ra ngoài nhé!”
“Không! Tôi tuyệt đối không làm chuyện đó!”
Chu Minh vội vàng phủ nhận.
“Không à?”
Vương Tổng bật cười lạnh.
“Dù cậu có làm hay không, thất bại lần này, cậu cũng không thể chối bỏ trách nhiệm!
Từ mai, cậu bị giáng chức, chuyển xuống bộ phận kinh doanh, đi làm sales cho tôi!”
Từ quản lý dự án thành nhân viên bán hàng thấp nhất.
Chu Minh có cảm giác như trời sập xuống ngay trên đầu.
Anh ta thất thểu rời khỏi công ty, lái chiếc xe cũ còn chưa trả hết nợ, chạy vòng quanh thành phố như một cái xác không hồn.
Anh ta không hiểu, sao mọi thứ lại thành ra thế này?
Rõ ràng chỉ mấy tháng trước, anh ta còn đầy khí thế, sắp cưới được gái nhà giàu, sắp lên đỉnh vinh quang cuộc đời.
Vậy mà giờ, anh ta lại thành trò cười của thiên hạ, sự nghiệp sụp đổ, danh tiếng tan tành.
Còn người phụ nữ từng bị anh ta đá không thương tiếc, giờ lại một bước lên mây, sống cuộc đời mà anh ta ngày đêm mơ ước.
Dựa vào đâu?
Tất cả sự hận thù trong lòng anh ta đều đổ dồn về phía Lâm Vãn.
Là cô ta! Tất cả là lỗi của cô ta!
Nếu lúc đó cô ta chịu chia nửa số tiền trúng số, thì anh ta đâu đến nỗi này!
Anh ta rút điện thoại, gọi cho Tô Nhã, giọng tràn đầy thù hằn:
“Tiểu Nhã, anh nghĩ ra một cách rồi. Một cách khiến Lâm Vãn thân bại danh liệt, phải nôn ra hết số tiền đó!”
Chương 10: Giả bắt cóc? Một vở diễn lố bịch
Tô Nhã nhận được cuộc gọi của Chu Minh khi đang làm móng.
Nghe thấy kế hoạch đầy độc ác của anh ta, ngón tay đang sơn gel của cô khẽ run lên.
“A Minh… chuyện này… có liều quá không? Bắt cóc là phạm pháp đó!”
“Không phải thật sự bắt cóc!”
Chu Minh hạ thấp giọng, đầy điên cuồng.
“Chúng ta diễn một vở kịch thôi! Em hẹn cô ta ra ngoài, anh sẽ xuất hiện, ‘bắt cóc’ cả hai chúng ta! Sau đó anh đóng vai liều mình cứu em, để cô ta cảm động!
Phụ nữ mà, mềm lòng lắm. Chỉ cần cô ta xúc động, chẳng lẽ còn tiếc tiền?”
Kế hoạch nghe có vẻ hoàn hảo, nhưng thật ra lại hở đầy sơ hở.
Tô Nhã hơi do dự.