Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Prev
Next

Ký Ức Đông Cứng - Chương 3

  1. Home
  2. Ký Ức Đông Cứng
  3. Chương 3
Prev
Next

Cứ thế bị đông chết, mức độ tàn nhẫn thật sự khiến người ta phẫn nộ!

“Chị nghĩ tôi chỉ có mỗi bằng chứng đó thôi sao?”

Nghe đến đây, Trình Ngọc rõ ràng đã hoảng.

Dù bà ta biết con trai mình mới mười tuổi, có phạm tội thì cũng không sao.

Nhưng bản thân bà ta, với tư cách người giám hộ, có khả năng phải chịu trách nhiệm liên đới.

Nói trắng ra là, không muốn đền tiền.

Kiếp trước còn phải đợi toà cưỡng chế thi hành, kéo dài nửa tháng mới bán nhà trả tiền cho tôi.

Thế nhưng con trai tôi, thì mãi mãi không thể quay về nữa.

Mười tháng mang nặng đẻ đau, máu mủ ruột thịt.

Cảm giác đó, cho dù sống lại một đời, vẫn đau đớn đến nghẹt thở!

“Chị nghĩ tôi sẽ tin chắc?”

Thấy Trình Ngọc vẫn còn cứng miệng, tôi cũng không quan tâm mà đáp lại:

“Dù chị tin hay không, dữ liệu trong máy ghi hình vẫn sẽ được tải lên hệ thống.”

“Chỉ cần liên hệ với người nhà ông Trương để trích xuất là được.”

Thực ra, người đang mạnh miệng là tôi.

Dữ liệu từ máy ghi hình đúng là có thể xem lại trong hệ thống.

Nhưng người nhà ông ấy chưa cài đặt chế độ lưu trữ tự động, nên chỉ xem được đoạn đã phát lúc đó.

Nhưng đúng như tôi nói, bằng chứng không chỉ có một.

Chẳng qua những cái còn lại thu thập sẽ vất vả hơn mà thôi.

“Con đàn bà hèn hạ!”

Trong cửa hàng đột nhiên vang lên tiếng mắng chửi chối tai.

Người mở miệng là Vương Tử Dương, lúc này đang trừng mắt đầy thù hận nhìn tôi.

“Đồ đàn bà độc ác, mày chết không có đất chôn!”

Ba mẹ tôi nghe thấy mà sững sờ!

Khó có thể tưởng tượng nổi, một đứa trẻ mười tuổi lại có thể nói ra những lời cay độc đến thế.

Nhưng tôi thì đã quen rồi, chỉ bình thản nhìn nó.

Hàn Húc thấy vậy, liền chủ động kéo cửa cuốn xuống.

Còn nói với tôi rằng chuyện nhà không nên phơi bày ra ngoài, có gì thì ngồi xuống nói chuyện.

Tôi không hiểu nổi logic của anh ta.

Nếu người chết thực sự là Hạo Hạo, thì còn có gì đáng để nói nữa?

Quan trọng là phản ứng của anh ta trước và sau hoàn toàn không giống nhau.

“Cảnh sát sắp tới rồi, chẳng có gì để nói cả.”

Thấy tôi kiên quyết không nhượng bộ,

Chồng tôi bắt đầu nhỏ giọng khuyên nhủ: “Huệ Huệ, Hạo Hạo đã không còn, cùng lắm thì sau này chúng ta sinh đứa khác.”

“Chuyện này mà ầm lên, cũng chẳng có lợi gì cho ai trong chúng ta.”

Vừa nãy người làm ầm ĩ nhất là anh ta, giờ bảo im thì cũng là anh ta.

Thấy tôi cau mày, chồng tôi vội vàng giải thích.

“Anh nghĩ kỹ rồi, người chết không thể sống lại, nhưng chúng ta cũng không thể hại thêm những đứa trẻ khác.”

“Hơn nữa dù có truy cứu trách nhiệm thì cũng vô ích, phán quyết của tòa chắc chắn chỉ có lợi cho nhà bọn họ.”

“Chi bằng cứ cho qua mọi chuyện, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.”

Những lời Hàn Húc nói khiến tam quan của tôi hoàn toàn sụp đổ.

Không thể tưởng tượng nổi, đây là điều mà một người cha nên nói ra sao?

Tôi chất vấn anh ta: “Vừa rồi anh miệng năm miệng mười nói tôi có tội, giờ tôi tìm ra hung thủ thật sự.”

“Thế mà anh lại quay sang nói người chết không thể sống lại? Anh có thấy mình quá đạo đức giả không?”

Hàn Húc lại không hề cảm thấy có gì sai, thản nhiên đáp: “Vợ à, em có mắng anh thế nào thì sự việc cũng đã xảy ra rồi.”

“Anh chỉ đang suy nghĩ một cách lý trí, chuyện này đúng là không có cách giải quyết.”

Anh ta bắt đầu tẩy não tôi: “Em nghĩ đi, luật pháp nước mình liệu có thật sự xử được nó không?”

“Hoàn toàn không. Đến lúc ra tòa chỉ tổ tốn thời gian, tốn tiền.”

“Chi bằng hai nhà ngồi lại thương lượng thì hơn.”

Tôi cười, lập luận nghe thật lý trí.

Lý trí đến mức tôi chỉ muốn tát chết anh ta một cái!

May mà người chết không phải là Hạo Hạo, nếu không tôi đã trở mặt với anh ta từ lâu rồi.

“Xin lỗi, tôi là loại động vật cảm tính, không lý trí được như anh.”

“Con tôi chết mà anh có thể coi như không có chuyện gì, nhưng tôi – một người mẹ – thì không thể!”

“Chuyện này, tòa xử thế nào thì tôi chấp nhận thế ấy.”

“Nếu tòa xử họ vô tội, cùng lắm tôi nhận, không oán không hối.”

Chồng tôi im lặng nhìn tôi.

“Sao em lại cứng đầu như vậy chứ? Anh nói rồi, đây là cách giải quyết cuối cùng.”

Anh ta lại quay sang nhìn Trình Ngọc: “Nếu yêu cầu nhà chị bồi thường, nhiều nhất có thể đưa bao nhiêu?”

Tôi hít sâu một hơi, rồi từ từ thở ra.

Cố gắng kiềm chế để không nổi giận.

Kiếp trước, tôi liều mạng thu thập chứng cứ để khởi kiện, đổi lại chỉ là một khoản bồi thường.

Vậy thì có ích gì?

Tôi chỉ cần Hạo Hạo của tôi, tiền nhiều đến đâu cũng vô dụng.

Kiếp này, tôi chỉ lặng lẽ nhìn Hàn Húc.

Bỗng trong lòng tôi trống rỗng một giây.

Sau đó nổi da gà, bắt đầu nghi ngờ: kiếp trước, lý do cuối cùng chỉ kết thúc bằng việc bồi thường…

Có khi nào là do anh ta giở trò sau lưng?

Trình Ngọc rõ ràng miễn cưỡng, thậm chí còn chẳng muốn bỏ ra đồng nào.

Trong mắt bà ta, người chết chẳng qua chỉ là một đứa trẻ sơ sinh.

Chưa có suy nghĩ, chẳng khác gì chó mèo bên đường.

Bà ta đáp: “Tôi nhiều nhất chỉ có thể đưa 10 vạn, nhiều hơn thì không có.”

Hàn Húc lắc đầu nói: “10 vạn ít quá, ít nhất cũng phải 50 vạn.”

50 vạn – đúng bằng số tiền Trình Ngọc bồi thường kiếp trước.

Tôi ngây người nhìn Hàn Húc, hỏi anh ta: “Anh thiếu tiền đến mức này sao?”

“Muốn tiền thì tôi vẫn còn vài chục vạn tiết kiệm, tôi có thể cho.”

“Nhưng làm ơn đừng biến con chúng ta thành món hàng trao đổi được không?”

Hàn Húc bảo tôi bình tĩnh lại.

Còn nói: “Hạo Hạo chết rồi, em có khiến nó sống lại được không?”

“Đã không thể sống lại, thì điều chúng ta cần làm bây giờ là bảo vệ lợi ích của chính mình.”

“Nếu trong lúc đó còn có thể cứu được một đứa trẻ khác, thì cũng coi như tích đức.”

“Dù gì thằng bé đó cũng chỉ mới 10 tuổi, em không tin thật là nó cố ý giết Hạo Hạo đấy chứ?”

Tôi khẳng định chắc chắn với Hàn Húc.

“Đúng vậy, chính nó cố ý giết Hạo Hạo.”

“Lâm Hiểu Huệ, cô đừng có quá đáng!”

Hàn Húc bất ngờ gắt lên, giọng đầy khó chịu.

Ba mẹ tôi cũng không thể hiểu nổi cách làm của Hàn Húc.

Ngược lại, Trình Ngọc là người đầu tiên nhượng bộ: “50 vạn thì không có, nhiều nhất là 20 vạn, muốn lấy thì lấy.”

Đúng lúc ấy, cửa cuốn bị người ta gõ mạnh.

Prev
Next
afb-1774318136
Con Trai Chọn Bố, Tôi Chọn Rời Đi
chương 7 13 giờ ago
CHƯƠNG 6 2 ngày ago
afb-1774059286
Ly Hôn Nhận 60 Triệu, Tôi Mang Thai Ba Bỏ Đi
Chương 4 14 giờ ago
Chương 3 2 ngày ago
afb-1774318639
Buông Tay Ở Kiếp Sau
Chương 14 13 giờ ago
Chương 13 2 ngày ago
655910084_122195986946378070_6132414057509115558_n
Kẻ Thế Chỗ Tôi Đi Học Đại Học
CHƯƠNG 7 13 giờ ago
CHƯƠNG 6 2 ngày ago
653888792_834317679706255_1263235052670649378_n-2
Nửa Chừng
Chương 6 2 ngày ago
Chương 5 2 ngày ago
afb-1774224301
Tin Vui Anh Báo
Chương 5 14 giờ ago
Chương 4 2 ngày ago
594009393_1168524298802521_6713141992176921489_n-22
10 triệu một tấm lòng
Chương 4 2 ngày ago
Chương 3 2 ngày ago
627250230_122241341018104763_1180430817999940216_n-1
Vị hôn phu của tôi cùng với bạn thân đã đi làm thủ tục đăng ký kết hôn
Chương 5 2 ngày ago
Chương 4 2 ngày ago
afb-1774059488

Bí Mật Sau Cánh Cửa Nửa Đêm

afb-1774318072

Tụ Bảo Bồn Của Cả Thôn

afb-1774317979

Trọng Sinh Đoạt Phượng Vị

Ba Mươi Năm Hào Môn

afb-1774224607

Mượn Sân Tôi Cưới Vợ, Anh Mất Luôn Cả Vợ

653580942_1526307566170683_8090921856267278463_n-1

Vào khoảng khác tái sinh

652456032_833516039786419_8536640789456763542_n-2

Ở kiếp trước

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay