Truyện Mới Hay
  • Home
  • New
Sign in Sign up
  • Home
  • New
  • Home
  • New
Sign in Sign up
Prev
Next

LẶNG LẼ KÝ ĐƠN LY HÔN TRONG LÚC ANH NGOẠI TÌNH - CHƯƠNG 4

  1. Home
  2. LẶNG LẼ KÝ ĐƠN LY HÔN TRONG LÚC ANH NGOẠI TÌNH
  3. CHƯƠNG 4
Prev
Next

Cho đến khi nhận được tin nhắn bạn bận không đến được, tôi mới đứng dậy.

“Người ta có việc đột xuất.” Tôi đứng lên, “Xin phép.”

Quay lưng bước đi.

Giang Vãn Vãn đột nhiên gọi:

“Chị ơi, tuần sau là sinh nhật Tổng giám đốc Cố, bọn em sẽ tổ chức tiệc du thuyền, chị cũng đến nhé?”

Tôi khựng chân lại.

“Phải đến nha~” Giọng Giang Vãn Vãn ngọt như kẹo, “Tổng giám đốc Cố nói, món quà sinh nhật mà anh ấy mong nhất chính là…”

Cô ta cố tình dừng lại, nhìn sang Cố Tuần.

Anh đưa tay véo má cô ta, cười mắng: “Em lắm lời thật đấy.”

Tôi gật đầu, “Nếu không sợ tôi phá đám, tôi có thể đến.”

Không nhìn họ thêm lần nào nữa, tôi bước ra khỏi nhà hàng.

Tiếng cười của hai người họ bị ngăn cách bởi lớp kính, dần dần không còn nghe thấy.

Về đến biệt thự thì đã bảy giờ, dì Vương đang hầm canh trong bếp.

“Phu nhân về rồi ạ?”

“Ông chủ vừa gọi nói sẽ về muộn, canh có cần để phần cho ông không?”

“Không cần.” Tôi đặt túi xuống, “Anh ấy không về nữa đâu.”

Dì Vương ngập ngừng: “Vậy tối nay… cô vẫn ngủ lại ở đây chứ?”

Tay tôi khựng lại khi đang cởi áo khoác.

“Ý dì là sao?”

“Vài ngày cô đi công tác…” giọng dì càng lúc càng nhỏ, “cô Giang… đã dọn vào rồi.”

Không gian lặng đi hai giây.

Tôi tiếp tục tháo nút áo khoác, một nút, hai nút…

“Cô ta ngủ phòng nào?”

“Phòng chính… đã ngủ bốn đêm liên tiếp. Tổng giám đốc Cố… cũng vậy.”

Tôi gật đầu.

“Phu nhân,” dì Vương do dự, “tôi không phải cố tình giấu cô, nhưng tổng giám đốc nói, cô mà biết sẽ buồn, nên bảo tôi…”

“Không sao, tôi không trách dì.”

Tôi ngẩng đầu, nhìn quanh phòng khách này.

Mỗi món đồ ở đây đều do chính tay tôi chọn, từng bức tranh cũng do tôi treo lên.

Anh từng rất hài lòng.

Luôn nói: “An Nhiễm, có em, nơi này mới gọi là nhà.”

Giờ đây, ngôi nhà này chẳng khác gì khách sạn.

Ai đến cũng có thể ngủ vài đêm.

“Phu nhân, đừng kìm nén nữa, mắng ra, khóc ra cũng tốt hơn là giữ trong lòng…”

Khóc?

Tôi nhìn thấy đôi mắt mình trong tấm kính phản chiếu – trống rỗng.

Một cái giếng cạn đã nhiều năm, lấy gì để trào nước?

“Dì Vương, dì về nghỉ đi.”

Nói xong, tôi lên lầu hai.

Đẩy cửa phòng ngủ chính ra, một mùi hương ngọt ngào lạ lẫm xộc tới.

Ga trải giường đã thay mới, mỹ phẩm trên bàn trang điểm của tôi bị dồn sang một góc.

Tôi mở cửa sổ, để gió đêm lùa vào.

Thổi tan mùi vị khó chịu ấy.

Mở ngăn kéo sâu nhất trong tủ quần áo, bảy quyển nhật ký, được xếp theo từng năm.

Vẫn còn nguyên.

Quyển đầu tiên có bìa màu hồng hoa anh đào, kiểu mà con gái trẻ hay thích.

Năm đầu kết hôn, mỗi ngày tôi đều ghi lại những món ăn nấu cho anh.

Trang cuối còn có một dòng viết bút chì:

【Kế hoạch bảy năm, tiến độ hoàn thành: 1/7】

Sang quyển thứ hai, nhân vật chính bỗng thay đổi, toàn là những khoá học giúp tôi tăng sức hấp dẫn.

Từ quyển thứ ba trở đi, trang vở dần trống trơn—

Không phải không có gì để viết, mà là không còn thời gian viết nữa.

Tôi từng nghĩ, ghi lại bảy năm đẹp đẽ, có thể vượt qua cơn “ngứa bảy năm”.

Nhưng không ngờ, tôi đã bỏ dở từ bốn năm trước rồi.

Bốn năm đó, tôi bận rộn với những việc thực tế hơn —

Kiểm tra sao kê điện thoại tìm hóa đơn khách sạn, theo dõi xem hoa anh gửi đến căn hộ nào…

Bốn năm vừa hiểu chuyện, vừa ngu ngốc ấy, đến bản thân tôi cũng không đếm nổi mình đã xử lý bao nhiêu người phụ nữ.

Tôi nhẹ nhàng ném hết số nhật ký đó vào thùng rác.

Bảy năm.

Kế hoạch của tôi mới tiến được một phần bảy.

Người tu hành chỉ có mình tôi.

Còn anh — sớm đã mở hậu cung, phổ độ chúng sinh.

Tin nhắn từ hãng bay đến:

“Thưa cô Thẩm, chuyến bay đặc biệt được sắp xếp đã xác nhận, sẽ cất cánh lúc 0:00.”

Tôi trả lời: “Cảm ơn.”

Lúc kiểm tra hành lý lần cuối, tôi sờ thấy vật gì cứng cứng dưới đáy vali.

Là chiếc nhẫn bạc Cố Tuần dùng để cầu hôn năm xưa.

Tôi tiện tay ném nó đi, kéo vali rời khỏi nhà.

Chiếc xe đặt trước đã đúng giờ đợi sẵn ngoài cổng.

Tài xế hỏi:
“Cô đi sân bay à?”

“Ừ.”

……

Quả nhiên đúng như dự đoán, Cố Tuần bị con yêu tinh kia quấn lấy, không thể về nhà.

Trưa hôm sau tỉnh dậy, điện thoại rung lên một cái.

Thông báo tự động từ ngân hàng:

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

627355670_122108275263217889_7530551295076232012_n-1

Năm mười chín tuổi

627242136_122108324625217889_7821182384580536266_n-1

Bạch Nguyệt Quang Của Chồng

603878882_122297204282068757_6371108602454056575_n

Một Kiếp Đau Vì Tình

624911207_122108616393217889_5753495475224128141_n

Giá Như Chưa Từng Yêu

624962996_122108216295217889_8279259539095597035_n-1

Chuột Da Người

625675307_122108176317217889_2181797458271398412_n-1

Cha ta từ chiến trường mang về một nữ y

628052823_122113807629161130_4738919207973253574_n

Thư Lặc

50ac4690-74cf-47e3-89f6-3a74bc2956ab
Hệ Liệt Người Cá Kỳ Ảo
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
bay-ngay-bay-dem
Bảy Ngày Bảy Đêm
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
761
Nuông Chiều – Tiểu Nan Qua
Chương 4 24/07/2025
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
Advanced
  • Home
  • New

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay