Lập Trình Viên - Chương 5
Lão Trương — cũng chính là Trương Kiến Quân — chân mềm nhũn, ngã sụp xuống đất.
“Tôi… tôi không cố ý… là bọn họ ép tôi… Chúng dùng mạng sống của vợ con tôi để uy hiếp…”
Anh ta khóc lóc, nói năng lộn xộn.
Nhưng đã không còn ai lắng nghe lời biện hộ đó nữa.
Hai đội viên hành động lập tức tiến lên, khống chế chặt anh ta rồi kéo ra ngoài.
Phòng họp rơi vào im lặng chết chóc.
Tất cả mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa kính phục.
Nếu không phải là tôi, nếu không phải là những chi tiết sinh hoạt tưởng chừng vô dụng của Chu Xuyên mà tôi nắm rõ, thì một đội đặc nhiệm tinh nhuệ đã lao thẳng vào cái bẫy chết người mà kẻ địch giăng sẵn.
Hậu quả… không dám tưởng tượng.
Chim Ưng bước đến trước mặt tôi, cúi người thật sâu.
“Đồng chí Triệu Niệm, tôi đại diện toàn thể thành viên hành động ‘Tìm đường’, xin cảm ơn cô.”
“Cô không chỉ cứu chúng tôi, mà còn cứu cả Chu Xuyên.”
Tôi lắc đầu, nước mắt dâng đầy khóe mắt.
“Tôi chỉ là… làm điều tôi nên làm.”
“Đồng chí Chim Ưng, xin anh… nhất định phải đưa Chu Xuyên trở về, còn sống.”
6
Sau khi nội gián bị vạch mặt, toàn bộ kế hoạch giải cứu bị lật lại từ đầu.
Chim Ưng lập tức thành lập một tổ tác chiến mới, tuyệt đối bí mật, thành viên chưa đến mười người.
Còn tôi — với tư cách “chuyên gia về Chu Xuyên” — cũng trở thành một phần trong đó.
Sở chỉ huy được chuyển đến một địa điểm kín đáo hơn.
Trên sa bàn điện tử khổng lồ, mọi ngóc ngách của căn cứ “Phong Thần 3” đều được mô phỏng chi tiết.
“Nếu sườn phía tây là cái bẫy, vậy chắc chắn kẻ địch sẽ bố trí trọng binh ở đó.”
Chim Ưng chỉ vào sa bàn.
“Chúng cho rằng chúng ta sẽ mắc câu.”
“Chu Xuyên chỉ tọa độ về hệ thống thoát nước, chứng tỏ đây là điểm phòng thủ yếu nhất của chúng.”
Một kế hoạch mới nhanh chóng hình thành.
Bỏ hoàn toàn đòn nghi binh.
Toàn bộ lực lượng, tập trung vào một điểm.
Lợi dụng hệ thống thoát nước, đánh thẳng vào trung tâm.
Thời gian hành động được ấn định: bốn mươi tám giờ sau.
Đó là bốn mươi tám giờ dài nhất trong đời tôi.
Tôi gần như không chợp mắt, phối hợp cùng đội kỹ thuật, hết lần này đến lần khác phân tích những manh mối khác mà Chu Xuyên có thể để lại.
“Anh ấy rất sạch sẽ, nhưng không phải kiểu ám ảnh cưỡng chế. Chỉ là không thích sự lộn xộn. Vì vậy nơi anh ấy ẩn thân chắc chắn tương đối gọn gàng, hoặc có trật tự.”
“Anh ấy thích vị trí gần cửa sổ. Dù không có cửa sổ, anh ấy cũng sẽ vô thức chọn một góc có thể quan sát toàn cục.”
“Anh ấy từng dạy tôi mật mã Morse, nói đó là sự lãng mạn của dân lập trình. Liệu anh ấy có thể, ở đâu đó, dùng thói quen gõ bàn của mình để lại tín hiệu không?”
Mỗi phán đoán của tôi đều nhanh chóng được xác minh.
Đội kỹ thuật dùng vệ tinh độ phân giải cao, tiến hành quét ảnh nhiệt khu vực gần cửa xả của hệ thống thoát nước.
Quả nhiên, trong một phòng bơm bỏ hoang gần miệng thông gió, phát hiện một nguồn nhiệt bất thường.
Vị trí đó, vừa hay là một góc có thể giám sát toàn bộ đường hầm.
“Chính là chỗ đó!”
Tôi chỉ vào chấm đỏ trên màn hình.
“Anh ấy chắc chắn đang ở đó!”
Đêm trước ngày hành động, Chim Ưng tìm đến tôi.
Anh ấy đưa cho tôi một chiếc tai nghe quân dụng cấp cao.
“Đồng chí Triệu Niệm, khi hành động bắt đầu, cô sẽ ở trong trung tâm chỉ huy. Đội đột kích sẽ mở kênh truyền âm một chiều toàn thời gian, chúng tôi cần cô luôn lắng nghe âm thanh thực địa.”
“Chồng cô hiểu rõ kẻ địch hơn bất kỳ ai trong chúng tôi. Nhưng chỉ có cô… là người hiểu rõ anh ấy nhất.”