Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Prev
Next

Lý Lẽ - Chương 8

  1. Home
  2. Lý Lẽ
  3. Chương 8
Prev
Next

“Và đó là cái giá anh phải trả.”

Nói xong cô không nhìn anh nữa mà quay người bước vào phòng ngủ của mình.

Cô đóng cửa lại.

Ngăn cách người đàn ông cô độc và đau khổ kia ra khỏi thế giới của mình.

Chu Minh Hiên không biết mình đã rời khỏi nhà Từ Vy bằng cách nào.

Anh bước đi trong khu chung cư như người mất hồn.

Gió đêm thổi qua mặt rất lạnh.

Nhưng không thể thổi tan mớ hỗn độn trong lòng anh.

Chết rồi.

Anh chết rồi.

Hai chữ đó giống như lời nguyền liên tục vang lên trong đầu anh.

Anh lái xe lang thang vô định trong thành phố.

Cuối cùng không biết từ lúc nào lại chạy đến ngôi nhà từng là nhà của anh và Từ Vy.

Căn biệt thự sang trọng nằm lưng chừng núi.

Sau khi ly hôn anh chưa từng quay lại đây lần nào.

Bởi vì nơi này chứa quá nhiều ký ức về Từ Vy mà anh không muốn nhớ lại.

Nhưng hôm nay anh lại như bị một sức mạnh vô hình dẫn tới.

Căn biệt thự vẫn giữ nguyên dáng vẻ của năm năm trước.

Sạch sẽ không một hạt bụi.

Người giúp việc trong nhà vẫn dọn dẹp mỗi ngày.

Chỉ là nơi này không còn tiếng cười của nữ chủ nhân nữa.

Chỉ còn lại sự lạnh lẽo và trống trải.

Chu Minh Hiên đi lên phòng ngủ chính trên tầng hai.

Anh mở cửa.

Mùi hương của Từ Vy dường như vẫn còn phảng phất trong không khí.

Anh bước vào phòng thay đồ rộng lớn.

Bên trong vẫn treo vài bộ quần áo cô chưa kịp mang đi năm đó.

Tất cả đều là những thương hiệu xa xỉ đắt tiền do chính anh chọn cho cô.

Anh tiện tay cầm một chiếc lên.

Đó là một chiếc váy trắng.

Chất vải mềm mại và mát lạnh.

Giống hệt con người của cô khi đó.

Anh bỗng nhớ lại.

Ngày trước anh thích nhất là nhìn cô mặc váy trắng đung đưa trên chiếc xích đu trong vườn.

Giống như một nàng tiên không vướng bụi trần.

Khi ấy anh nghĩ rằng chỉ cần cho cô cuộc sống vật chất tốt nhất là đủ.

Anh tưởng rằng mình đã cho cô cả thế giới.

Nhưng anh quên mất thứ cô thật sự cần chưa bao giờ là những thứ đó.

Mà là sự bầu bạn, tình yêu và sự tôn trọng của anh.

Chu Minh Hiên vô lực ngồi sụp xuống sàn.

Anh ôm chặt chiếc váy vào lòng.

Giống như một đứa trẻ lạc đường đang ôm lấy cọng rơm cuối cùng cứu mạng.

Anh vùi mặt vào chiếc váy.

Những giọt nước ấm nóng lặng lẽ rơi xuống.

Thấm ướt mảnh vải trắng tinh.

Đêm đó đối với rất nhiều người đều là một đêm không ngủ.

Ngày hôm sau.

Chu Minh Hiên không đến nhà Từ Vy từ sáng sớm như hôm qua.

Từ Vy nghĩ rằng anh đã bỏ cuộc.

Trong lòng cô không biết là thở phào nhẹ nhõm hay có chút hụt hẫng.

Cô vẫn như thường lệ làm bữa sáng rồi đưa An An đến trường mẫu giáo.

Sau đó lái xe đến công ty.

Vừa đến dưới tòa nhà công ty.

Cô đã nhìn thấy một chiếc Maybach màu đen rất quen.

Bên cạnh xe là người mà cô không muốn gặp nhất.

Chu Minh Hiên.

Anh trông như cả đêm không ngủ.

Cằm lún phún râu xanh.

Mắt đầy tơ máu.

Cả người trông có chút tiều tụy và sa sút.

Nhưng không còn vẻ thất hồn lạc phách của tối hôm qua.

Thay vào đó là sự quyết tâm sau khi đã dồn đến đường cùng.

Anh nhìn thấy Từ Vy lập tức dập tắt điếu thuốc rồi bước tới.

Từ Vy theo bản năng muốn tránh.

Nhưng anh đã chặn trước mặt cô.

“Từ Vy.”

Anh nhìn cô, ánh mắt chăm chú và sâu sắc.

“Em nói đúng.”

“Anh nợ hai mẹ con em quá nhiều.”

“Anh không mong em lập tức tha thứ cho anh, cũng không mong An An ngay lập tức chấp nhận anh.”

“Nhưng anh sẽ không bỏ cuộc.”

“Em từng nói Chu Minh Hiên đó đã chết rồi.”

“Vậy thì từ hôm nay anh sẽ sống lại một lần nữa vì hai mẹ con em.”

“Sống thành một người chồng và một người cha đúng nghĩa mà hai mẹ con em mong muốn.”

Từng lời anh nói đều nặng nề và kiên quyết.

Mỗi chữ dường như đều dùng hết sức lực.

Từ Vy sững lại.

Cô nhìn người đàn ông trước mặt.

Nhìn ánh mắt nghiêm túc và kiên định mà cô chưa từng thấy ở anh.

Tim cô bất giác lỡ nhịp.

Đúng lúc đó điện thoại của Chu Minh Hiên vang lên.

Anh nhìn màn hình, lông mày lập tức nhíu chặt.

Cuộc gọi đến từ nhà cũ của họ Chu.

Là ông nội anh, người đứng đầu gia tộc Chu, lão gia nổi tiếng cứng rắn.

Sắc mặt Chu Minh Hiên lập tức trở nên nghiêm trọng.

Anh biết rắc rối lớn nhất đã tới.

Anh nhận điện thoại.

“Cháu nghe đây, ông nội.”

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói già nua nhưng đầy uy nghiêm.

Âm thanh không lớn nhưng mang theo áp lực khiến người ta không dám chống lại.

Ngay cả Từ Vy đứng bên cạnh cũng nghe rõ ràng.

“Minh Hiên, ta nghe nói bên ngoài con có một đứa trẻ.”

“Tối nay đưa nó về nhà cũ ăn cơm.”

“Ta muốn xem xem là người phụ nữ nào đã sinh ra hậu duệ của nhà họ Chu.”

16

Lưng Chu Minh Hiên lập tức căng cứng như dây cung kéo hết cỡ.

Giọng nói của ông nội mang theo uy nghiêm tuyệt đối, dù chỉ qua điện thoại cũng khiến người ta run sợ.

“Ông nội, chuyện này cháu sẽ giải thích rõ với ông.”

Chu Minh Hiên hạ thấp giọng, cố gắng xoa dịu ông.

“Giải thích?”

Giọng ông lão bên kia càng lạnh hơn.

“Chu Minh Hiên, con tưởng ông già này đã lú lẫn, không biết gì nữa sao?”

“Ta nghe nói con không chỉ có con gái riêng bên ngoài, mà còn vì nó mà đuổi cả Trịnh Tuyết đang mang thai ra khỏi nhà.”

“Thể diện của nhà họ Chu đều bị con làm mất hết rồi.”

“Ta không cần biết con dùng cách gì.”

“Tối nay nhất định phải đưa đứa trẻ đó về.”

“Ta muốn xem rốt cuộc là hồ ly tinh nào sinh ra nó mà khiến con làm ra chuyện hoang đường như vậy.”

Những lời của ông lão giống như lưỡi dao liên tục đâm vào tim Chu Minh Hiên.

Anh biết ông nội biết chuyện chắc chắn là do Trịnh Tuyết đứng sau thổi gió thêm lửa.

Sắc mặt Chu Minh Hiên lập tức tối sầm.

Anh cúp máy rồi nhìn Từ Vy.

“Ông nội muốn gặp An An.”

Trong giọng nói có mệt mỏi, bất lực và cả một chút cầu xin.

Tim Từ Vy chợt trầm xuống.

Cô biết nhà họ Chu không thể nào làm ngơ trước sự tồn tại của An An.

Nhưng cô không ngờ chuyện lại đến nhanh và mạnh mẽ như vậy.

“Tôi sẽ không để An An đi.”

Từ Vy lập tức từ chối.

“Nhà họ Chu là nơi nào anh còn rõ hơn tôi.”

“An An là con gái tôi, con bé không cần phải gánh chịu những thị phi của nhà họ Chu.”

“Chu Minh Hiên, anh muốn làm tròn trách nhiệm làm cha là việc của anh.”

“Nhưng anh không thể kéo An An vào rắc rối của anh.”

Trong mắt Chu Minh Hiên lóe lên nỗi đau.

Anh biết Từ Vy nói đúng.

Nhà họ Chu chưa bao giờ là nơi nói chuyện tình cảm.

Ở đó chỉ có lợi ích, toan tính và đấu đá.

Năm đó Từ Vy chính là bị môi trường ấy ép đến mức đầy thương tích.

Anh sao có thể, sao dám đưa An An, cô con gái thuần khiết như thiên thần của mình vào vũng bùn đó.

Nhưng anh không còn lựa chọn.

Tính cách của ông nội anh hiểu rõ hơn ai hết.

Nếu hôm nay anh không đưa An An về, ông nội chắc chắn sẽ đích thân tới.

Khi đó mọi chuyện sẽ càng rắc rối hơn.

“Từ Vy, cho anh chút thời gian.”

Chu Minh Hiên bước lên một bước, muốn nắm tay cô.

“Hãy tin anh, anh sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương An An.”

“Anh cần em hợp tác để bảo vệ con bé tốt hơn.”

Từ Vy hất tay anh ra, ánh mắt lạnh lẽo.

“Bảo vệ?”

“Chu Minh Hiên, anh còn không bảo vệ nổi chính mình.”

“Anh lấy gì để bảo vệ An An?”

“Dựa vào thân phận người thừa kế nhà họ Chu sao?”

“Hay dựa vào lời hứa vô giá trị của anh?”

Những lời đó lại đâm vào tim Chu Minh Hiên.

Anh cúi đầu như một đứa trẻ làm sai.

Anh biết mình đã mất đi sự tin tưởng của Từ Vy.

Những gì anh nói bây giờ trong tai cô chỉ là lời hứa rỗng tuếch.

“Từ Vy.”

Anh ngẩng đầu, ánh mắt mang theo sự quyết liệt của người đã dồn đến đường cùng.

“Anh hứa với em.”

“Nếu An An ở nhà họ Chu phải chịu dù chỉ một chút tủi thân.”

“Anh sẽ lập tức đưa con bé, đưa em rời khỏi nơi này.”

“Rời khỏi nhà họ Chu, rời khỏi tập đoàn Minh Hiên, rời khỏi tất cả.”

“Chúng ta sẽ đến một nơi không ai quen biết.”

“Bắt đầu cuộc sống mới.”

Tim Từ Vy run lên.

Cô nhìn khuôn mặt đầy tơ máu của anh.

Nhìn ánh mắt nghiêm túc và kiên định mà cô chưa từng thấy.

Cô biết anh không nói đùa.

Người đàn ông này thực sự đã bị dồn đến đường cùng.

“Anh điên rồi.”

Giọng Từ Vy run nhẹ.

“Chu Minh Hiên, anh nghĩ tôi vẫn sẽ tin anh như năm năm trước sao?”

“Tôi không còn cơ hội để đánh cược thêm lần nữa.”

Cô quay người định rời đi.

“ Từ Vy.”

Chu Minh Hiên từ phía sau ôm chặt lấy cô.

Hai cánh tay anh siết quanh eo cô.

Mạnh đến mức như muốn khảm cô vào cơ thể mình.

“Anh xin em.”

Giọng anh khàn và trầm.

“Đây là lần cuối cùng anh cầu xin em.”

“Cho anh một cơ hội.”

“Cũng cho An An một cơ hội.”

Cơ thể Từ Vy cứng lại trong vòng tay anh.

Trong đầu cô hiện lên khuôn mặt ngây thơ của An An.

Cô nhớ đôi mắt tràn đầy mong chờ của con bé khi vẽ tranh.

Nhớ dáng vẻ tủi thân của con bé khi hỏi mẹ vì sao mình không có ba.

Nhà họ Chu là một vòng xoáy sâu không thấy đáy.

Cô từng bị cuốn vào đó và suýt mất mạng.

Nhưng bây giờ Chu Minh Hiên lại muốn đưa An An chủ động bước vào.

“Buông tôi ra.”

Giọng Từ Vy mang theo nỗi đau bị kìm nén.

“Chu Minh Hiên, anh làm vậy chỉ khiến tôi càng hận anh hơn.”

Nhưng Chu Minh Hiên không buông tay.

Anh vùi đầu vào hõm cổ cô.

Tóc cô vẫn còn mùi dầu gội buổi sáng.

Thanh mát và quen thuộc.

Anh tham lam hít lấy mùi hương của cô.

Giống như người sắp chết đuối nắm lấy khúc gỗ cuối cùng.

“Anh không sợ em hận anh.”

Giọng anh trầm thấp nhưng kiên định.

“Chỉ cần em ở bên anh.”

“Chỉ cần anh có thể bảo vệ em và An An.”

Từ Vy nhắm mắt.

Nước mắt lặng lẽ trượt xuống.

Cô biết mình không thể từ chối.

Bởi vì cô cũng muốn cho An An một gia đình trọn vẹn.

Một gia đình có cha.

Dù đó là một gia đình đã sớm rạn vỡ.

Cô thoát khỏi vòng tay anh rồi quay lại nhìn anh.

Ánh mắt tràn đầy mệt mỏi và bất lực.

“Được.”

Cuối cùng cô gật đầu.

“Tôi có thể đưa An An đến nhà họ Chu.”

“Nhưng tôi có một điều kiện.”

Ánh mắt Chu Minh Hiên lập tức sáng lên.

“Em nói đi.”

Anh nhìn cô đầy mong chờ.

“Tôi muốn anh trước mặt ông nội anh thừa nhận thân phận của An An.”

“Không che giấu, không nói dối.”

“Anh phải nói rõ với ông ta An An chính là con gái ruột của anh.”

“Anh dám không?”

Ánh mắt Từ Vy sắc bén như dao.

Đâm thẳng vào tim Chu Minh Hiên.

Cơ thể anh khẽ run lên.

Thừa nhận.

Thừa nhận trước mặt ông nội rằng An An là con gái ruột của anh.

Điều đó có nghĩa anh phải xé toạc lớp che đậy của năm năm trước.

Có nghĩa anh phải đối mặt với cơn thịnh nộ của ông nội.

Cũng có nghĩa anh sẽ hoàn toàn cắt đứt với Trịnh Tuyết và đứa trẻ trong bụng cô ta.

Anh biết điều đó chứa đựng rủi ro lớn đến mức nào.

Thậm chí có thể khiến anh mất luôn vị trí người thừa kế nhà họ Chu.

Nhưng khi nhìn người phụ nữ kiên cường trước mặt.

Nhìn ánh mắt quyết liệt vì con gái của cô.

Anh bỗng cảm thấy dù mất tất cả cũng đáng.

“Tôi dám.”

Giọng Chu Minh Hiên vô cùng kiên định.

“Tôi dám.”

Từ Vy nhìn anh với ánh mắt phức tạp.

Cô không biết lần này anh thật sự thay đổi hay lại đang diễn một vở kịch mới.

Nhưng cô biết vì An An cô phải đánh cược thêm lần nữa.

“Anh về đi.”

Từ Vy nói mệt mỏi.

“Tôi sẽ đưa An An đến đúng giờ.”

Chu Minh Hiên còn muốn nói gì đó nhưng bị ánh mắt của cô chặn lại.

Anh biết cô đã nhượng bộ hết mức.

Anh không thể ép cô thêm nữa.

Anh nhìn cô thật lâu rồi quay người lên xe, nổ máy rời đi.

Từ Vy đứng tại chỗ nhìn chiếc Maybach đen dần biến mất.

Trong lòng cô nặng như có tảng đá đè lên.

Cô lấy điện thoại gửi cho Cố Nhiên một tin nhắn.

“Cố Nhiên, tối nay tôi sẽ đưa An An đến nhà cũ họ Chu.”

“Nếu có chuyện gì xảy ra, xin anh nhất định phải bảo vệ An An.”

Cố Nhiên gần như trả lời ngay lập tức.

“Từ Vy, em đang nói linh tinh gì vậy.”

“Đừng làm bậy. Nhà họ Chu là nơi nào chứ, em mang An An đến đó chẳng khác nào tự nộp mình.”

“Tôi đã quyết định rồi.”

Từ Vy trả lời.

“Hãy tin tôi. Tôi sẽ xử lý được.”

“Hãy bảo vệ tốt bản thân và An An.”

Tin nhắn của Cố Nhiên ngắn gọn nhưng nặng nề.

Từ Vy cất điện thoại đi rồi hít sâu một hơi.

Cô nhìn bầu trời phía xa đang nhuộm đỏ bởi ánh hoàng hôn.

Trong lòng thầm cầu nguyện.

An An, bảo bối của mẹ.

Mẹ sẽ bảo vệ con.

Dù phải trả bất cứ giá nào.

17

Nhà cũ của họ Chu.

Sừng sững giữa khu đất phồn hoa bậc nhất trung tâm thành phố, nhưng lại bị những bức tường cao cùng hàng cổ thụ xanh um bao quanh, tách biệt thành một vương quốc riêng.

Cánh cổng sơn son, bậc thềm đá cẩm thạch trắng, từng chi tiết đều toát lên nền tảng và uy nghiêm của một gia tộc trăm năm.

Từ Vy nắm tay An An đứng trước cổng.

Cô bé mặc chiếc váy công chúa màu hồng, trên đầu cài chiếc kẹp tóc hình nơ.

Giống như một nụ hoa nhỏ vừa chớm nở, mong manh trong làn gió.

An An tò mò nhìn ngắm tòa nhà cổ kính và bí ẩn trước mặt.

“Mẹ ơi, sao chúng ta lại đến đây?”

Giọng cô bé mang theo sự ngây thơ của trẻ con.

Từ Vy cúi xuống, nhẹ nhàng xoa đầu con gái.

“Nơi này à, là chỗ mẹ từng sống khi còn nhỏ.”

Cô không nói với An An rằng nơi này cũng từng là ngôi nhà mà cô đã mơ được sống cả đời.

Càng không nói rằng nơi này cũng là nơi cô từng nếm đủ tuyệt vọng và phản bội.

“Mẹ ơi, con hơi sợ.”

Bàn tay nhỏ của An An nắm chặt vạt áo Từ Vy.

Từ Vy nắm lấy tay con, mỉm cười dịu dàng.

“Đừng sợ, có mẹ ở đây.”

“Chỉ cần có mẹ, An An không phải sợ gì cả.”

Cô hít sâu một hơi rồi bấm chuông cửa.

Cánh cổng gỗ đỏ nặng nề từ từ mở ra.

Một quản gia già mặc trường bào xám đứng bên trong.

Khi nhìn thấy Từ Vy, trong mắt ông thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Ngay sau đó ông cúi đầu cung kính.

“Từ tiểu thư, cô đến rồi.”

Từ Vy gật đầu, không nói gì.

Cô nắm tay An An bước vào nhà họ Chu.

Đi qua khoảng sân dài.

Đi qua hành lang chạm trổ tinh xảo.

Cuối cùng đến phòng khách của nhà cũ.

Không khí trong phòng khách vô cùng nặng nề.

Ông cụ Chu mặc bộ Đường trang ngồi uy nghi ở vị trí chủ tọa.

Ánh mắt ông như hai lưỡi dao lạnh lẽo chiếu thẳng vào Từ Vy và An An.

Trịnh Tuyết tóc tai rối bời ngồi trên ghế sofa, trên mặt vẫn còn vết sưng đỏ rõ ràng.

Vừa thấy Từ Vy, trong mắt cô ta lập tức bùng lên ngọn lửa căm hận.

Chu Minh Hiên đứng bên cạnh ông cụ.

Sắc mặt anh hơi tái.

Nhưng khi nhìn thấy Từ Vy và An An, trong mắt anh thoáng hiện sự nhẹ nhõm khó nhận ra.

Tim Từ Vy lúc này như treo lên cổ họng.

Cô biết cơn bão thật sự vừa mới bắt đầu.

Cô nắm tay An An đi đến giữa phòng khách.

“Ông nội.”

Cô cung kính cúi chào ông cụ Chu.

“Cháu là Từ Vy.”

“Đây là An An.”

Ông cụ Chu không nói gì.

Ánh mắt ông nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ của An An.

Gương mặt ấy năm phần giống Từ Vy, năm phần giống Chu Minh Hiên.

Đặc biệt là đôi mắt, gần như được khắc ra từ cùng một khuôn với Chu Minh Hiên.

Ông đã sống hơn tám mươi năm, chuyện gì chưa từng thấy.

Prev
Next
619682339_905472161868395_5899547855690855839_n-2
Trả Anh Cho Cô Ấy
Chương 5 1 ngày ago
Chương 4 1 ngày ago
654247304_1527187982749308_1586813957157633654_n
Gả Xung Hỷ Đổi Mệnh
Chương 8 1 ngày ago
Chương 7 1 ngày ago
622854529_122255088284175485_342618144558884317_n-2
Người Nhận Giaỉ
Chương 10 1 ngày ago
Chương 9 1 ngày ago
654808527_122262271706175485_4048939048883865303_n
Nhà Chồng Hoảng Loạn
Chương 11 1 ngày ago
Chương 10 1 ngày ago
650937133_122261101628175485_8986828178356493018_n-3
Cừu Con
Chương 6 1 ngày ago
Chương 5 1 ngày ago
622864376_122255087642175485_5042863752948977706_n
Nhà Em Không Có Định Vị
Chương 7 1 ngày ago
Chương 6 1 ngày ago
595167109_1173758061612478_4173455750007515227_n
Ngày Ném Hoa, Tôi Gả Cho Người Trên Xe Lăn
Chương 3 1 ngày ago
Chương 2 1 ngày ago
650942999_122261344886175485_3459896566225787479_n-1
Thâm Tình Hoá Thành Tro Tàn
Chương 3 1 ngày ago
Chương 2 1 ngày ago
afb-1774059488

Bí Mật Sau Cánh Cửa Nửa Đêm

afb-1774318072

Tụ Bảo Bồn Của Cả Thôn

afb-1774317979

Trọng Sinh Đoạt Phượng Vị

Ba Mươi Năm Hào Môn

afb-1774224607

Mượn Sân Tôi Cưới Vợ, Anh Mất Luôn Cả Vợ

653580942_1526307566170683_8090921856267278463_n-1

Vào khoảng khác tái sinh

652456032_833516039786419_8536640789456763542_n-2

Ở kiếp trước

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay